bộ dáng bị thua thảm hại của cô ta.
Lam Kỳ chỉ là không lên tiếng, nhìn một chút liền xoay người đi, Nhiễm Khả ngăn lại đường đi của cô.
“Lam Kỳ, anh Tử Vũ bình thường đối xử với cậu tốt như vậy, chúng ta nên đi qua chào chị dâu tương lại một chút.”
Lam Kỳ nhìn cô ta, nhịn xuống nước mắt trong mắt muốn rơi xuống.
“Nhiễm Khả, tôi cũng không có dối trá giống như cô, cảnh tượng này tôi không thích xem, tôi thừa nhận, nhưng cô thì sao? Cô dám sao? Nếu không dám cô liền đi đi.”
Nhiễm Khả bị cô nói đến mặt lúc trắng lúc đỏ, mà lại không cam lòng chịu thua.
“Thì ra là cậu không có thích, thật là, trước kia anh Tử Vũ đối với cậu tốt như vậy, nếu không tớ giúp cậu qua dạy dỗ anh ấy một chút?” Cơ hội tốt như vậy cô làm sao có thể cho cô ta đi,
Lam Kỳ nhìn Nhiễm Khả đột nhiên cười.
“Xã hội này đàn ông như vậy cực kỳ bình thường, ai cũng như nhau, yên tâm, tôi nghĩ rất thông suốt.” Cô không thông minh nhưng cũng sẽ không trúng kế của Nhiễm Khả, hiện tại suy nghĩ của cô là một mảnh hỗn loạn, làm sao có can đảm đi qua?
Nhiễm Khả bị lời nói của cô làm cho không phản đối được, cô không nghĩ tới Lam Kỳ là một cô gái như vậy, cô còn muốn nhìn thấy bộ dáng đau khổ của cô ta cùng Thiệu Tử Vũ cãi nhau, hiện tại đều đã thất bại rồi.
“Không có việc gì tôi đi trước, cô thích xem thi cứ tiếp tục nhìn.” Nói xong Lam Kỳ xoay người rời đi.
Nhiễm Khả nhìn bóng lưng của cô buồn bực, lại nhìn đường cái đối diện, sau đó nghĩ một chút liền cầm lấy điện thoại, mấy ngày nay cô thúc giục Dung Bạch Minh trở về, không biết anh ta đã về tới chưa.
Trên đường lớn có rất nhiều người, không có Nhiễm Khả ở bên cạnh Lam Kỳ bỏ xuống mặt nạ, nói thật một màn kia làm cho cô đau quá, thì ra Thiệu ngốc thích Lý Viện, cho nên sau khi uống say những chuyện kia anh cái gì cũng không nhắc đến, cũng vô số lần làm bộ ám chỉ với cô, thì ra là như vậy.
Nhiễm Khả để cho cô đi tìm anh ầm ĩ, nhưng mà cô có lý do gì để qua đó? Cho tới bây giờ Thiệu ngốc cũng không có nói qua anh thích cô, anh lựa chọn thích người nào là quyền lợi của anh, cô không thể ỷ vào anh đối xử tốt với cô mà gây chuyện.
Nhớ tới lời nói trước đó, Lam Kỳ cảm thấy không nên, Thiệu ngốc đối tốt với cô như vậy, làm sao cô có thể ở trước mặt Lý Viện nói những lời kia, hiện tại nghĩ lại thật ngu, không biết anh biết rõ có thể cười nhạo cô hay không.
Chỉ là bây giờ anh chọn Lý Viện, về sau cô phải như thế nào đối mặt với anh?
Hoa trên tay không biết rớt lúc nào, nước mắt ào ào rơi xuống, thật ra Thiệu ngốc không nên đối xử tốt với cô như vậy…… không được tốt, hỏi địa chỉ một chút anh trực tiếp lái xe tới, từ lần trước cô nhận lấy hoa trên tay anh tới nay, anh bận rộn công việc chỉ gọi cho cô một cuộc điện thoại, hai người cũng không có nói chuyện lâu, hiện tại anh trở lại muốn nhanh chóng gặp cô.
Dung Bạch Minh gọi điện thoại cho Lam Kỳ không ai bắt máy, anh lái xe tới chỗ vừa rồi Nhiễm Khả nói để tìm.
Lúc Khương Hạo cầm đồ đi ra chỉ thấy cảnh tượng Lý Viện gắt gao ôm Thiệu Tử Vũ không thả, anh đau đầu đỡ trán một chút, đây là tình huống gì? Phụ nữ say rượu đều buông thả như vậy?
Thiệu Tử Vũ nháy mắt ra hiệu cho anh.
“Lý Viện, cô say rồi, tôi đưa cô về.”
Nói xong đem Lý Viện kéo ra, vốn nghĩ muốn Thiệu Tử Vũ khuyên cô một chút xem ra hoàn toàn ngược lại, không biết ngày đó chị dâu nói cái gì làm cho cô đau khổ như vậy, vừa rồi lúc uống rượu Lý Viện nói, cái gì mà kết hôn, đứa bé, làm cho người ta không thể tưởng tượng được.
“Cậu đưa cô ấy về trước đi.” Thiệu Tử Vũ mở miệng, anh muốn đi tìm bé con, không biết như thế nào trong lòng đột nhiên có chút lo lắng.
“Ừ”
Khương Hạo nhận lấy Lý Viện đỡ cô lên xe mình, lái xe đi.
Thiệu Tử Vũ gọi điện thoại cho Lam Kỳ.
Lam Kỳ nhìn dãy số trên màn hình di động mà không dám nhận, có phải Thiệu ngốc muốn chất vấn cô chuyện ngày đó hay không? Hiện tại cô thật sự không muốn giải thích, cũng không có tâm tình giải thích, khi nào tâm tình cô tốt sẽ giúp anh giải thích với Lý Viện.
Lam Kỳ vừa đem điện thoại di động thả lại vào túi, một trận ting ting bấm kèn xe vang lên, lúc này cô mới phát hiện bản thân vậy mà đang đứng ở lối đi bộ ngẩn người, hơn nữa còn đang là đèn xanh.
Đang lúc cô tay chân luống cuống, có người kéo tay cô.
“Học trưởng Dung”
Lam Kỳ nhìn khuôn mặt sốt ruột của Dung Bạch Minh.
“Như thế nào qua đường lại còn ngẩn người?”
Dung Bạch Minh còn nghĩ là sẽ phải tìm rất lâu không ngờ nhanh như vậy liền gặp được cô, đây có phải là duyên phận hay không?
“Không có gì, chỉ là đang nghĩ một số chuyện.” Lam Kỳ rút tay mình về, không có thói quen bị anh ta nắm tay như vậy.
Dung Bạch Minh không để bụng.
“Muốn đi đâu? Anh đưa em đi.”
Lam Kỳ nhìn anh, mới bao lâu không gặp, học trưởng Dung đã gầy đi nhiều.
“Không phải là học trưởng đang đi công tác sao?” Cô nhớ rõ lần trước trong điện thoại anh nói là mình đang đi công tác.
“Mới vừa trở lại, nghĩ muốn gặp em, không ngờ lại ở chỗ này gặp được em.” Dung Bạch Minh không có nó Nhiễm Khả báo với anh, giống như cũng không có phát hiện cô đau lòng.
Lam Kỳ nhìn Dung Bạch Minh mỉm cười, ánh