”
Cúp điện thoại, Lam Kỳ lập tức ra cửa cầm theo tiền chạy thẳng tới bệnh viện Mễ Đóa nói lúc nảy.
Trong đại sảnh bệnh viện sạch sẽ, Lam Kỳ nhìn thấy Mễ Đóa ngồi nghỉ trên ghết, trên đầu cô quấn một lớp băng gạt còn đang soi gương, Lam Kỳ thở phào một hơi nhẹ nhõm, vừa rồi biết cô bị tai nạn xe làm cho cô bị hù chết, cô còn tưởng sẽ nhìn thấy Mễ Đóa vô cùng thê thảm nằm ở trên giường.
“Chuyện gì xảy ra?” Cô đi qua hỏi, kỹ thuật lái xe của Mễ Đóa trước giờ rất tốt, làm sao có thể đụng vào thân cây.
“Có người băng qua, tớ sợ đụng trúng hắn ta nên liền đánh tay lái qua bên đường rồi đâm phải thân cây.” Mễ Đóa cảm thấy mấy ngày nay cô thật là xui xẻo, không gặp được chuyện gì tốt.
“Có nơi nào không thoải mái hay không?” Lực va đập xe rất lớn, ngoại trừ đầu còn bị thương chỗ nào nữa không Lam Kỳ thật lo lắng.
“Dây an toàn kéo lại nên không có bị thương, chỉ choáng váng đầu một chút, bác sĩ nói để tớ kiểm tra toàn thân….” Mễ Đóa may mắn chỉ đụng trúng đầu, không có bị thương tới mặt, nếu không cô sẽ khóc đến chết.
“Vậy lập tức đi làm kiểm tra, xem đầu óc có bị va chạm hư không.”
Nhìn cô vẫn cay mày ấn chặt đầu, Lam Kỳ thật sự lo lắng, một cô gái tốt như vậy lỡ như bị va chạm đầu óc bị hư thì làm sao bây giờ, rất đáng tiếc, còn chưa có hẹn hò yêu đương thật tốt, còn chưa được gả đi….
“Đi chết đi” Mễ Đóa đẩy Lam Kỳ một cái, lúc này mà cô còn có tâm trạng nói đùa, vừa rồi cô xém bị hù chết.
Thấy cô như vậy Lam Kỳ yên tâm.
“Xem ra đầu óc không có bị hỏng, đi thôi, tớ đỡ cậu đi làm kiểm tra.” Lam Kỳ mở miệng.
“Ừ”
Lam Kỳ đỡ Mễ Đóa đi từ trên xuống dưới các khoa trong bệnh viện làm kiểm tra, sau hai tiếng, bác sĩ đưa ra kết luận, nằm viện quan sát.
“Kỳ Kỳ, có phải tớ bị va đụng ra vấn đề rồi?”
Trên giường bệnh Mễ Đóa níu lấy quần áo Lam Kỳ hỏi, trong phòng bệnh này mọi người nằm đều là người xảy ra tai nạn xe cộ, chân bị treo lên, tay bị bó bột, không một ai lành lặn, tình cảnh này kích thích mãnh liệt đến chỗ cô, bác sĩ nói muốn cô nằm lại bệnh viện có phải là sảy ra vấn đề gì rồi hay không?
“Bác sĩ đều nói không có vấn đề gì lớn, nhưng cậu vẫn nói đau đầu, đương nhiên sẽ cho cậu nằm lại quan sát rồi.”
Lam Kỳ cho rằng Mễ Đóa đang tự mình dọa mình.
“Có muốn gọi điện thoại cho người nhà của cậu hay không?” Xảy ra loại chuyện này cô vẫn cảm thấy là nên nói một tiếng co người trong nhà biết.
“Hiện tại ba tớ khẳng định còn đang bận, mẹ tớ đã ra nước ngoài, vậy cậu gọi cho anh trai tớ đi.” Tuy ông anh này không chịu quan tâm nhưng nhìn thấy em gái mình vào bệnh viện sẽ không có khả năng mặc kệ chứ.
“Ừ”
Lam Kỳ gọi điện thoại cho Mễ Trình, lần này động tác của anh rất nhanh, không tới vài ba phút liền chạy đến, nhìn thấy Mễ Đóa liền sờ sờ chỗ này, sờ sờ chỗ kia, nhìn xem em gái anh có việc gì không.
Lam Kỳ cảm thấy người anh này không giống như lời Mễ Đóa nói tệ như vậy, ít nhất đối với người em gái này rất để ý.
“Anh cho em là quả hồng hay sao mà sờ qua sờ lại như thế.” Mễ Đóa bị anh sờ đến phiền, nhịn không được liền mắng.
“Em gái, anh là đang quan tâm em.”
Mễ Trình một bộ dáng cờ lơ phất phơ.
“Anh đi đi, em không cần anh ở trong này, chạy theo đám phụ nữ của anh đi.” Mễ Đóa bắt đầu đuổi người, có ông anh trai này ở đây đầu cô càng đau.
“Em nói cái gì đó, đám phụ nữ đó làm sao quan trọng bằng em.”
“Cho anh đi đó.”
“Không đi.”
Nhìn dáng vẻ tranh cãi ầm ĩ của hai người bọn họ, Lam Kỳ cười, quan hệ giữa hai người rõ ràng rất tốt, nhưng trên miệng lại thích tổn thương đối phương, từ nhỏ đến lớn đều là như vậy.
Mễ Đóa có anh trai ở cùng cho nên Lam Kỳ ra ngoài mua một ít đồ dùng hằng ngày để một hồi cần đến.
Ở trong siêu thị của bệnh viện, cô mua cho Mễ Đóa khăn mặt, bàn chải đánh răng, chậu rửa mặt…..vừa mua xong liền nhận được điện thoại của Thiệu Tử Vũ.
“Bé con, đang ở nơi nào?” Trong điện thoại truyền ra giọng nói dịu dàng của Thiệu Tử Vũ.
“Ở siêu thị mua đồ.” Lam Kỳ mở miệng, cô cảm thấy vẫn là không nên nói đang ở bệnh viện, đỡ phải làm cho Thiệu ngốc còn tưởng cô bị làm sao, truy hỏi một đống lớn.
“Sáng sớm ngày mai đồ dùng nội thất sẽ được đưa tới đây, lúc đó vị trí sắp đặt do em bố trí.” Thiệu Tử Vũ sợ cô quên nên nhắc một chút.
“Ừ, em biết rồi, yên tâm đi đảm bảo sẽ làm cho anh vừa lòng.” Lam Kỳ tràn đầy lòng tin mở miệng, đây là nhà của Thiệu ngốc cô nhất định dụng tâm chăm sóc.
“Được.” Thiệu Tử Vũ cười.
Nghe tiếng anh cười, Lam Kỳ cảm thấy trong lòng ngứa.
“Thiệu ngốc, anh đang ở đâu?”
“Trên đường về nhà, tối nay cho người đem đồ dùng nội thất chuyển khỏi biệt thự, anh đi nhà ba mẹ ngủ.”
“À…..”
“Anh đang lái xe?” Lam Kỳ không vui, lái xe mà còn gọi điện thoại cho cô, nhớ tới chuyện của Mễ Đóa cô lo lắng.
“Ừ”
“Vậy anh tập trung lái xe đi em cúp máy.” Cô không muốn anh sảy ra chuyện.
“Vậy ngày mai rút ra chút thời gian anh tới đón em.”
Lam Kỳ suy nghĩ một chút Mễ Đóa còn nằm viện, buổi sáng có thể cô sẽ rất bận.
“Buổi chiều đi.” Cô sẽ cố gắng đem việc buổi sáng sắp xếp tốt, xế chiều đi đến nhà cùng anh.
“Ừ, được, đến lúc đó anh tới đón em.”
“Ừ, gặp lại.”
Cúp điện thoại L
