Old school Swatch Watches
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326650

Bình chọn: 8.00/10/665 lượt.

ó cẩn thận nhìn vẻ mặt của Lam Kỳ.

Đáng tiếc không có gì khác biệt so với bình thường, cô lại nhìn ra ngoài cửa tiệm không có phát hiện bóng dáng của Thiệu Tử Vũ, trong lòng lại vui vẻ, hôm nay Thiệu Tử Vũ không có đi cùng cô ta.

Lam Kỳ lười phải cùng cô ta dối trá khách sáo, đem lực chú ý đều đặt trên hoa tươi, giống như không có nghe thấy lời của cô ta.

Nhìn thấy bộ dáng Lam Kỳ xa cách, trong lòng Nhiễm Khả tức giận, cũng không có cách nào, bề ngoài Lam Kỳ nhìn xinh đẹp ngọt ngào nhưng làm việc rất thô tục, điểm này cô đã sớm lĩnh giáo qua, hôm nay cô ăn mặc xinh đẹp như vậy vẫn là không nên cùng cô ta gây chuyện, chờ sau khi cô gả vào nhà họ Thiệu sẽ cho cô ta khóc.

Trợn mắt nhìn Lam Kỳ một cái Nhiễm Khả cầm hoa đi ra khỏi cửa tiệm, đi tới chỗ dừng xe, vừa định lên xe, ánh mắt trong lúc vô tình nhìn thấy một màn làm cho cô đánh rớt hoa xuống đất, trên đường cái đối diện, Thiệu Tử Vũ cùng một người phụ nữ ôm ấp, sửng sốt một giây, cô kinh ngạc, Thiệu Tử Vũ cùng người phụ nữ khác, cô không có hoa mắt chứ? Anh thậm chí đã có người phụ nữ khác, kiềm chế không thoải mái trong lòng, cô nhặt lên bó hoa đi lại về phía tiệm bán hoa.

Xem ra anh họ không có nói láo, hắn ta nhất định đã làm cái gì Lam Kỳ rồi nên mới khiến Thiệu Tử Vũ nhanh như vậy đã tìm đến người phụ nữ khác.

Đây thật sự là một cơ hội, việc này Lam Kỳ chắc còn chưa biết, không bằng khiến cho cô ta tận mắt chứng kiến, hừ, vừa rồi còn một bộ dáng thanh cao, chờ một chút cô xem cô ta còn giả trang được nữa hay không.

Trong tiệm hoa Lam Kỳ chọn một bó hoa bách hợp, hoa màu trắng là mẹ già thích nhất, trả tiền xong cô đi ra khỏi tiệm hoa.

“Lam Kỳ, tớ đưa cậu về.”

Cô không ngờ Nhiễm Khả đi rồi lại trở về, còn cười với cô, còn nhiệt tình lôi kéo cô đi ra ngoài.

Lam Kỳ nhịn xuống chán ghét trong lòng bị cô ta lôi kéo đi một đoạn.

“Vô sự mà ân cần, không phải lừa gạt cũng là trộm cắp, nơi này không có ai, cô nghĩ muốn làm gì thì nói thẳng.” Lam Kỳ giẫy tay ra khỏi tay Nhiễm Khả, đưa cô về nhà? Hình như cô với cô ta không có thân đến mức đó, nhất định là lại nghĩ cái chủ ý quỷ quái gì nữa đây, cô phải về nhà không có thời gian đùa với cô ta.

Đi đến đúng chỗ lúc nảy rồi Nhiễm Khả bị giẫy ta ra cũng không định kéo cô lại.

“Không có, tớ chỉ muốn hỏi một chút sao hôm nay anh Tử Vũ không có đi cùng cậu.” Trong mắt Nhiễm Khả chứa ý cười vui sướng khi người gặp họa, không biết một hồi cô ta còn có thể răng lưỡi bén nhọn như vậy nữa hay không.

Lam Kỳ nhìn cô chằm chằm “Như thế nào còn chưa hết hy vọng? Nói cho cô biết, anh ấy không có khả năng thích loại phụ nữ như cô, chết tâm đi, nếu muốn thì hãy đi lừa gạt những tên đàn ông đầu óc đơn giản lại giàu đến chảy mỡ đấy.” Thiệu ngốc, cô ta nghĩ cũng đừng nghĩ.

Nghe Lam Kỳ nói Nhiễm Khả cũng không tức giận, trong lòng cười lạnh, cô ta còn tưởng rằng quan hệ giữa mình và Thiệu Tử Vũ có bao nhiêu tốt đẹp, đã vậy tối hôm nay cô muốn cho cô ta nhìn thật rõ nhận ra thân phận của mình.

“Thật ra thì tớ đã sớm chết tâm, tôi vốn còn tưởng Thiệu Tử Vũ là một người đàn ông tốt đến bậc nào, trước kia nhìn anh ta từ nhỏ đến lớn canh giữ bên người cậu, giúp cậu dạy dỗ mấy tên hâm mộ thối nát, tớ cho rằng anh ta là người đàn ông hoàn mỹ nhất trên thế giới, nhưng mà tớ đã quên, anh là đàn ông thì đều có nhược điểm của đàn ông, là đàn ông sẽ muốn phụ nữ, Lam Kỳ tớ thấy tiếc cho cậu.”

Lam Kỳ nhìn Nhiễm Khả, cô biết cho tới bây giờ cô ta đều không có nói được lời nào dễ nghe, tuy là cô đã sớm có chuẩn bị nhưng mà trong lòng vẫn đột nhiên đau đớn một chút, nhất là mấy chữ ‘phụ nữ’ kia, vừa vặn đâm trúng tử huyệt của cô, lời nói của cô ta làm cho cô nhớ lại một màn ở buổi chiều kia.

“Cô kéo tôi ra đây chỉ là để nói những lời này? Như vậy uổng công cô rồi, anh ấy không phải loại người như vậy.”

Thấy Lam Kỳ phản ứng, ý cười trong mắt Nhiễm Khả càng đậm.

“A, cậu xem kia không phải anh Tử Vũ sao? Hai người ôm ôm ấp ấp cùng một chỗ thật ngọt ngào nha….” Cô chỉ vào phía đường cái đối diện đột nhiên mở miệng.

Lam Kỳ theo phương hướng cô chỉ nhìn lại, một màn trước mắt làm cho tim cô co thắt đau đớn, đôi mắt nhanh chóng xuyên qua dòng xe cộ nhìn đến đường cái đối diện, hai bóng dáng đang gắt gao ôm nhau cùng một chỗ, cô quen thuộc đến độ không thể quen thuộc hơn, người đàn ông kia là Thiệu ngốc, người phụ nữ chính là Lý Viện, bọn họ…..Thì ra trước đó suy đoán của cô không phải là khoa trương giả tạo.

Nhiễm Khả vừa ghen ghét nhìn phí đường cái đối diện vừa nhìn phản ứng của Lam Kỳ.

Mặc dù Lam Kỳ hết sức che giấu, Nhiễm Khả vẫn là nhanh nhẹn bắt được nét kinh ngạc cùng đau khổ của cô, quả nhiên…..Người đàn ông xuất sắc như Thiệu Tử Vũ không có người phụ nữ nào không bị hấp dẫn, người phụ nữ đối diện cũng khiến cô ganh tỵ, nhưng mà cô lo lắng chính là Lam Kỳ, đàn ông phong lưu là chuyện cực kỳ bình thường, Lam Kỳ mới chính là địch thù lớn nhất của cô, Thiệu Tử Vũ đối xử tốt với cô ta, để cho mỗi một người phụ nữ đều ghen tỵ đến phát cuồng.

“Lam Kỳ đi chúng ta qua đó chào hỏi đi.” Nhiễm Khả cười đề nghị, cô liền thích nhìn thấy