Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3284614
Bình chọn: 9.00/10/8461 lượt.
đó, kêu thành tiếng.
“Ha ha, hai tên nhóc này thật đáng yêu, Bản tộc trưởng thích.”
Nữ nhân xinh đẹp cười to, tay ôm lấy Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc, dáng vẻ cao hứng nói không nên lời.
Thường ngày những lời nịnh nọt nàng nghe nhiều lắm rồi, cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Nhưng nghe được từ miệng của những đứa nhỏ này thì lại khác.
Đó giống như thật sự ngợi khen nàng.
Vậy làm sao mà không vui vẻ được cơ chứ.
Nữ nhân xinh đẹp cất tiếng cười to, Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc đang chồm tới vai nữ nhân xinh đẹp đó, cũng cười khanh khách.
Nhìn qua có vẻ rất vui.
Những tộc nhân phía dưới, cho tới giờ cũng chưa từng thấy thủ lĩnh vui vẻ như vậy.
Không khỏi trố mắt thẫn thờ, cũng theo đó cười khà khà.
Tiếng cười kia trong sắc trời đêm tối, dưới ánh lửa lập lòe, nghe thấy vô cùng lạnh lẽo.
Dọa cho những đứa trẻ kia ôm chặt lấy nhau lại một chỗ.
“Ha ha, hôm nay, các ngươi khiến cho Bản tộc trưởng vui vẻ, người đâu, ban thưởng.” Trong tiếng cười khà khà, nữ nhân xinh đẹp lớn tiếng cười nói.
Lập tức, phía sau có người đi lên.
Trong tay cầm một cái mâm, bên trên chất đầy một đống thịt.
Đồng thời, nữ nhân xinh đẹp cười nhìn tên dẫn đầu kia nói: “Lần này làm tốt lắm, Bản tộc trưởng vô cùng hài lòng, trọng thưởng.”
“Tạ ơn tộc trưởng ban thưởng.”
Một đám nam tử đang giữ những đứa bé kia, đều vui mừng lớn tiếng nói.
“Hả, thịt con nít?”
Trong lúc mọi người tạ ơn phần thưởng này, giọng nói ngọt ngào của Hiên Viên Huyền đột nhiên vang lên.
Nữ nhân xinh đẹp nghe vậy, quay đầu nhìn Hiên Viên Huyền mi tâm nhíu lại, trong ánh mắt sắc lạnh, trên mặt lại cười nói: “Sao, không thích à?”
Hiên Viên Huyền chớp đôi mắt nhỏ, dời ánh mắt khỏi mâm thịt phía trước, cười cười nhìn nữ nhân xinh đẹp, rồi lại nhìn xuống tên dẫn đầu bên dưới.
Nghiêng nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn, một ngón tay chỉ tên dẫn đầu kia, có vẻ nghi hoặc nói: “Đại thúc từng nói, thịt con nít đều để cho tỷ tỷ ăn.
Thúc nói ăn thịt con nít thì có thể… thì có thể…”
“Dưỡng nhan, nhưng mà dưỡng nhan là sao?” Hiên Viên Ngọc xen vào, cũng nghiêng nghiêng đầu.
Hiên Viên Huyền gật đầu một cái nói: “Đúng, là dưỡng nhan.
Đại thúc nói, ăn thịt con nít có thể dưỡng nhan, có thể không già đi, dung nhan mãi mãi trẻ trung xinh đẹp, là dành riêng cho tỷ tỷ ăn.
Bởi vì tỷ tỷ đã rất già rồi, cần phải …ăn thịt những đứa trẻ này.
Nhưng mà, Bảo Bảo và Bối Bối vẫn còn nhỏ như thế này, chúng ta còn muốn lớn lên, ăn rồi thì sẽ không lớn nữa.
Không cần, không cần ăn.”
(Bảo Bảo, Bối Bối là cách gọi yêu bé trai, bé gái)
(Ở đây chơi chữ, “trưởng thành/lớn lên” và “già đi” là cùng một chữ, hai nhóc này nhìn như đang nói những lời vô nghĩa gì đó về chuyện chúng muốn lớn lên, nhưng thật ra là đang không ngừng lải nhải chữ “già già già già” trước mặt vị thủ lĩnh này)
“Đúng đúng, không nên ăn, Bối Bối cũng không nên ăn.” Hiên Viên Ngọc cắn ngón tay, vẻ mặt đáng thương.
Những lời lẽ này nói ra, tiếng cười khà khà xung quanh có chút yên tĩnh lại.
Ngoài tiếng nổ lách tách của đống lửa trại trong sân ra thì không còn âm thanh nào khác.
“Thủ lĩnh, đây không phải là ta nói, ta không có ý đó, thủ lĩnh…”
Tên dẫn đầu kia lập tức liền hoảng lên, phịch một cái quỳ xuống, vẻ mặt hoảng sợ.
Thủ lĩnh bọn họ kiêng kị nhất là có người nói mình già, đây…
“Vậy ý ngươi là muốn nói hai đứa nó nói láo?”
Nữ nhân xinh đẹp vuốt ve đỉnh đầu của Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc, ánh mắt nhìn về phía tên dẫn đầu, khóe miệng nở nụ cười.
“Bảo Bảo và Bối Bối không nói xạo đâu, chúng ta ở trong xe ngựa nghe được mà, là thúc thúc này nói.” Hiên Viên Huyền ủy khuất, chỉ vào người dẫn đầu, mím môi nhìn nữ nhân xinh đẹp.
Hiên Viên Ngọc được lấy nhũ danh là Bối Bối kia, cũng ủy khuất.
Ngón tay nhỏ bé chỉ đám nam nhân bên cạnh tên dẫn đầu nói: “Chúng ta nghe thấy rõ ràng mà, người đó còn nói, đại ca, không nên nói như vậy, thủ lĩnh xinh đẹp trang nhã, luôn luôn còn trẻ trung xinh đẹp mà.”
Trực tiếp mô phỏng lại cách nói chuyện và tiếng nói của người khác, nghe ra còn dễ tin tưởng hơn bất cứ chứng cớ nào nữa.
Lời đó của Hiên Viên Ngọc vừa dứt, trong sân càng thêm tĩnh lặng không tiếng động.
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào tên dẫn đầu đang mặt mày tái mét.
Lời này nhất định là hắn nói.
Đứa trẻ vài tuổi nhất định không biết nói dối.
Nữ nhân xinh đẹp nhìn tên dẫn đầu mặt tái mét, trên mặt hiện lên vẻ cười như không cười, trong mắt lại cực kì băng lãnh.
“Rốt cuộc là ai đang nói láo đây?”
Lời nói nhẹ nhàng phát ra, nhìn như có vẻ không chút uy hiếp, nhưng lại nặng tựa ngàn cân.
“Khởi bẩm thủ lĩnh, ta làm chứng, đại ca từng nói qua lời này, lúc đó ta từng tận lực khuyên can, nhưng đại ca không nghe, ta từ đó tới giờ không hề nghĩ rằng trong lòng đại ca lại không tôn trọng thủ lĩnh như vậy.
Cho nên không có bẩm báo liền với thủ lĩnh, là ta thất trách.”
Nam nhân bị Hiên Viên Ngọc chỉ lúc này biết rằng, thời cơ thăng chức của hắn đã đến.
Không mượn cơ hội này để lật đổ đại ca, vậy quả thực có lỗi với cơ hội tốt như vậy rồi, lập tức đứng ra xác minh.
Lời này nói ra, nơi này càng thêm yên