XtGem Forum catalog
Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3284844

Bình chọn: 10.00/10/8484 lượt.

thê tử Khố Trách đã đi qua rồi, đột nhiên quay người trở lại, nhấc Hiên Viên Huyền lên.

Trong đôi mắt lộ ra sát khí lạnh thấu xương nói: “Ngươi nói cái gì?”

Hiên Viên Huyền ngẩng đầu nhìn sắc trời một chút, thấp giọng cười nhẹ nói: “Ai bảo hắn dám bắt chúng ta, đáng chết lắm.”

Lời vừa nói xong, thê tử Khố Trách giật mình một cái, sau đó giận tím mặt.

Điên cuồng hét lên một tiếng: “Quả nhiên là các ngươi, quả nhiên là…”

Trong lúc phẫn nộ không khống chế được, nhấc Hiên Viên Huyền lên liền hung hăng ném tới bên tảng đá: “Ta giết ngươi…”

“Ca ca…”

Lời vừa ra miệng, tiếng Hiên Viên Ngọc ngọt ngào vừa lúc vang lên, nó đang đi tới cùng nữ nhân xinh đẹp.

Liếc mắt nhìn thấy tình huống như vậy, nữ nhân xinh đẹp sắc mặt tái xanh, cổ tay lật một cái, một sợi roi bắn ra, tóm lấy Hiên Viên Huyền sắp bị ném xuống tảng đá kéo trở lại.

Mà Hiên Viên Huyền, còn chưa rơi xuống đất đột nhiên chu cái miệng nhỏ, phun ra một ngụm máu hồng, nghiêng đầu liên hôn mê.

Đây là trúng độc, nữ nhân xinh đẹp mặt mày càng ngày càng xanh mét.

Liếc mắt về phía sau lưng nàng, thê tử Khố Trách giống như vừa ném bát canh mà Hiên Viên Huyền uống xuống đất, mảnh vỡ nằm rải trên đất.

Nước canh vốn trắng như tuyết, lúc này đã chuyển sang màu đen đen.

“Ca ca…”

PN7: Khiêu khích ly gián

Edit: Hằng Trần

Beta: Pracell

***************************

“Ca ca…”

Hiên Viên Ngọc thấy Hiên Viên Huyền được nữ nhân xinh đẹp kéo lại, rơi xuống bên chân hai người, vội vã nhào đến ôm lấy.

Vừa không ngừng kêu ca ca.

Vừa đưa tay lau vết máu bên khóe miệng Hiên Viên Huyền.

“Ca ca, huynh làm sao vậy? Ca ca, huynh mở mắt nhìn Bối Bối đi, ca ca…”

Đầu ngón tay út lật lật mí mắt nhắm chặt của Hiên Viên Huyền, Hiên Viên Ngọc mím môi, mắt đỏ hoe quay đầu nhìn nữ nhân xinh đẹp: “Tỷ tỷ, ca ca sao lại nhổ ra cái nước gì đen đen, sao lại không trả lời muội câu nào nữa vậy, tỷ tỷ.”

Một đứa thì nằm im lìm chẳng biết sống chết, một đứa lại ngây thơ không hiểu chuyện, khung cảnh này thật quá khắc cốt ghi tâm.

Khiến cho khuôn mặt xám xịt của nữ nhân xinh đẹp cũng trở nên sầu héo đau buồn vô cùng.

Xoay cổ tay, nữ nhân xinh đẹp nhanh chóng sờ mạch đập của Hiên Viên Huyền, khuôn mặt đang xám xịt kia càng xám hơn.

Quất một roi tới phía thê tử Khố Trách mặt mày đang nén giận kia.

Hung hãn đánh cho thê tử Khố Trách bay qua một bên, té nằm trên mặt đất.

“Thật to gan, lại dám động đến đồ của Bổn tộc trưởng ta.”

Lời nói tức giận nghiến răng nghiến lợi, khiến cho gió xuân cũng trở nên lạnh lẽo.

Thê tử Khố Trách bị nữ nhân xinh đẹp quất một roi, vết máu lập tức lan ra đầy sau lưng, lúc này cũng tức giận vô cùng.

Cũng không màng tới thân phận, bịch một cái từ dưới đất nhảy dựng lên.

Một tay tức giận chỉ Hiên Viên Huyền đang hôn mê bất tỉnh và Hiên Viên Ngọc đang ngồi bên cạnh Hiên Viên Huyền không ngừng kêu ca ca mở mắt ra nhìn mình.

Giận dữ nói: “Là bọn chúng, thủ lĩnh, là bọn chúng giết chết Khố Trách nhà ta, là bọn chúng.

Ta muốn báo thù, ta nhất định phải giết bọn chúng.”

Lời nói phẫn nộ vọt ra miệng, không thèm suy nghĩ kỹ càng.

Khiến nữ nhân xinh đẹp tức giận bừng bừng.

Thật không dễ dàng gì mới có được hai đứa trẻ cực phẩm này, ăn vào tuyệt đối là bằng cả trăm đứa khác, hôm nay cư nhiên lại bị thê tử Khố Trách này hại thành thế này.

Đã vậy còn không biết hối cải.

Trái lại còn dám nói là bọn chúng hại, nhất định phải giết bọn chúng.

Con nít ba tuổi, cái gì cũng không hiểu.

Giết chết một tên người lớn như Khố Trách như vậy, lời này nói ai tin? Ai tin được hả?

“Bổn tộc trưởng đã cảnh cáo ngươi, không nên giận chó đánh mèo, ngươi nghĩ ngươi làm vậy là hay ho lắm sao.”

Vẻ mặt nữ nhân xinh đẹp lúc này xanh mét.

Vừa nghe thê tử Khố Trách nói vậy, tay giơ lên, một roi mạnh bạo quất lên người thê tử Khố Trách.

Là phụ nữ trưởng thành từ bộ lạc trong núi sâu chưa thấy việc đời, không biết nhìn tình huống để tiến lùi hợp lý.

Thê tử Khố Trách lúc này một lòng khẳng định Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc là đầu sỏ giết hại nam nhân của nàng.

Lại thấy nữ nhân xinh đẹp không chỉ không tin nàng nói, trái lại còn giúp hai tên đầu sỏ đánh nàng, nhất thời phẫn hận và rống giận ầm ầm.

Không chỉ không chịu thua, ngược lại còn xông lên.

Quơ hai tay, giận dữ hét: “Đây không phải là giận chó đánh mèo, mà là chính bọn chúng, chính bọn chúng hại chết Khố Trách nhà ta, chính là bọn chúng.

Ta muốn báo thù, nhất định… aaa…”

Thấy thê tử Khố Trách không chỉ không biết hối cải, trái lại còn dám xông lên trước mặt nàng, bộ dạng như muốn liều mạng.

Nữ nhân xinh đẹp lúc này cũng không đè nén lửa giận được nữa.

Trường tiên trong tay quất ngang một cái, đồng thời tung chân lên hung hăng đá vào miệng thê tử Khố Trách.

Thê tử Khố Trách kêu đau một tiếng, im miệng, lại bị nữ nhân xinh đẹp đá bay lên, ngã mạnh xuống hòn đá phía sau, phát ra âm thanh trầm thấp của thịt đập vào đá cứng.

Khóe miệng chảy ra một dòng máu tươi, ôm ngực nói không ra lời.

Vẻ mặt lại phẫn nộ và oán hận vô cùng.

Nữ nhân xinh đẹp thấy vậy thu lại trường tiên trong tay, mặt mày lạnh lẽo: “Thật to gan,