XtGem Forum catalog
Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3284991

Bình chọn: 9.00/10/8499 lượt.



Nước mắt nước mũi tèm lem trên áo bào bạch kim của hắn.

Trăng sáng trên cao, vẫn lạnh lẽo như vậy.

Nhưng trong lúc Độc Cô Dạ bị đám trẻ vây quanh khóc ở đây.

Tiếng chém giết ở chỗ khác trong bộ lạc, lại dần dần lắng xuống.

Âm thanh huyên náo tranh đấu nhau gay gắt, vốn từ hai bên giằng co nhau, chậm rãi biến thành liên thủ cùng đối phó cái gì đó.

Ngay sau đó, bắt đầu từ từ im ắng dần.

Ma Yết ngồi trên ngọn cây cao, lại hướng về phía khoảng đất trống của bộ lạc, nên nhìn thấy rất rõ.

Dưới ánh trăng bàng bạc.

Một cô gái mặc trường bào đỏ, tay vung liêm đao (đao lưỡi cong như lưỡi liềm, lưỡi hái), một đường giết chóc. Nơi nàng đi qua, ngoại trừ những đứa trẻ còn nhỏ, thì những người trưởng thành khác một người cũng không tha.

Trong bộ lạc ăn thịt người, người biết võ công không ít, nhưng đều không phải loại cao thâm khó dò.

Đứng trước cao thủ chân chính, không ai chịu nổi một đòn.

Vì vậy, rất nhanh liền thất bại, một cơ hội đánh trả cũng không có, hoàn toàn bị tiêu diệt.

Mà lúc này, cô gái này đang đi đến hướng bọn họ.

Ma Yết thấy vậy khóe miệng giương lên, bộ lạc ăn thịt người này, hôm nay cho dù Độc Cô Dạ không động thủ, thì bọn hắn tuyệt đối cũng không bỏ qua.

Ăn thịt người, bộ lạc ác độc như vậy, không nên lưu lại.

Nhưng mà cô gái áo đỏ này…

Mà Yết chờ cô gái kia đi tới gần, nhờ vào ánh trắng nhìn rõ dung mạo cô ta, không khỏi nhướng cao mày, nở một nụ cười đầy thâm ý.

“Này, ta đang tự hỏi sao nãy giờ lại không thấy ngươi, thì ra ngươi ở chỗ này bồi chúng khóc.”

Giọng nói đầy ý cười vang lên, cô gái hồng y (áo đỏ) đi tới, thấy bộ dạng này của Độc Cô Dạ, cười lớn nói.

Lông mày, khóe mắt đều toát lên vẻ hào sảng và anh khí.

Không có vẻ đẹp tuyệt sắc khuynh thành như Độc Cô Dạ, nhưng lại có một loại vẻ đẹp khác.

Giống như ánh mặt trời sáng lạn, toàn thân đều tỏa ra nhiệt huyết và sức sống.

Nếu nói Độc Cô Dạ là băng thì cô ấy là lửa.

Lời vừa nói ra, Độc Cô Dạ ngẩng đầu nhìn cô một cái, lạnh lùng, một chút biểu hiện gì khác cũng không có.

Cô gái hồng y thấy vậy cũng không để ý, dường như vẻ mặt và thái độ đó của Độc Cô Dạ nàng sớm quen rồi.

Lập tức cười đi tới, vỗ vỗ mấy đứa trẻ đang khóc thương tâm nói: “Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, khóc nhè thì không phải là nam tử hán đâu nha.

Ngoan nào, người xấu đã bị giết hết rồi, sau này sẽ không làm hại các đệ đệ muội muội nữa, không cần sợ.

Đi, đi với tỷ tỷ, cha mẹ của các đệ đệ muội muội đang chờ ở dưới núi đó.

Sắp được thấy cha mẹ rồi, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa.”

Không thể không nói cô gái này thật biết dỗ con nít, lập tức đã có mấy đứa năm, sáu, bảy, tám tuổi liền bắt đầu nín khóc.

Bắt đầu tìm kiếm cha mẹ của chúng.

Mà lúc này, phía sau cô gái hồng y, có mấy người đàn ông nhìn trung thực hiền lành nhưng không kém phần cường tráng đi tới, có người nơm nớp lo sợ, có người lại mặt đầy phẫn nộ.

Lập tức có đứa nhỏ nhận ra là phụ thân của chúng.

Dưới đêm trăng, lập tức vang lên những tiếng ôm chầm lấy nhau rồi gào khóc to, các bậc cha mẹ vì mang được con mình quay về hạnh phúc quá mà khóc.

Một lúc lâu sau.

Mấy người đàn ông vuốt mặt lau nước mắt một cái, dắt con của mình đến bên mấy đứa nhỏ cha mẹ chưa đến, nói: “Đi thôi, mấy đứa, đi theo thúc thúc, cha mẹ các con đang chờ ở dưới núi.

Đi nào, thúc thúc không phải người xấu, theo chúng ta xuống núi gặp cha mẹ các con.”

Dứt lời, mấy người đàn ông quay sang cô gái hồng y và Độc Cô Dạ, quỳ xuống dập đầu: “Đa tạ hai vị đại hiệp đã giúp chúng ta cứu con của mình.

Đa tạ, đa tạ, chúng ta quay về nhất định sẽ lập bài vị trường sinh cho các vị, chúng ta…”

“Được rồi, được rồi, chỉ là nhấc tay một chút thôi, cảm ơn gì chứ, mau dẫn bọn nhỏ đi tìm cha mẹ chúng đi.” Cô gái hồng y hào sảng cười.

Dứt lời, mấy thuộc hạ của cô gái hồng y lập tức hối bọn họ đi mau.

“Các ngươi không đi à?”

Trong lúc đùn đẩy này, Độc Cô Dạ nhìn Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc vẫn như cũ bám lấy chân mình, nhíu mày nói.

Hiên Viên Huyền nghe vậy ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, thê thảm nói: “Cha và mẫu thân không cần chúng con nữa, chúng con cũng không biết nhà ở đâu.”

“Thúc thúc xinh đẹp, Bối Bối không có nơi để đi, muốn đi theo thúc thúc.”

Lời này vừa nói ra, Vân Triệu trốn trên cây, cười đến thở không nổi.

Thật không ngờ, hai đứa nhóc này thật dám nói ra.

Nhưng mà sắc đẹp của Độc Cô Dạ thật là già trẻ không tha? Nhỏ như vậy mà cũng bị hắn mê hoặc, đòi đi theo?

Độc Cô Dạ nghe Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc nói như vậy, không khỏi càng nhíu chặt mày.

“Hài tử đáng yêu như vậy, cha mẹ các em lại không cần các em, nhất định là nói dối.” Cô gái hồng y cười, đi đến bên cạnh muốn nhéo má Hiên Viên Huyền.

Hiên Viên Huyền thấy vậy lập tức vùi đầu vào chân Độc Cô Dạ, chán ghét nói: “Bà cô xấu xa, nhất định muốn ăn thịt người.”

Cô gái hồng y vừa vươn tay ra liền sững lại, ngay sau đó cười to nói: “Ta không ăn thịt người, không tin thì hỏi hắn đi.” Vừa nói vừa thuận tay vỗ vỗ vai Độc Cô Dạ.

Độc Cô Dạ nhướng mày, còn chưa lên tiếng, Hiên Viên Ngọc lập tức cố sức lôi Độc Cô Dạ, để Độc Cô Dạ ngồi xổm xuống.

B