guyên đang ngủ say, sắc mặt nhợt nhạt, trên mặt còn mấy vết tím bầm, trên tay cũng có vài chỗ băng bó, trong lòng thấy xót xa. Nếu không phải vì cứu cô, anh đâu đến nông nỗi này.
Hải Nguyên đang ngủ chợt có mấy giọt nước ấm rơi vào lòng bàn tay anh liền tỉnh dậy thấy Khánh Đan đang khóc.
“Người chưa chết, sao phải khóc?”
Khánh Đan nghe thấy tiếng nói giật mình nhìn anh, mắt vẫn ngấn nước liền quay đi lau những giọt nước còn vương trên mặt.
“Anh tỉnh rồi à? Còn đau không?”
“Em thử đâm một dao vào người xem có đau không? Hỏi gì mà ngốc thế?” Hải Nguyên nhìn điệu bộ thảm thương của Khánh Đan bật cười.
“Anh mới là ngốc ấy, tự dưng đi đỡ nhát dao đấy làm gì!”
“Anh phải bảo vệ người anh yêu chứ, làm sao để cô ấy bị tổn thương được.”
Khánh Đan nghe anh nói nước mắt lại trào ra. Hải Nguyên đưa tay lau những giọt nước mắt ấm nóng trên gương mặt cô:
“Ngốc, đừng khóc nữa, anh không sao mà, chẳng phải vẫn yên ổn ngồi trước mặt em đây sao?”
“Anh có biết em rất sợ không? Nhìn anh nằm bất động, máu không ngừng chảy, tay em toàn là máu, em tưởng em không còn được thấy anh nữa…”
Khánh Đan nói, nước mắt cô càng rơi nhiều, lần đầu tiên cô thấy sợ hãi, sợ không còn được thấy anh nữa, sợ mất đi anh mãi mãi. Hải Nguyên liền ôm cô, chắn hẳn lúc đó cô hoảng loạn lắm.
“Ngoan, nín đi, anh không muốn thấy người anh yêu khóc đâu.” Anh vừa nói vừa vỗ nhẹ vào lưng Khánh Đan. Cô ngồi thẳng dậy lau nước mắt.
“Em không khóc nữa, nhưng anh phải hứa, sau này không được làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa.”
“Ừ, anh hứa!” Hải Nguyên nói, anh đưa tay lên lau nước mắt cho cô rồi nhìn vết cứa hồng hồng trên cổ cô, mặt cau lại, tay đưa xuống chạm nhẹ vào nó:
“Đau lắm không?”
“Không đau lắm.” Khánh Đan khẽ lắc đầu rồi chạm nhẹ lên cổ mình.
“Chắc sẽ để lại sẹo rồi.” Hải nguyên nói tiếp.
“Một vết thương nhỏ thôi mà.”
Thấy Hải Nguyên vẫn nhăn mày Khánh Đan bực mình: “Anh chê trên cổ em có vết sẹo xấu xí chứ gì.”
Hải Nguyên bật cười trước sự tức giận của cô: “Hì hì, anh nào dám, chỉ sợ em không vui thôi.”
“Em còn bị thương ở đâu nữa không? Tối hôm trước, chúng nó đánh em phải không?”
“Ừ, nhưng mà không sao đâu, cũng không còn đau nữa.”
“Ở đâu? Anh xem nào.”
“Em không sao mà.”
“Không, anh phải xem mới yên tâm được.”
“Em nói không sao mà.” Thấy Hải Nguyên nhất quyết như vậy Khánh Đan bỗng thấy khó xử, cô thật sự không muốn anh nhìn thấy, nếu không anh lại tức giận.
“Em nói không sao thì cho anh xem không được à? Ở đâu? Nghiêm trọng không?”
Nghe Hải Nguyên nói cô mím môi lại, khẽ lườm anh một cái rồi kéo cổ áo xuống sâu một chút lộ ra bờ vai trắng mịn nhưng lại xuất hiện một mảng tím bầm, Hải Nguyên nhìn thấy mặt cau lại:
“Thế này mà em bảo không sao.” Hải Nguyên thở dài xót xa rồi chạm nhẹ vào vết tím đó. Tím đen lại như kia chắc chắn là đau lắm vậy mà Khánh Đan vẫn không hề kêu than.
“Bọn chết tiệt kia đánh em ra nông nỗi này, anh phải tìm chúng nó tính sổ mới được! Hừ.” Hải Nguyên nói tay nắm chặt mép chăn làm nó nhăn rúm lại.
“Được rồi, anh đừng tức giận nữa mà, bố nói nhóm bắt cóc bị đi tù rồi. Anh đánh cho mấy người đấy bị thương cũng không nhẹ, anh còn tức làm gì nữa.”
Hải Nguyên nhìn Khánh Đan thở dài rồi lại ôm cô vào lòng, cảm giác này thật bình yên.
“Hmm!”
Nghe tiếng hắng, Khánh Đan ngồi bật dậy và quay lại, thấy bà Ngọc Lan đang mỉm cười bước vào.
“Con chào mẹ.”
“Ừ, mẹ mang cháo đến đây, Hải Nguyên đói rồi hả? Dậy ăn cháo nào.”
“Vâng, Khánh Đan đút cháo cho anh đi.” Hải Nguyên nhìn Khánh Đan với ánh mắt đầy dụng ý, cô khẽ lườm anh một cái.
“Lẽ nào em để mẹ đút cháo cho anh sao?” Anh nhìn cô nở nụ cười gian xảo. Khánh Đan lườm anh nhưng trên môi vẫn cười, cô đỡ bát cháo trên tay mẹ rồi ra ngồi bên cạnh Hải Nguyên, bón cháo cho anh.
Bà Ngọc Lan nhìn thấy hai đứa con vui vẻ như vậy trong lòng cũng thấy vui, chỉ hi vọng Hải Minh sẽ không vì vậy mà buồn.
“Hai con ở đây, mẹ ra ngoài xử lí chút việc nhé.” Bà Ngọc Lan nhìn qua cửa sổ thấy Ngọc Vân gọi bà liền nói rồi đi ra ngoài.
Hải Nguyên ăn hết bát cháo thì với tay lấy quyển truyện rồi đưa cho cô:
“Đọc cho anh nghe đi.” Rồi ngả lưng xuống nhắm mắt dưỡng thần.
“Anh cũng nhiều yêu sách quá đấy!” Khánh Đan nhíu mày nhìn anh mắng yêu nhưng anh vẫn tỉnh bơ.
“Anh là người bệnh mà, hì hì.”
Khánh Đan cầm quyển sách trên tay Hải Nguyên và mở ra đọc. Bình thường anh luôn tỏ ra mình là người lớn nhưng thật ra cũng rất trẻ con. Cho dù anh có đưa ra yêu cầu gì đi nữa cô cũng chấp nhận, chỉ cần anh vui vẻ. Anh phải chịu rất nhiều thiệt thòi, chỉ cần cô có thể, cô sẽ bù đắp cho anh.
Khánh Đan đọc truyện một lúc thì Hải Nguyên ngủ mất, cô đứng dậy ém lại chăn cho anh. Lúc anh ngủ trông thật hiền lành, không giống như thường ngày lạnh lùng, bá đạo.
…
“Khánh Đan!” Hải Nguyên vỗ nhẹ lên vai cô nhưng cô vẫn ngủ say, lúc sau mới dụi mắt dậy:
“Ưm, em ngủ quên mất, hì.”
“Mấy hôm nay chắc em mệt lắm hả? Tan học rồi không ở nhà nghỉ ngơi còn chạy đi chạy lại giữa nhà với bệnh viện làm gì?” Anh nói giọng nhẹ nhàng, âu yếm.
“Em không yên tâm mà, bố mẹ bận rộn lo công ty và vụ