mời đến đây không?
Hắn ngạc nhiên đáp:
– Ủa sao anh biết? Cô ấy đâu rồi?
Anh phục vụ chỉ cười không nói gì, anh đặt trước mặt hắn một ly rượu đã được pha sẵn.
– Cô ấy bảo ly rượu này tượng trưng cho tình yêu cô ấy dành cho anh! Mời anh dùng nó trong lúc chờ đợi.
Ly rượu sóng sánh một ánh đỏ rất đẹp, nó lung linh và càng trở nên mờ ảo dưới ánh đèn của quán bar. Hắn cười thầm: “Em thật là lắm trò!”
Hắn nâng ly rượu lên uống, đúng là tình yêu của vợ hắn thật ngọt ngào. Nhưng sao rượu này mạnh thế nhỉ? Một chút xíu thôi mà đầu óc hắn quay cuồng, mọi vật trước mắt đều mờ đi. Hắn gục xuống tại bàn không biết gì nữa. Một bóng dáng bước đến bên cạnh nhếch môi:
– Tình yêu của em mạnh mẽ lắm phải không?
Cô ta dìu hắn ra khỏi quán bar rồi bắt taxi đến khách sạn. Hắn hoàn toàn bất tỉnh không hề nhận thức được bất cứ thứ gì. Cô ta nhận chìa khóa phòng rồi dìu hắn bước vào thang máy. Cái xác 1m80 của hắn đúng là nặng chết đi được, cô vã cả mồ hôi. Cô ném hắn xuống giường rồi lục túi hắn tìm điện thoại. Cô gửi tin nhắn vào số của nó:
“Halee à! Ra công viên gặp anh tí nha!”
Cô nhếch môi:
– Cho mầy đợi tới sáng luôn!
Cô ném điện thoại hắn lên giường rồi bước vào nhà vệ sinh chuẩn bị.
Tại nhà nó:
Nó nhận được tin nhắn của hắn thì lập tức lên phòng thay quần áo. Roy và Hani đang ngồi xem tivi thì thắc mắc:
– Nó đi đâu vậy?
– Chắc là hẹn với Aiden…. – Roy nhai bánh nhóp nhép.
Nó đi bộ ra công viên đứng đợi hắn, không biết có chuyện gì mà kêu ra giờ này nữa. Nó đứng đợi mãi, đợi mãi mà không thấy bóng dáng hắn đâu. Tên này lại lên cơn tâm thần nữa hay sao không biết. Nó đi qua đi lại và thời gian cứ thế trôi qua.
*Tại chỗ thằng chồng yêu dấu:
– Cưng à! Tại sao cưng lại chọn nó mà không chọn em vậy? – Cherry đau khổ sờ mặt hắn.
Hắn vẫn ngủ say như chết có biết việc gì đâu. Cô chỉ quấn hờ mỗi chiếc khăn lên người và đang chuẩn bị kế hoạch. Cô cởi quần áo của hắn rồi bày ngổn ngang trên giường để cảnh tượng càng thêm hấp dẫn, cô lấy điện thoại ra và bắt đầu tự sướng theo kiểu của cô. Hàng loạt tấm ảnh được chụp, đủ góc độ. Tấm nào cô cũng cười rất tươi và vài tấm còn thêm những cái ôm tình cảm của hắn. Chủ yếu là dàn xếp thôi chứ ngủ thẳng cẳng như hắn thì làm ăn gì được. Cô cười gian trá:
– Để xem mầy đính hôn như thế nào? Tao phải cho mầy nếm mùi đau khổ như tao.
Nó cứ đi qua đi lại, hết đứng lên rồi lại ngồi xuống. Nó lo lắng không biết hắn có gặp chuyện gì không nữa. Nó gọi điện thoại mà bên kia toàn là không liên lạc được. Nó đã đứng đây đứng hai tiếng rồi, trời đêm lạnh thật! Nó rùng mình rồi lại đứng đợi. Bỗng trời nổi sấm, nó nhăn mặt:
– Ya! Đừng nói là giờ này ông mưa nhé?
“Ầm…ầm…rào….rào”
Nó đứng chết trân luôn, nói đùa thôi ai ngờ ông trời mưa thiệt. Nó ướt từ đầu tới chân, lạnh run cả người. Nó nhìn người ta chạy đi để tránh mưa nhưng còn nó vẫn đứng đó. Bỗng có cảm giác buồn buồn, không biết sao này làm vợ hắn thì hắn có thất hứa với nó như vậy nữa không? Nó cười buồn rồi lê bước về nhà khi đã quá mệt mỏi.
Con đường mưa vừa tối vừa lạnh, chỉ có một mình nó thôi. Tự dưng nó cảm thấy có một cảm giác thật tồi tệ. Linh cảm của nó bỗng có điều gì đó rất xấu, nó lắc đầu cho qua.
– Hắt xì….
Nó bước thật nhanh về nhà, ngày mai hắn sẽ biết tay nó. Nó vừa vào nhà thì Hani và Roy đã đứng trước cửa. Cả hai nhìn nó ướt sủng thì đâm ra lo lắng:
– Halee! Sao vậy nè?
– Hai đứa đi đâu mà để ướt nhem vậy? Aiden đâu sao không đưa cậu về?
Nó lắc đầu mỉm cười:
– Aiden bận việc nên không tới chỗ hẹn được, mình trở về nhưng trời bỗng mưa. Thế là ướt luôn!
Hani chạy vào nhà lấy khăn xuống cho nó lau người, cô lắc đầu:
– Cha đó tệ quá! Làm gì mà đến nỗi để người ta leo cây vậy chứ?
– Hắt xì….. hắt xì…. Thôi mình lên phòng thay quần áo nha!
Roy vuốt tóc nó:
– Nè, ổn không đó? Cần tụi mình giúp gì không? Hay mình đi mua thuốc nhá!
Nó xua tay:
– Thôi, mình có sao đâu! Cậu không cần phải mua.
Nó nói xong thì đi lên lầu. Hani nhún vai:
– Vài ngày nữa là đính hôn rồi, vậy mà còn đi dầm mưa. Mà cái tên Aiden đó cũng quá đáng nữa, hẹn người ta mà không chịu tới!
– Thôi đi! Chuyện tình cảm của tụi nó thì làm sao tụi mình biết được.
Nó leo lên giường trùm chăn cho ấm. Nó nhớ hắn quá đi mất, không biết hắn làm gì mà không gọi báo cho nó tiếng nào. Nó lo lắng sợ hắn gặp chuyện nhưng gọi điện cho hắn lại không được. Làm sao bây giờ?
Nó mò mẩm cái điện thoại gọi cho hắn, vẫn là tiếng báo không tín hiệu. Hắn khóa máy mất tiêu rồi. Hai mắt nó sụp xuống, tự dưng người nó nặng nề quá chừng. Nó nằm xuống và chìm ngay vào giấc ngủ. Hy vọng sáng mai hắn đến trường để nó hỏi cho ra lẽ.
*Tại phòng Vinlee:
Anh ngủ không được nên lấy điện thoại gọi cho Nari. Cô đang cho Rich uống sữa thì cầm điện thoại lên xem, cô cười híp mí xoa đầu Rich:
– Hey, Rich à! Ba gọi đến nè!
Cô nói rồi nhấc máy:
– Em nghe đây! Sao anh gọi muộn thế?
– Tại anh không ngủ được, anh làm phiền em à?
– Không, nhưng thức khuya không tốt cho sức khỏe đâu! – cô ân cần nhắc nhở.
– Em cũng đang thức khuya mà đi nói anh.
Cô mỉm cười, bị anh nắm trúng