trị rasao?
Tích Thư Nhân hoảng sợ kêu lên :
- Trời ơi, biết làm thế nào đây?
- Tích Thư Nhân huynh, thử xem trongtúi đồ lặt vặt của chủ nhân có giải dược hay không?
Đông Phương Thanh Vân lắc đầu :
- Hãy khoan, khoan...
Đã sang canh một, trăng sao đã mọc.
Đông Phương Thanh Vân rón rén rờiphòng phương trượng, lao nhanh xuống chân núi, chàng vốn định giấu không choTích Thư Nhân và Thần Quan Tú Sĩ biết, muốn một mình đi gặp đại đệ tử của ThầnBí Nhân.
Nguyên lão nhân kia có hẹn trongmảnh giấy gặp chàng ở dưới chân núi vào canh một.
Chàng vừa rời phòng phương trượng,thì Tiêu Phụng Hoàng phát hiện, liền báo cho bốn tùy tùng, thế là họ lập tứcbám theo sau chàng.
Đông Phương Thanh Vân thi triểnkhinh công, phóng đi như bay. Được chừng nửa giờ, đột nhiên...
Một tiếng cười lớn vang lên saulưng.
Đông Phương Thanh Vân ngoảnh lại,thấy vị lão nhân nọ, liền chắp tay vái :
- Vãn bối tới kiến diện tiền bối,thỉnh chỉ giáo.
Lão nhân cười nhạt, ngồi xuống mộtmỏm đá :
- Lại đây ta bàn chuyện Tam Bí vớingười.
Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :
- Bàn chuyện Tam Bí ư?
- Phải.
- Không phải nói về việc vãn bốitrúng Anh Túc hương ư?
- Ta là đệ tử của Thần Bí Nhân,người trong võ lâm gọi ta là Quái Sấu.
- Quái Sấu tiền bối...
- Ngươi hồ nghi phải không? Nói chongươi biết, chính ta đã cứu ngươi ra khỏi đám lửa ngút trời ngày nọ.
- Thế thì tiền bối là ân nhân.
- Khỏi cần nói đến ân huệ. Mảnh giấyta viết, ngươi đã đọc chưa?
Đông Phương Thanh Vân định bước tớibái tạ, nhưng một luồng kình lực vô hình ấn chàng ngồi xuống. Lão nhân nói tiếp:
- Cứ ngồi đó nghe ta nói được chăng?
Đông Phương Thanh Vân gật đầu.
Lão nhân nói nhỏ :
- Ngươi nên biết, để điều tra mườihai đại sự, ta đã tốn không ít thời gian. Ai ngờ có lần thâm nhập hiệp cốc, taphát hiện trong đó có hành tung quái dị của một số đại hán. Ta liền bám theochúng. Sau một hồi theo dõi, ta phát hiện nhà của ngươi bốc cháy, có người ômmột nữ nhân chạy ra, ta nghĩ bên trong còn có người cần cứu, liền mạo hiểm xôngvào đám lửa, cuối cùng cứu được ngươi.
Đương nhiên, nữ nhân đã bị mang đi,ta thấy ngươi có dung mạo y hệt Tam Bí..
Hiện tại, ta không muốn nói tiếp, vìcó mấy người của ngươi kéo đến.
Đông Phương Thanh Vân kinh ngạc, hỏi:
- Họ ở đâu?
- Ở thạch động cách đây ba mươitrượng, ngươi hãy đứng dậy nói to: "Tích Thư tiền bối, hãy trở về ThiếuLâm tự, ta đã có chủ trương" là được.
Đông Phương Thanh Vân thấy khinhcông của các tùy tòng cao thâm như thế mà vẫn không qua mắt được lão nhân, đủhiểu võ công của lão nhân cao cường đến mức nào. Chàng chưa rõ lão có ác ý haythiện ý đối với chàng, đêm nay nhất định phải hỏi cho rõ. Thế là chàng đứng dậynói to :
- Tích Thư tiền bối, thỉnh trở vềThiếu Lâm tự, Thanh Vân tự có chủ trương.
Từ ngoài ba mươi trượng vọng lại lờiđáp :
- Bẩm Thiếu chủ, lời lão nhân khôngđáng tin cậy.
Đông Phương Thanh Vân nói :
- Thỉnh cứ trở về đi, Thanh Vân đãcó chủ trương.
Lão nhân nói :
- Họ đi xa rồi. Ngươi hãy ngồixuống. Vừa rồi nói tới chỗ nào nhỉ.
Đông Phương Thanh Vân đáp :
- Đến chỗ tiền bối thấy vãn bối códung mạo giống hệt Tam Bí.
- Phải, ta nói tiếp. Gọi là ngươigiống Tam Bí, thực ra đã có ai thấy diện mạo thật của Tam Bí là thế nào đâu.Sau khi cứu ngươi, ta nảy ra kế đem ngươi giao cho Tích Thư Nhân, khi đó TíchThư Nhân đang đem kinh trả cho bảy đại môn phái và lấy đơn dược.
Kết quả thực bất ngờ, cuối cùngngươi lại đúng là hậu duệ của Tam Bí. Ta kinh ngạc vội trở về bẩm báo với sưphụ, ngay sư phụ cũng chẳng hiểu nổi. Tam Bí là Tam Bí, tại sao lại có hậu duệ?
Nghe bảo Tam Bí hoàn toàn không phảiba người, mà là Hóa Dạng Bí, Kế Hoạch Bí, Hôn Đạo Bí gộp thành, đúng ra nên gọilà "Bí Bí Bí" Tam Bí có hậu duệ là điều không thể xảy ra. Thế mà cácmôn hạ của Tam Bí lại nhận bừa ngươi làm Thiếu chủ, thật quá kỳ dị.
Sư phụ và ta nghĩ đến hai năm vẫnkhông hiểu nổi điều kỳ dị ấy.
Nay ta gặp lại ngươi, phát hiện độcmôn tuyệt học của sư tôn là Tu Di cương khí lại do các môn hạ của Tam Bí thitriển.
Người khác ắt sẽ kinh dị, còn ta thìkhông. Tại sao? Đơn giản vì Tam Bí rất bí hiểm.
Vừa rồi Tích Thư Nhân bảo Thái Cựcbang, Tử Phủ mê điện, Thánh Chỉ giáo đều muốn Tam Bí xuất hiện ngay sau khi tađiều tra mười hai đại sự, cưỡng bức Tam Bí phải xuất hiện, thì thật là quá sailầm.
Sai lầm ở chỗ nào? Ở chỗ khiến ngườita hỏi: Vì sao? Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?
Tóm lại Tam Bí là Tam Bí. Ngươi sẽhỏi: Tại sao ta bảo sai lầm? Tại vì cứ như lời gia sư nói, thì một khi Tam Bíxuất hiện võ lâm, người lo sợ trước hết là gia sư, người đã dành mất chữ"Bí", cho nên vội bảo vệ Tam Bí.
Người sẽ hỏi: Vì sao vội bảo vệ TamBí? Vì võ công của Tam Bí quá cao? Võ công quá cao, sao lại cần bảo vệ? Bởi vìTam Bí căn bản không hiểu võ công.
Thật quái đản...Thế mới là Tam Bí?
Cứ như gia sư nói, Thái Cực bang,Thánh Chi giáo, Tử Phủ mê điện đều sợ Tam Bí xuất hiện võ lâm chẳng khác gì giasư.
Người biết không, Thái Cực bang ởTây Vực, còn Thánh Chỉ giáo ở Nam Hải, và Tử Phủ mê điện ở núi Võ Đang. Ngươisẽ hỏi : Vì sao bang, giáo, điện ở đó mà mấy trăm năm nay không