Insane
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329120

Bình chọn: 7.5.00/10/912 lượt.

y đêm được nghe Kinh Phật, theo đạo tu thân luyện võ...

- Không được?

Hận Thiên Nữ kinh ngạc :

- Tại sao không được?

Đông Phương Thanh Vân nhớ đến thânthế của mình, từ nhỏ đến nay chàng tuy không được gặp thân sinh phụ mẫu, nhưngđược hưởng sung sướng đầy đủ ở nhà nghiêm phụ tử mẫu, dù đó chỉ là nghĩa phụ,nghĩa mẫu. Tưởng bất hạnh hóa ra đại hạnh.

Nay đưa hài nhi vào Thiếu Lâm tự thìquá tàn nhẫn, nên chàng đáp :

- Rất đơn giản, ta muốn hài nhi đượchưởng sung sướng ở cõi tục, gọi là niềm vui thiên luân.

Hận Thiên Nữ nhắc lại :

- Niềm vui thiên luân ư?

Phải, bốn chữ "niềm vui thiênluân" như mũi tên bắn trúng vào tim Hận Thiên Nữ. Nàng vốn cũng có thểđược hưởng niềm vui thiên luân lắm chứ? Tại sao lại không?

Tại số mạng ư? Không, đó là nghiệpchướng của những người giỏi võ công.

Đông Phương Thanh Vân nhìn Hận ThiênNữ, đoán biết tâm tình của nàng, bèn nắm nhẹ tay nàng :

- Gia San, nàng...

Hận Thiên Nữ đang bi thương tronglòng, nay lần đầu tiên được an ủi, cảm thấy như có luồng điện truyền khắp nơi,sung sướng tràn trề, ngước mắt hỏi :

- Tướng công bảo sao?

Đông Phương Thanh Vân nói :

- Gia San, ta biết tâm tình của nànghiện tại.

Hận Thiên Nữ cảm động :

- Đa tạ tướng công hiểu lòng thiếp?

Đông Phương Thanh Vân nói tiếp :

- Gia San, ta biết từ trước đến naynàng chưa hề được hưởng niềm vui thiên luân.

Hận Thiên Nữ rưng rưng lệ, đắm đuốinhìn chàng. Chàng cảm thấy thương mến nàng đúng là nàng đã thoát thai hoán cốt.

Nàng ngã đầu vào bên vai chàng màđi, cảm thấy sung sướng tột độ.

Kỳ quái, một nữ nhân võ công quánthế vậy mà lúc này lại yếu đuối vô cùng.

Ngày trước nàng giết người không ghêtay, nay không còn chút dấu tích. Thế mới biết ái tình đủ sức cải biến hếtthảy?

Hận Thiên Nữ xúc động nói :

- Nỗi thống khổ thiếp từng phảichịu, kiếp này thật khó quên.

Đông Phương Thanh Vân hỏi :

- Chẳng lẽ hai ta để cho hài nhi củamình sẽ phải thống khổ như vậy sao, Gia San?

Hận Thiên Nữ đáp :

- Không, thiếp muốn hài nhi phải làngười sung sướng nhất thế gian, nếu hài nhi muốn lấy các tinh tú trên trờithiếp cũng quyết lấy xuống cho nó.

Thế đấy, tấm lòng của từ mẫu thiênhạ là như vậy đó. Đúng là nữ nhân hiểm ác này thay đổi hẳn, đúng là bản tínhcon người vốn thiện lương.

Đông Phương Thanh Vân hỏi :

- Tại sao nàng lại định đưa hài nhivào Thiếu Lâm tự, thành cô nhi, không được hưởng niềm vui thiên luân?

Hận Thiên Nữ kêu lên :

- Ôi?...

Đông Phương Thanh Vân nói tiếp luôn:

- Cho nên, ý của ta là để hài nhiluôn ở bên cạnh chúng ta, để chúng ta thực hiện trách nhiệm phụ mẫu, ái hộ, dẫndắt nó. Nếu để nó phát hiện mất phụ mẫu thì nó sẽ thống khổ biết chừng nào?

Hận Thiên Nữ kính nể nhìn phu quân.Tại sao nàng không nghĩ đến điều đó?

Làm mẫu thân như vậy đã đúng chưa?Tại sao lại định đẩy hài nhi vào cửa không? Lúc này nàng càng hổ thẹn, cúi đầuchưa biết nói gì.

Tiêu Phụng Hoàng đi bên cạnh khônghề khó chịu, nàng biết Đông Phương Thanh Vân đang khó xử, nàng cũng hiểu nếu cóthể cải biến Hận Thiên Nữ thành người tốt, thì sẽ cứu nguy cho thiên hạ.

Hận Thiên Nữ hỏi :

- Tướng công cho tiện thiếp đượcsống chung với thê thiếp của tướng công hay không?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

- Đương nhiên, nàng còn phải hỏi,chỉ cần nàng không có việc riêng nào khác, cả gia đình chúng ta sẽ cùng đoànviên khóai lạc.

Hận Thiên Nữ nói :

- Nhưng thiếp sợ...

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên hỏi:

- Nàng sợ cái gì?

- Thiếp sợ quá khứ của thiếp sẽ cóảnh hưởng, thậm chí ảnh hưởng xấu đến tướng công, như vậy chẳng hóa ra làm hạitướng công?

Đông Phương Thanh Vân dõng dạc nói :

- Nàng là hiền thê của ta, ai coithường nàng tức là coi thường ta, chẳng lẽ ta dung thứ cho những kẻ đó.

Chỉ một lời này đã hay hơn mọi câuthơ tuyệt cú, hay hơn ngàn lời bảo chứng.

Hận Thiên Nữ nghe mà sung sướng bộiphần.

Họ đã an toàn ra khỏi cánh rừng dày,đằng trước lô nhô các căn nhà có hàng rào trúc bao quanh. Cảnh quan tươi sángnhư chào đón mọi người.

Chừng một giờ sau, cả đoàn kéo tớiThanh Chủng.

Hận Thiên Nữ cao giọng gọi :

- Quân Yến, Lam Yến, hãy vào trongThanh Chủng dò xét thực hư? Nhớ phải cẩn thận đề phòng?

Hai tì nữ vâng dạ lao vào trongThanh Chủng.

Đông Phương Thanh Vân nghĩ đây làviệc của chàng, sao lại sử dụng lực lượng của người khác, bèn nói :

- Thụ Thi tiền bối, hãy vào trong đóxem xét thực hư.

Thụ Thi Chiêu Hồn lao ngay vào theosau hai tì nữ.

Hồi lâu vẫn không thấy ba người kiatrở ra. Đông Phương Thanh Vân lo lắng.

Chàng nhớ lại lời Gian Thương nóirằng trong Thanh Chủng có nhiều ma quỷ, chẳng lẽ là thật, như vậy e nguy hạiđến tính mạng của ba người kia.

Bỗng từ bên trong văng vẳng vọng ragiọng nói của Thụ Thi Chiêu Hồn :

- Ò... ò... ta đói rồi? Ò... ò... tađói rồi.

Đông Phương Thanh Vân biến sắc, biếtlà Thụ Thi Chiêu Hồn đã gặp cường địch, liền xông vào.

Tích Thư Nhân cùng các tùy tùnghoảng hốt gọi Thiếu chủ, vội lao theo.

Hận Thiên Nữ tái mặt nói :

- Các ngươi, tiến vào?

Đoạn lướt vào theo. Mười mấy tì nữùa vào sau chủ nhân.

Đông Phương Thanh Vân xông vào trongThanh Chủng, cảm thấy ở đây âm phong ào ào từng đợt, u