.
- Ồ, chỉ mình ngươi được gọi Thiếuchủ, còn ta thì không hay sao?
- Nói lời thừa? Xéo đi?
- Ai dám đuổi ta xéo đi? Ngươi đòiđộc chiếm Thiếu chủ, nay Thiếu chủ đã có hai hậu duệ, phải chia phần cho lãophu mới công bằng chứ?
- Lão... lão quên chuyện ngày trướcrồi hả?
- Ồ, ồ, lão phu bắt Tiêu cô nương,ngươi dám phản đối ư?
- Hừ...
- Đương nhiên ngươi không dám. Được,Thiếu chủ nghe đây, ngày trước nêu điều kiện có Bạch Sa lão nhân làm chứng, lãophu có thể đem Thiếu chủ phu nhân đi...
Lời chưa dứt, một bóng đen đã lướtnhanh như một làn chớp tới gần.
Đông Phương Thanh Vân cả giận, bấtkể trước đây có điều kiện gì, phóng luôn hai chưởng.
Bóng đen nói to :
- Quái Sấu tham kiến Thiếu chủ?
Thân hình đã khéo léo hóa giải GiaoLong chưởng của Đông Phương Thanh Vân, rồi với tới Tiêu Phụng Hoàng.
Hận Thiên Nữ từ từ giơ tay định thitriển Đạn chỉ huyết hồng. Tích Thư Nhân vội cao giọng kêu lên :
- Thiếu chủ phu nhân, đừng vọngđộng.
Hai lão nhân kia cũng đồng thời kêulên :
- Xin chớ tàn sát đồng môn.
Hận Thiên Nữ kinh ngạc bất động.Đông Phương Thanh Vân cũng chẳng hiểu ra sao nữa.
Chỉ nghe tiếng Tiêu Phụng Hoàng nói:
- Tướng công, tái kiến.
Quái Sấu nói :
- Quái Sấu bái biệt Thiếu chủ, Thiếuchủ cứ an tâm vào Thanh Chủng luyện công, lần sau gặp lại sẽ chịu tội với Thiếuchủ.
Tiếp đó :
- Nào, nào, Bạch Sa lão nhân, ngươiphụng mệnh đuổi theo lão phu, lão phu phụng mệnh để cho ngươi đuổi, không ai bịthiệt thòi cả? Nào, đuổi đi?
Giọng nói xa dần.
Đông Phương Thanh Vân vừa bực bội,vừa kinh ngạc. Thiên hạ lại có chuyện ngược đời, bắt thê thiếp của người ta đirồi còn bảo sẽ trở lại chịu tội, rồi thế nào là tàn sát đồng môn?
Nhưng chàng là người thông minh,nghĩ lại ba câu nói của Tích Thư Nhân, Quái Sấu và Bạch Sa lão nhân, chàng đãhiểu thêm nhiều điều.
Rất có thể giữ Thần Bí Nhân và phụthân chàng có quan hệ cực sâu xa, nếu không tại sao Quái Sấu lại gọi chàngThiếu chủ, nhất là Quái Sấu nói: "Ngươi đòi độc chiếm Thiếu chủ? Thiếu chủđã có hai hậu duệ, phải phân chia cho lão phu mới công bằng." Tại sao phảichia đều hậu duệ? Chẳng lẽ Thần Bí cũng có quan hệ mật thiết với chàng như TamBí? Đó là quan hệ gì?
Chàng nghĩ chưa ra, bèn nói :
- Đi thôi?
Đoạn nắm tay Hận Thiên Nữ tiến sâuvào khu nhà mồ.
Một lát, chàng hỏi :
- Tích Thư Nhân tiền bối, Tiêu cônương liệu có bị nguy hiểm không?
- Bẩm Thiếu chủ, từ nay Tiêu cônương sẽ ở một nơi an toàn, sung sướng, hoàn toàn không có gì đáng ngại.
Đông Phương Thanh Vân gật gù yêntâm.
Còn Hận Thiên Nữ thấy chàng ưu áivới mình thì hoan hỉ dị thường. Bỗng có tiếng nói to :
- Vân nhi, hoan nghênh. Vân nhi đãtới.
Một lão nhân chạy ra đón. ĐôngPhương Thanh Vân nhìn lại, đó chính là Thạch Lan Dật Tiên, thì lòng chàng cảmthấy ấm áp vô cùng.
Thạch Lan Dật Tiên tươi cười danghai cánh tay khô gầy ôm chầm lấy Đông Phương Thanh Vân mà nói :
- Bao ngày mới gặp, Vân nhi thế nàorồi?
Đoạn đưa tay xoa đầu chàng như tổphụ đối với tử tôn. Kỳ lạ thay Đông Phương Thanh Vân không nói gì, cứ ngã đầuvào ngực lão nhân.
Tích Thư Nhân biết quan hệ giữaThiếu chủ và lão nhân kia phảng phất tình cảm như phụ tử.
Chỉ có Hận Thiên Nữ là ngơ ngác,không hiểu sao hai người giống như hai đại hán mình đồng da sắt lại yếu đuốiđến thế.
Thạch Lan Dật Tiên cười ha hả :
- Không có Vân nhi, thì cả cái mạnggià này cũng như Tuệ Mẫn đều đã bị tiện nữ nhân nọ sát hại rồi.
Đông Phương Thanh Vân hỏi thăm sứckhỏe của lão nhân. Lão nhân cười ha hả :
- Trong họa có phúc, tại Thanh Chủngnày lão phu đã luyện xong một thứ võ công, bá chiếm Thanh Chủng, phụng mệnh TamBí chờ đón Vân nhi ở đây. Nay Vân nhi đã tới, mọi việc đều xong xuôi. Tứ tiênđã có thể đi.
Đông Phương Thanh Vân hỏi :
- Các vị tiên trưởng đều muốn đi ư?
- Không, lão phu không có việc gìkhác, sẽ ở đây làm bạn với Vân nhi, còn ai muốn đi đâu là việc của họ.
Đông Phương Thanh Vân hỏi :
- Trong Thanh Chủng này chẳng lẽkhông có người nào khác?
- Thì có Tứ tiên đó. Lão phu sẽ dẫnVân nhi tới một chỗ tốt để Vân nhi có thể luyện công như ý.
Đông Phương Thanh Vân gật đầu.
Dật Tiên dẫn mấy người đi sâu vào trongmột hồi, tới một thạch thất rộng rãi, sáng sủa, bốn bức tường đá phẳng phiu.Trong đặt sáu chiếc giường đá ngay ngắn.
Đông Phương Thanh Vân gật gù vừa ý.
Hận Thiên Nữ ngả đầu vào ngực chàng,buồn bã nói :
- Chúc tướng công luyện thành thầncông, tiện thiếp đi đây.
Đông Phương Thanh Vân hỏi :
- Nàng đi đâu?
- Thiếp trở về Không Trung quỷ lâm,muốn san bằng Ma cung và Quỷ lâm rồi sẽ đến hầu hạ bên cạnh tướng công, khôngbiết ý tướng công thế nào?
Hận Thiên Nữ tiếp :
- Làm mấy việc đó chắc không phảimột sớm một chiều đã xong, cho nên khi nào tướng công luyện xong xuôi tướngcông hãy đến Quỷ lâm có được chăng?
Đông Phương Thanh Vân nghĩ cũngphải, chàng chưa biết khi nào luyện xong Lục Giáp chân kinh, cứ để nàng suynghĩ thêm trong thời gian chờ đợi.
Hận Thiên Nữ không nở xa lìa chàng,nàng thổn thức :
- Mong tướng công đừng thất ước,thôi tiện thiếp phải đi rồi.
Nói đoạn nàng ủ rũ cúi đầu quay mìnhbước ra.
Thạch Lan Dật Tiên cười :
- Bao ngày