- Đa tạ tướng công sủng ái, hào khícủa tướng công khiến tiện thiếp vô cùng bội phục, nguyện suốt đời cung kính,báo ân tri ngộ.
Thụ Thi Chiêu Hồn cũng cất giọngsang sảng :
- Nô tài nguyện có chết cũng tậntrung cùng Thiếu chủ, thỉnh Thiếu chủ hạ lệnh ứng chiến.
Đông Phương Thanh Vân bèn nói :
- Chúng ta hãy ra ngoài cứng địch,hãy...
Trần Ngọc Dinh vội kêu lên :
- Hãy khoan, vì sao tướng công khôngxem diệu kế của Vô Danh lão nhân trước?
Đông Phương Thanh Vân khẽ"ồ" một tiếng, vội lấy ra cuộn giấy, sau khi xem xong bèn đưa choTrần Ngọc Dình và nói :
- Ngọc Dinh, muội đoán sai rồi, hãyxem đây.
Trần Ngọc Dinh e thẹn tiếp lấy, đưamắt nhìn thì thấy mảnh giấy có viết rằng :
"Hài nhi, hãy kiên cường bấtkhuất, mau vì võ lâm chính nghĩa cứu lấy chúng sinh cùng bí kíp tuyệthọc."
Bên dưới có ghi Vô Danh lão nhân lưubút.
Trần Ngọc Dinh xem xong, mặt lộ vẻkính phục, dịu dàng :
- Tướng công, tiện thiếp nguyện đemhết tài hèn mà trợ hiệp tướng công vì võ lâm chánh nghĩa. Chúng ta hãy ra ngoàiứng chiến.
Tích Thư Nhân và Thụ Thi Chiêu Hồnđồng thanh :
- Chúng thuộc hạ sẽ khai lộ?
Nói đoạn cả hai vượt qua cửa sổ màra. Lúc này bỗng một thanh âm lạnh lẽo vang lên :
- Chết đến nơi mà vẫn còn đóng tuồngnhân nghĩa...
Đông Phương Thanh Vân cùng lúc nhảyra, đưa mắt nhìn thi đã thấy đối phương đã đến tự khi nào. Chỉ thấy trong sốtám người đối phương có ba đại hán thân hình khôi vĩ, đầu báo tay vượn, lưnggấu, ai nấy đều bịt mặt, mục quang phát ra những tia hung ác, còn lại đều là nữnhân, bốn người tuổi tác độ ba mươi, vận hồng y, thần thái đầy vẻ yêu mị.
Di nương của Tuệ Mẫn đứng giữa, mặtlộ hàn sương, yêu khí toát ra khiến chàng bất giác rùng mình.
Đông Phương Thanh Vân sau khi đãquan sát xong bèn lạnh lùng :
- Bổn thiếu gia sẵn sàng nghênhtiếp, nhưng chúng ta hãy rời khỏi thị trấn mà động thủ để khỏi kinh động tớilương dân.
Trung niên thiếu phụ dường như làthủ lãnh của bảy người kia, song mục phát ra hai đạo hàn quang oán độc cấtgiọng khinh miệt :
- Không ngờ tiểu tử nhà ngươi lại cóvài phần cốt khí, thực ra lão nương bất ngờ. Được, cứ theo ý ngươi. Phía Đôngcó một tòa núi nhỏ, bọn ta sẽ chờ ngươi ở đó.
Dứt lời mụ quay về phía đồng bọn nói:
- Đi, hãy tới tòa núi phía Đông.
Bảy người nọ đồng thanh hô :
- Tuân mệnh Phó cung chủ?
Đông Phương Thanh Vân cùng Trần NgọcDinh và hai vị tùy tùng vừa leo lên tòa núi, lập tức có tiếng quát lớn vanglên, liền sau đó tám bóng đen lao ra vậy chặt lấy họ.
Trần Ngọc Dinh cũng hú lên mộttiếng, trong tiếng hú cũng có ba bóng thanh y hiện ra, những người này chính làTam Nữ Thiền, tỳ nữ của Trần Ngọc Dinh.
Trung niên thiếu phụ lạnh lùng nói :
- Tam trưởng lão, Tứ kiều mau độngthủ, giết sạch không cho kẻ nào sống sót.
Cùng lúc ấy, chỉ nghe keng mộttiếng, Đông Phương Thanh Vân đã nghiêng người rút kiếm, hoành ngang trước ngựccười nhạt :
- Vì võ lâm chính nghĩa, quét sạchquần ma?
Dứt lời một đạo ngân quang loé lênđâm thẳng tới thiếu phụ trung niên, kiếm thế nhanh như sao xẹt, phong thanh rítlên veo véo, chợt bên tai chàng vang lên giọng Tích Thư Nhân :
- Thỉnh Thiếu chủ thi triển Tu Latam thức.
Trung niên thiếu phụ hừ một tiếngkhinh thị :
- Tiểu tử ngông cuồng...
Đồng thời mụ vũ động song chưởng,mười ngón tay tựa vuốt câu luân phiên phát chưởng, chưởng ảnh tạo thành một bứctường trước mặt, thân hình khi tấn khi thối, lúc sang tả lúc sang hữu, thânpháp vô cùng khinh linh, chưởng thanh như sấm dậy, uy thế vô cùng mãnh liệt.
Tứ Kiều cùng lúc lao tới vây lấyĐông Phương Thanh Vân.
Trần Ngọc Dinh vội quát lớn cùng batỳ nữ lướt tới nghênh chiến.
Tam trưởng lão khẽ hừ một tiếng,nhất tề tấn công Tích Thư Nhân và Thụ Thi Chiêu Hồn, chỉ nghe Tích Thư Nhân hôlớn :
- Thụ Thi, ứng phó với Tam trưởnglão, ta sẽ hộ trận cho Thiếu chủ.
Thụ Thi Chiêu Hồn đáp :
- Tuân mệnh...
Dứt lời, thân hình gầy khô như quecủi của y nhanh như chớp lao tới, chạy quanh Tam trưởng lão, trong thoáng chốcbóng ảnh của Thụ Thi đã như một bức tường đồng vây lấy Tam trưởng lão.
Đông Phương Thanh Vân vừa động thủvới trung niên thiếu phụ đã thấy chưởng phong của mụ đột phát kiếm ảnh củachàng, một chưởng đã công tới trước ngực, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc,chàng chợt nhớ tới lời Tích Thư Nhân, vội thi triển Tu la đệ nhất thức Thiênnhân viễn bức, phong tỏa công thế của đối phương, thân hình lao tới, kiếm quanglấp loáng, chụp xuống đầu đối phương.
Trung niên thiếu phụ khẽ quát mộttiếng, thân hình mụ chợt co vào duỗi ra một cách kỳ dị, thoạt nhìn, trông tựanhư một con giao long đang vùng vẫy nơi bể cá.
Đông Phương Thanh Vân biết đây làmột loại võ công tà môn vô cùng bá đạo, càng không dám khinh xuất, bèn thitriển tu La đệ nhị thức Tang chung ai lạc, chỉ nghe chàng hú lên lanh lảnh,thân hình nhích động, vô số đạo hàn quang bạo phát mang theo kiếm khí lạnh lẽo,nhanh như chớp tấn công tới đối phương.
Trung nhiên thiếu phụ chỉ khẽ hừ mộttiếng, song chưởng vẫn ung dung nghênh tiếp kiếm quang.
Đông Phương Thanh Vân lần đầu tiênác chiến cường địch, đã thi triển được sở học, lập tức hào khí bốc cao vạntrượng, đã n