XtGem Forum catalog
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327103

Bình chọn: 8.5.00/10/710 lượt.

ã tạo ra một trường kiếp võ lâm, máu đổ thịt rơi, nhưsấm sét, tựa cuồng phong, thần bí khôn lường, hơn nữa Âm Dương bang lại tuyênbố sẽ làm cỏ võ lâm, tận diệt bảy đại môn phái trong khi hành động này của thíchủ tựa hồ trái nghịch với điều qui quí bang, khiến lão hủ không hiểu.

Tích Thư Nhân nói :

- Nếu chẳng phải muốn giấu hànhtung, bỉ nhân nào cần phải bịt mặt vận hồng bào?

Hữu Nguyên thiền sư vẫn ngơ ngáckhông hiểu :

- Lão hủ không có thời gian hỏitường tận ý tứ của thí chủ là thiện hay là ác ý.

Hiện tại lão hủ kính thỉnh thí chủgiải đáp một vài điều nghi vấn. Lão hủ không cưỡng ép thí chủ. Điều thứ nhất,Tích Thư thí chủ đã đoạt được Thanh Vân thí chủ, phải chăng muốn đem hiến choÂm Dương bang.

Tích Thư Nhân lạnh lùng :

- Bỉ nhân tuy tự xưng là sứ giả ÂmDương bang, song lại không phải là người của Âm Dương bang, cho nên sẽ không đểcốt nhục tương tàn, tức là sẽ không hiến Đông Phương Thanh Vân cho Âm Dươngbang.

Hữu Nguyên thiền sư cả kinh :

- Điều này càng khiến lão hủ nghihoặc, song sự thể vốn hư hư thực thực, lão hủ tin thí chủ là được rồi. Điều thứhai, thí chủ có thể cho lão hủ hay đã học được "Đại Thừa thần công" ởđâu?

Tích Thư Nhân thò tay vào bọc nói :

- Học được từ cuốn sách này, hiệntại bỉ nhân xin hoàn trả lại cho quí tự.

Vừa nói hữu thủ khẽ phẩy, một đạohắc quang lao vút về phía Hữu Nguyên thiền sư. Lão thiền sư cũng đưa hữu thủlên nghênh đón. "Bộp" một tiếng, vừa hay tiếp lấy vật đó đưa mắt nhìnlên cuốn sách, bỗng thiền sư giật nãy người, thối lui một bước, mặt đầy kinhhoảng, lập cập nói :

- Đây, đây, đây...

Hữu Nguyên thiền sư tựa hồ bị vật gìchấn ngang họng, không nói nên lời, mắt trợn tròng nhìn Tích Thư Nhân. Tích ThưNhân vẫn lãnh đạm nói :

- Đại Thừa thần công, một trong TamĐại bảo kinh của quí phái đã được bỉ nhân hoàn trả, hiện tại hãy để bỉ nhân tựnói ra điều thứ ba.

Hữu Nguyên thiền sư bỗng cung taynghiêng người :

- Tích Thư thí chủ, hồng ân đối vớibổn phái khiến lão hủ cùng chúng đệ tử, đến chết không quên, nếu Tích Thư thíchủ có khi nào cần dùng tới bổn phái, có thể tùy nghi phát lệnh. Tệ phái dù cóxông vào nước sôi lửa bỏng cũng không dám chối từ.

Tích Thư Nhân lạnh lùng ngắt lời :

- Đừng nhiều lời, khi bỉ nhân gởithiếp thứ nhất là muốn mượn Đại Thừa kim cương kinh để cho rõ sự thực, việc thứhai là muốn xin quí tự hai viên Khôn linh đan, đây là cưỡng bách, vì nếu thiềnsư không cho, bỉ nhân đành phải động thủ.

Hữu Nguyên thiền sư cười ha hả :

- Tích Thư thí chủ khỏi cần cưỡngcầu, tệ tự đương nhiên sẽ tặng thí chủ linh đan.

Nói rồi, Thiền sư quay sang ngũ kiếmmà nói :

- Thiên Minh sư thúc, thỉnh sư thúcđi lấy hai viên Khôn linh đan ra tặng Tích Thư thí chủ.

Thiên Minh đại sư là đệ nhất kiếmcủa Ngũ kiếm nghe vậy lập tức cung tay nói :

- Tuân lệnh dụ Chưởng môn?

Dứt lời vừa định chuyển mình bướcđi, bỗng...

Một tiếng quát vang lên như sấm nổ :

- Khoan?

Tiếng quát vừa dứt lập tức có tiếngthan vãn vang lên :

- Ò? Ò... Đói bụng rồi...

Mọi người thảy đều đưa mắt nhìn đi,thảy đều biến sắc.

Lúc ấy Hữu Nguyên thiền sư lập tứchạ giọng :

- Ngũ kiếm mau trở về đại điện, kêumọi người mau lớn tiếng tụng kinh niệm Phật. Mau? Mau? Có lẽ đêm nay, đêmnay...

Vốn thiền sư còn muốn nói ra điềugì, song lại thôi không nói. Ngũ kiếm đồng thanh đáp :

- Tuân mệnh Chưởng môn...

Đoạn Ngũ Kiếm quay người phi thânvào đại điện.

Đã nghe thanh âm lạnh lẽo của TíchThư Nhân :

- Thụ Thi Chiêu Hồn, hãy nhớ, đây làNga Mi sơn, hoàn toàn không phải là nơi giải những oán cừu giữa ta và ngươi,ngươi kêu vài tiếng nữa thì kẻ chết không phải là ta, mà là mấy hòa thượng vôoán vô cừu trên Nga Mi sơn này.

Khi nãy Đông Phương Thanh Vân nhảytừ trên cao xuống tới đụng phải một cái xác, kỳ thực là một người. Người nàygầy khô như que củi, chỉ còn có mỗi lớp da bao bên ngoài bộ xương, gò má nhôlên, hốc mắt hõm xuống, những nếp nhăn khắc sâu trên mặt, hai tay buông thỏngbên người, trông tựa một xác chết khô, điểm duy nhất còn giống người là trênđầu còn phất phơ một túm tóc. Song mục lộ hung quang. Điều kỳ quái là y bị mộtdây thừng đen thắt chặt lấy cổ treo tòn ten trên cây.

Người này chính là nhân vật mà trongmấy năm gần đây đã uy danh giang hồ, được người ta gọi là Thụ Thi Chiêu HồnKhiếu Tam Sanh, tuyệt chiêu của y là kêu ba tiếng "Ò ò.. đói bụngrồi..."

Tiếng thứ nhất và tiếng thứ haikhiến người ta thần trí mê loạn, nhưng đến tiếng thứ ba vừa vang lên thì khôngcòn ai có thể thoát chết.

Thụ Thi Chiêu Hồn lại than vãn :

- Ò ò... đói bụng rồi...

Đây là tiếng thứ hai, Hữu Nguyênthiền sư vô cùng kinh hoảng, lập tức chấp hai tay cúi đầu nhập định, chỉ cóTích Thư Nhân lạnh lùng nói :

- Ngươi có sự gì cứ nói ra, đừngthan van như vậy?

Tình thế đã cực kỳ khẩn trương, mọingười có mặt tại hiện trường không lạnh mà run, răng khua lộp cộp.

Thụ Thi Chiêu Hồn than vãn :

- Ò ò... Ò ò...

Tích Thư Nhân mặt vẫn lạnh lẽo vôtình. Hữu Nguyên thiền sư đã nhập định nên không dám phân tâm. Chỉ có ĐôngDương Thanh Vân, khi tiếng ò thứ ba vang lên, bỗng cảm thấy toàn thân rúngđộng, đến tiếng ò thứ tư, toàn thân bỗng nh