, vậy mà võ lâm Thái Sơn Bắc đẩu Thiếu Lâm ba trưởng lão bối phận hàngchữ Vô lại quì lạy y, thực là kỳ quái.
Bắc Tú chẳng phải mới bôn tẩu gianghồ, y há có lý gì không biết Hoa sơn Ngũ Vũ, Thiếu Lâm Tam Lão là những đệ nhấtcao thủ trong võ lâm?
Đã thấy Đông Phương Thanh Vân vội đỡlấy tam lão, nói :
- Các vị trưởng lão hãy đứng lên?
Vô Tâm trưởng lão cất giọng sangsảng :
- Đa tạ Thiếu chủ, cung hỉ Thiếu chủthoát hiểm. Thiếu Lâm chưởng môn phái bần tăng tới đây thỉnh Thiếu chủ lên TungSơn chủ trì võ lâm đại sự. Bần tăng hận không thể về ngay Tung sơn bẩm cáo cùngChưởng môn ngay hỉ sự này.
Đông Phương Thanh Vân cất giọng cảmkích :
- Đa tạ trưởng lão quan tâm chiếucố, trong vòng một tháng nữa, tại hạ nhất định sẽ có mặt tại Tung Sơn.
Ba trưởng lão nhất tề cung tay :
- Tam lão xin cáo từ.
Huyền Vũ cũng nói :
- Thiếu chủ, Huyền Vũ xin bái biệt.
Nói đoạn cả bốn người cùng rời khỏitửu điếm, nhưng Huyền Vũ lại không đi ngay mà lưu lại bên ngoài tửu điếm.
Bắc Tú nhìn theo mấy người này thầmnghĩ :
"Vì sao mấy người này lại vộivã bỏ đi như vậy, phải chăng chúng đều là người của tiểu tử này giả trang để hùdọa ta?"
Nghĩ vậy, Bắc Tú bèn cười nhạt, nói:
- Tiểu tử kia, ngươi không qua mặtbổn thiếu gia được đâu, hừ có bản lãnh thì hãy cùng bổn thiếu gia phân cao thấp.
Đông Phương Thanh Vân cười khẩy :
- Thỉnh giáo cao chiêu.
- Được, vậy bọn ta hãy ra cửa thànhphía Đông.
Đầu canh hai, trong cánh rừng nhỏbên ngoài cửa đông thành Bạch Đế xuất hiện bốn bóng đen, dưới ánh trăng đã thấyĐông Phương Thanh Vân đứng im bất động. Tiêu, Lâm hai vị cô nương đứng hai bêntả hữu, cách đó năm trượng là Bắc Tú Chung San Huy đang đứng cùng năm đại hánvận y phục dạ hành, diện mạo hung ác. Chỉ nghe Bắc Tú khẽ nói :
- Hãy nghe đây, tiểu tử kia để tađích thân hạ thủ, còn các ngươi mau đi bắt lấy hai ả kia đem về, kêu đại cô côkiểm tra xem là hàng thật hay hàng giả để bổn thiếu bảo chủ trở về hưởng dụng.
Năm tại đại hán đồng thanh :
- Tuân lệnh...
Lập tức chúng bèn chia thành hainhóm theo thế giáp công tiến tới. Đông Phương Thanh Vân thấy vậy bèn dùngtruyền âm nhập mật nói :
- Tiêu cô nương, hãy điểm mê huyệtnăm tên đại hán này.
Nói đoạn, chàng quay lại nói :
- Tiểu tử họ Chung kia, ngươi còn đợigì nữa mà chưa động thủ, phải chăng ngươi còn đợi trợ thủ?
Kỳ thực Bắc Tú biết Đông PhươngThanh Vân ắt có lai lịch chẳng phải tầm thường, và y cũng có ý muốn đợi ngườiđến trợ chiến. Nhưng khi nghe hỏi như vậy, bất giác lửa giận bốc cao ngàntrượng, nhưng y lại cố nén giận hỏi :
- Tiểu tử, ngươi có biết bổn thiếugia là ai không?
Đông Phương Thanh Vân biết y cố ýkéo dài thời gian bèn cười khẩy, thản nhiên đáp :
- Hạng vô danh tiểu bối như ngươibổn thiếu gia không thể nhớ hết.
- Nói cho ngươi hay bổn thiếu giachính là thiếu bảo chủ của Giao Long bảo.
Đông Phương Thanh Vân biến sắc :
- Giao Long bảo?
Bắc Tú đắc ý cười ha hả :
- Đúng vậy, ngươi sợ rồi sao? Haha.. Thiếu bảo chủ để ý tới người của ngươi thì chính là phúc cho ngươi lắm rồi,ngươi mở quan hệ với Giao Long bảo thì bảo đảm...
Đông Phương Thanh Vân bỗng cười gằn:
- Bổn thiếu gia đang muốn kiếm GiaoLong bảo đòi nợ, nay ngươi lại từ dẫn xác tới...
Chợt một giọng cười âm lạnh cất lên:
- Tiểu tạp chủng nào dám cả gan tớiGiao Long bảo đòi nợ?
Chợt đâu hai bóng đen tựa ma quỷxuất hiện, đã thấy đây là hai lão nhân, một cao một thấp, dung mạo cổ quái,thân vận hắc bào song mục phát ra những tia hung hiểm, tà độc.
Đông Phương Thanh Vân cất giọng caongạo :
- Bổn thiếu gia muốn tới Giao Longbảo đòi nợ đây.
Lão già cao gầy cười gằn :
- Tiểu tạp chủng, ngươi muốn chết...
Lời còn chưa dứt, một luồng kìnhphong chợt bốc lên cuồn cuộn, chưởng thế đi được nửa đường bỗng phân ra hai bêntả hữu gia công. Đông Phương Thanh Vân đứng im bất động tựa hồ như không nhìnthấy lão già cao gầy xuất chưởng, đợi khi song chưởng của lão chỉ cách người batấc, chàng hít một hơi đầy chân khí, đề tụ chân lực đem Ban Nhược Mật La thầncông bao phủ khắp châu thân, chỉ nghe đánh sầm một tiếng, mọi người chưa kịpđịnh thần đã thấy lão già cao gầy bị bắn tung lên ngọn cây, rớt xuống giẫy vàicái rồi tắt thở. Sự tình xảy ra quá mau lẹ khiến ai nấy thảy đều đứng ngẩnngười ra nhìn. Bắc Tú sắc diện tựa xác chết, y cảm thấy kỳ quái, không hiểuĐông Phương Thanh Vân thi triển tuyệt kỹ gì mà không thấy chàng động thủ, lạithấy đại sư thúc của y chết không kịp trối trăng. Chỉ nghe Đông Phương ThanhVân quát :
- Họ Chung kia, đến lượt ngươi rồi?
Thân hình chàng theo thanh âm laothẳng tới Bắc Tú. Bắc Tú kinh hoảng vội huy động trường kiếm đâm ra, ngân quanglấp lánh, nhưng chỉ trong nháy mắt ngân quang biến mất. Bắc Tú đứng sững tựatrời trồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt, sắc diện trắng bệch như vôi, ycòn chưa kịp thấy Đông Phương Thanh Vân xuất thủ thế nào thì đã cảm thấy uyểnmạch đau buốt, hữu thủ tê dại, công lực toàn thân tản mác. Lúc này lão già thấpbé bèn hú lên một tiếng, song thủ vội cất lên ngang ngực, tập kích về phía hậutâm Đông Phương Thanh Vân, chưởng lực tựa sóng dữ xô bờ, tựa hồ muốn nuốt chửng