Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3211643
Bình chọn: 7.00/10/1164 lượt.
ách xa vạn dặm cũng không quên tôi. Người đối với
tôi vừa là sư phụ, vừa là sư huynh, vừa là thượng cấp. Nghiêm đại-ca gửi thư thăm tôi kể rằng đại-ca đấu võ với lệnh-tôn, bị lệnh-tôn đánh bại.
Vậy võ công lệnh-tôn ít ra cũng bằng Khất đại-phu?
Khất đại-phu mỉm cười:
– Kể về tài đánh một người, hai người, tôi hơn Nguyễn Tam-Trinh. Còn tài đánh trăm người, nghìn người, vạn người thì Nguyễn Tam-Trinh hơn tôi
nhiều lắm. Chuyện giao đấu trên sông Hồng-hà giữa Nguyễn Tam-Trinh với
Nghiêm Sơn có Đào tiểu-hữu đây chứng kiến tận mắt. Thôi Đào tiểu-hữu kể
lại cho mọi người nghe đi. Đào Kỳ kể lại tỉ mỉ ngày chàng cùng sư tỷ ra đi theo Nghiêm Sơn ra Bắc.
Đến bến đò sông Hồng-hà thì gặp Nguyễn Tam-Trinh giả làm người lái đò,
tấu nhạc cho nghe, rồi dìm thuyền bắt sống Nghiêm Sơn ra sao. Chàng kết
luận:
– Nguyễn sư-bá với Nghiêm đại-ca là hai người anh hùng. Phàm đã là anh
hùng, họ nhìn nhau, nghe nhau nói, là hiểu nhau liền. Sư bá Nguyễn
Tam-Trinh biết đại-ca cầm quyền khuynh quốc, tước Lĩnh-nam công, nếu thả đại-ca ra mà đại ca thù hận, chỉ một ngày sau đất Mai-động sẽ thành
bình địa. Thế mà sư bá vẫn tha. Còn Nghiêm đại-ca trở về, mấy hôm sau
lại đem đủ lễ, nào trâu, nào bò, nào hoa quả, theo tục lệ Âu Lạc để thế
mạng. Nghiêm đại-ca còn nói:
Dù đấu văn, đấu võ, đấu môn nào thua thì cũng là thua. Nghiêm đại-ca
nhận thua sư bá Tam-Trinh. Sư-bá phục quá, hai người kết bạn với nhau.
Sư-bá còn đứng ra làm lễ cưới tam sư-tỷ của tôi với Nghiêm đại-ca nữa.
Bỗng trên trời có tiếng Thần-ưng kêu lên the thé. Phương-Dung ngửa mặt
nhìn lên, thấy đôi Thần-ưng đang bay trên đầu mình. Nàng huýt sáo một
tiếng, đôi Thần-ưng đáp xuống trước ngựa. Nàng mở ống tre dưới chân
chúng ra, lấy một mẩu giấy đọc:
" Đêm hôm qua Chinh-tây đại tướng quân Phùng Dị, Võ-oai tướng quân Lưu
Thương lấy ngựa trốn về Hán. Vi Đại-Khê chỉ huy đội Ngao-thần canh phòng đuổi theo bị đánh trọng thương. Ba Ngao-thần bị giết. Sún Rỗ chỉ huy
đội Thần-ưng tuần tiễu bị chúng bắt đi mất. Ta đấu chưởng với Phùng Dị
bị thương nhẹ. Chúng chạy về hướng Trường-an báo cho tiểu sư-đệ biết mà
liệu việc.
Dưới thư vẽ bông cúc vàng. Đào Kỳ biết đó là biểu hiệu của Hoàng Thiều-Hoa. Đào Kỳ hỏi Phương-Dung:
– Nếu Phùng Dị, Lưu Thương chạy thoát về Trường-an, thế nào cũng theo
con đường chúng ta đi, e chúng ta không dùng binh phù của Nghiêm đại-ca
được nữa.
Phương-Dung cười:
– Khi Phùng Dị, Lưu Thương đầu hàng em biết chúng không thực tâm, dặn
Lục Sún cho Thần-ưng tuần phòng trên trời. Dù chúng chạy đâu cũng không
thoát con mắt Thần-ưng. Nếu chúng về Trường-an, thế nào cũng theo con
đường chúng ta đi. Chúng ta cứ thủng thẳng sẽ gặp chúng. Thần-ưng sẽ báo cho chúng ta biết.
Phương-Dung viết thư trả lời Hoàng Thiều-Hoa, rồi tung Thần-ưng lên trời. Chúng lượn một vòng rồi bay về hướng Nam.
Mọi người lại lên đường. Được mấy dặm, cặp Thần-ưng đưa thư lại lộn trở
lại bay tà tà trên đầu. Chúng kêu lên những tiếng khẩn cấp như giục giã, như cầu cứu.
Phương-Dung hiểu ý nói:
– Có lẽ Sún Rỗ bị Phùng Dị bắt mang theo, đang ở gần đâu đây. Chúng thấy chủ tướng bị nạn đến báo cho chúng ta biết.
Năm người phi ngựa ngược trở lại hướng Nam. Đôi Thần-ưng bay lượn trên
đầu dẫn đường. Chúng dẫn năm người tới một ngọn đồi cây cối um tùm. Trên trời một đoàn Thần-ưng từng năm con một lao xuống tấn công địch rồi lại bay lên. Chúng lên xuống từng đợt rất nhịp nhàng.
Năm người phi ngựa đến chân đồi, buộc ngựa vào gốc cây, hướng chỗ
Thần-ưng đang tấn công lần tới. Xa xa họ nghe tiếng Sún Rỗ nói:
– Đ.M thằng Phùng Dị, mày thân làm Chinh-tây đại tướng-quân cho thằng
Quang-Vũ, mà không sao bắt được ông, thì về nhà chui đầu vào quần vợ
chết đi cho rồi.
Phùng Dị nghe chửi tức quá. Y đến gốc cây nhìn lên, thấy Sún Rỗ ngồi vắt vẻo trên cây, lấy ngón tay để vào mũi ngạo y. Y rút kiếm chặt cây. Công lực y cao thâm chỉ mười nhát, cây đã kêu răng rắc mấy tiếng rồi đổ
xuống. Phùng Dị cười ha hả tiến lại bắt Sún Rỗ. Sún Rổ hú một tiếng,
toán Thần-ưng trên trời đâm bổ xuống tấn công Phùng Dị. Phùng Dị, Lưu
Thương cùng tấn công Thần-ưng. Nhưng Thần-ưng đã bay lên cao. Phùng Dị
quay lại định bắt Sún Rỗ. Nó đã thoăn thoắt leo lên một ngọn cây khác.
Lưu Thương bàn:
– Chúng ta mau rời khỏi nơi đây, nếu không quân Thục đuổi theo thì nguy. Nhất là Đào Kỳ, Phương-Dung đuổi kịp tính mệnh khó toàn.
Có tiếng nói khoan thai đâu đó:
– Đào Kỳ, Phương-Dung đã đến từ lâu rồi.
Từ bụi cây năm người tiến ra. Đi đầu là Phương-Dung, rồi đến Đào Kỳ, Đô Dương, Khất đại-phu, Giao-Chi.
Phùng Dị không nói không rằng vung chưởng tấn công Phương-Dung.
Phương-Dung nhún mình một cái nhảy lui lại. Ở trên không nàng đã rút
kiếm, ánh kiếm lóe lên. Nàng phóng ra một chiêu, biến thành 36 rồi 72.
Phùng Dị hoảng kinh lăn mình dưới đất tránh khỏi. Y vọt mình một cái
đứng dậy, Phương-Dung không đuổi theo. Trước đây nàng là quân sư, chỉ
huy y quen. Bây giờ phải ra tay với y, nàng không nỡ. Khất đại-phu cũng
giúp y chống Thục nhiều lần, chỉ đứng nhìn y. Đào Kỳ tính đôn hậu, chàng đã gặp Phùng Dị tron