Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210844

Bình chọn: 8.00/10/1084 lượt.

am. Nhưng ta ở cạnh một người nói giọng

Trường-sa là tỷ phu. Ngươi có muốn biết tên tỷ phu ta không? Tỷ phu ta

rất thân với ngươi.

Quang-Vũ hỏi:

– Ta sinh trưởng ở Trường-sa. Tiên-đế trấn nhậm Trường-sa, ta có rất

nhiều người thân nói giọng Trường-sa. Vậy tỷ phu ngươi là ai?

Đào Kỳ nói gằn:

– Y là Nghiêm Sơn.

Quang-Vũ nghe đến tiếâng Nghiêm Sơn biết điều bất hảo sẽ tới. Y nhìn mặt Đào Kỳ, thấy chàng bớt khắt khe, hỏi:

– Các ngươi là ai? Đến đây định làm gì?

Tiên-yên nữ hiệp đến ngồi trước mặt y nói:

– Để tôi giới thiệu các người này cho hoàng-thượng biết. Đây là Nam-thành vương Trần Công-Minh ở Giao-chỉ.

Quang-Vũ gật đầu:

– Trẫm nghe Tô Định mật tấu về Nam-thành vương làm giặc ở Giao-chỉ chống lại triều đình.

Trần Công-Minh nổi cộc, ông tát Quang-Vũ hai cái nẩy đom đóm mắt:

– Mi là tên Hán hai chân, đồ chó đẻ, đồ khốn kiếp. Đất nước của mi, mi

xưng Kiến-Vũ thiên tử, đất nước của tao, tao xưng Nam-thành vương, tại

sao mi bảo tao làm phản? Vậy tao cũng bảo mi làm phản, chém cái đầu chó

má của mi, mi nghĩ sao?

Quang-Vũ đau quá nói:

– Xin Nam-thành vương tha cho trẫm. Trẫm sẽ phong người làm Nam-thành vương thực thụ.

Trần Công-Minh rút kiếm đưa mấy nhát trên đầu Quang-Vũ, làm y hoảng hồn, y co rút đầu lại. Ông nói:

– Lĩnh Nam là đất nhà ta. Ta là Nam-thành vương không phong chức cho Quang-Vũ thì thôi. Tại sao Quang-Vũ lại phong chức cho ta?

Tiên-yên nữ-hiệp tự giới thiệu:

– Tôi là Tiên-yên nữ hiệp Trần Thị Phương-Chi. Tôi là sư phụ của Phùng Vĩnh-Hoa, nữ quân-sư đạo quân Hán-trung, đánh vào Thục.

Quang-Vũ gật đầu:

– Trẫn đọc tấu chương của Ngô Hán, nói rằng Phùng Vĩnh-Hoa tài sắc vẹn

toàn, điều khiển ba quân tiến đánh 9 thành của Thục, Trẫm sẽ phong cho

Phùng Vĩnh-Hoa làm công-chúa.

Miệng tuy nói thế, nhưng Quang-Vũ cũng đoán ra được phần nào những người hiện diện hôm nay vì lý do gì.

Tiên-yên nữ hiệp chỉ Đào Kỳ:

– Vị này là Đào Kỳ giữ chức Trấn-viễn đại tướng quân, điều khiển đạo

quân Lĩnh-nam tiến vào Thành-đô đầu tiên. Y là sư đệ của Lĩnh-nam vương

phi.

Quang-Vũ đã nghe nói rất nhiều về Đào Kỳ. Y thấy Đào Kỳ có tài, muốn dùng để thay Nghiêm Sơn, y nói:

– Thì ra Đào tướng quân, trẫm nghe nói nhan sắc của Đào phu-nhân khuynh

quốc, kiếm thuật thần thông, thâm mưu viễn lự. Còn tướng quân võ công

bậc nhất thiên hạ, trí mưu hơn người. Trẫn đợi sau khi bình Thục xong,

sẽ phong cho ngươi làm Tả tướng-quốc, tước Hán-trung vương. Hôm nay

tướng quân vào đây có việc gì?

Tiên-yên nữ-hiệp chỉ Ngũ-phương thần kiếm nói:

– Đây là Ngũ-phương thần kiếm, người đã giúp Cảnh-Thủy hoàng-đế tiến

chiếm Trường-an, giết Vương Mãng, được ban cho Thượng-phương bảo kiếm.

Hoàng-kiếm đưa thanh kiếm cho Quang-Vũ coi. Y thấy đầu thanh kiếm có con rồng, trên khắc chữ Ngự tứ Thượng-phương bảo kiếm, dưới khắc chữ Thượng trảm hôn quân, hạ trảm gian thần.

Quang-Vũ nói:

– Vậy thì ra đại công thần của bản triều. Tại sao Ngũ-phương thần kiếm lại cùng ba vị này đến đây khó dễ trẫm?

Tiên-yên nữ hiệp cười gằn:

– Ngũ-phương thần kiếm hôm đến đây để trảm đầu hôn quân.

Quang-Vũ run run hỏi:

– Trẫm một thanh gươm, phất cờ, trùng hưng đại nghiệp tổ tiên. Sao lại gọi là hôn quân?

Hoàng-kiếm thấy y run sợ quá nói:

– Được để tôi nói cho hoàng-thượng nghe tội lỗi của mình. Tôi hỏi

hoàng-thượng. Nếu có người Hán, có mẹ không nhận, lại đi nhận người hại

mẹ mình làm mẹ. Hoàng-thượng xử như thế nào?

Quang-Vũ khẳng khái:

– Con không nhận mẹ, chỉ còn là cầm thú. Trẫm sẽ chặt đầu tức khắc.

Hoàng-kiếm đáp:

– Nếu một đại thần cũng phạm tội trên?

Quang-Vũ nói:

– Đã làm tới đại-thần, phải làm gương cho dân chúng, thế mà lại bất

hiếu, còn để làm gì? Phải chém đầu đem bêu khắp chợ để noi gương.

Hoàng-kiếm giọng đanh thép hơn:

– Còn thân làm hoàng-đế, có mẹ không thờ, đi tôn thờ một người hại mẹ

mình đến không còn đường sống. Ngày ngày ngồi trên ngai vàng ban phúc

cho thiên hạ, mà không nhận mẹ mình thì phạt như thế nào?

Quang-Vũ lắc đầu:

– Sai rồi, mẫu hậu trẫm họ Mã, hiện ở Lạc-dương. Trẫm vẫn thần hôn định tỉnh, kính lễ như thiên tiên, sao có chuyện đó được?

Hoàng-kiếm gằn từng tiếng:

– Mã thái-hậu không phải là mẹ đẻ của hoàng-thượng đâu. Mẹ của

hoàng-thượng họ Hàn tên Tú-Anh, hiện đang bị Mã thái-hậu truy lùng rất

gắt, không biết giờ này có còn sống được chăng?

Quang-Vũ ngẩn người ra:

– Có chứng cớ nào không?

Tiên-yên nữ hiệp đưa cho Quang-Vũ cuốn nhật ký của Hàn Tú-Anh, chép từ

khi gặp Trường-sa Định-vương cho đến khi Nghiêm Sơn đem quân đánh Thục.

Rồi bà kể vắn tắt cho Quang-Vũ nghe chuyện Mã thái-hậu chiêu mộ nhiều

cao thủ để làm việc này.

Gần đây Quang-Vũ thấy Mã thái-hậu bỏ nhiều tiền bạc chiêu mộ cao thủ,

sai họ đi làm việc bí mật. Y tưởng rằng thái-hậu cùng lo việc ổn định

giang sơn cho mình, nên không chú ý. Tới các đại thần như Tam-công đều

kính nể Thái-hậu vô cùng. Nhất nhất Thái-hậu đưa ý kiến gì là Tam-công

nghe răm rắp. Quang-Vũ là người hiếu thảo. Y không dám trái ý mẹ. Bây

giờ nghe Hoàng-kiếm nói, y thấy mình như người mê ngủ mới tỉnh. Quang-Vũ cầm tập sách nhỏ đọc sơ lược m


Disneyland 1972 Love the old s