Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213145
Bình chọn: 9.00/10/1314 lượt.
-nguyên. Không ngờ Công-tôn Khôi lòng lang dạ thú. Y thấy chính thê của ta xinh đẹp, khi ta vắng nhà y đột nhập vào trêu
ghẹo, nàng không chịu, y hãm hiếp rồi phóng chưởng giết chết. Thuận tay y đốt nhà ta quăng tất cả con cái, đầy tớ vào đống lửa, rồi vu cho ta tội phản bội Công-tôn Thuật. Công-tôn Thuật cho lệnh tầm nã ta. Ta bôn ba
giang hồ trốn tránh. Cũng may ta gửi đứa con gái của chính thất cho
ngoại nó nuôi, nên mới còn sống sót, là con bé này đây.
Ông chỉ vào Sa Giang, rồi tiếp :
– Ta bỏ trốn đến vùng Lũng-hữu, đần quân với Ngỗi Hiêu. Ngỗi Hiêu phong
ta làm Đại-tư-mã. Quang-Vũ mang quân đánh Ngỗi Hiêu. Ta chống trả làm
các tướng Sầm Bành, Đặng Vũ đều bị bại. Ngỗi Hiên chết, con Ngỗi Hiêu là Thuần kế nghiệp. Giữa lúc đó Quang-Vũ đem đại quân đến đánh. Công-tôn
Thuật phong cho người em thứ bảy trong Thiên-sơn thất hùng là Triệu
Khuôn làm Lũng-tây vương, mang quân cứu viện ta.
Khi ta gặp sư đệ Triệu Khuôn, y cho biết Công-tôn Khôi được phong
Bắc-bình vương lĩnh chức Tả tướng-quân. Y không hề giết vợ con ta mà chỉ cướp tỳ thiếp của ta mà thôi. Công-tôn Thuật điều tra ra dã tâm của
Công-tôn Khôi, bắt y trấn thủ vùng Kim-sơn không cho về triều nữa. Ta
hối hận ngờ oan Công-tôn Thuật, nhân lúc Ngỗi Thuần hàng Hán. Ta giao
tất cả quân tướng các châu, huyện cho Thuật, rồi tuyệt tích giang hồ,
tìm Công-tôn Khôi trả thù.
Trưng Trắc thở dài :
– Thế mà người ta bảo Công-tôn Thuật sai Triệu Khuôn vờ cứu tiên sinh,
rồi nhân đó cướp thành t Trưng Trắc lệnh cho thuyền xuôi giòng sông. Nàng kể cho Vương Phúc, Trần Quốc nghe: Nguyên sau khi Nghiêm Sơn, Đào Kỳ xuất chinh, thì ở nhà
Phong Châu Song-quái vượt ngục. Vũ Trinh Thục là người cầm đầu hệ thống
Tế-tác Lĩnh Nam, được tin chính Lê Đạo Sinh cứu Song-quái, rồi cùng các
đệ tử như Đức Hiệp, Hoàng Đức lên đường đi Trung Nguyên. Vũ Trinh Thục
không biết bọn họ đi Trung Nguyên làm gì. Trưng Trắc viết thư thông báo
cho các lộ anh hùng Lĩnh Nam biết. Đặng Thi Sách ước tính Lê Đạo Sinh đi Trung Nguyên sẽ bất lợi cho Nghiêm Sơn.
Giữa lúc đó Đặng Thi Sách được thư của Tây Vu Thiên ưng lục tướng tức
Lục Sún hỏi về lời cam kết giữa Thi Sách với Công Tôn Thiệu trên núi Kim Sơn cách đây hơn mười năm. Thi Sách chưa kịp trả lời, lại được thư của
Phùng Vĩnh Hoa với các anh hùng Lĩnh Nam đạo Hán Trung, cũng hỏi về
chuyện đó. Đặng Thi Sách, Trưng Trắc không dám quyết định, hội ý với Đào Thế Kiệt, để cùng đi Trung Nguyên quan sát tình hình. Hai người viết
thư trả lời Phùng Vĩnh Hoa phải "cẩn thận". Giữa lúc chuẩn bị lên đường
thì Đào Thế Kiệt lâm bịnh nặng. Ông sai sư đệ Đinh Đại, mang theo đệ tử
Quách Lãng với con gái là Đinh Bạch Nương lên đường. Mục đích chuyến đi, báo cho anh hùng Lĩnh Nam biết vụ Lê Đạo Sinh để đề phòng. Mục đích thứ nhì, quan sát tình hình Trung Nguyên, hầu đưa ra quyết định kịp thời.
Trưng Trắc tới Phiên Ngung, thì bản doanh của Nam Hải nữ hiệp đã dời vào đất Thục. Trưng Trắc gặp Lương Hồng Châu, Lê Ngọc Trinh trấn giữ hậu
quân, tiếp tế cho đạo binh của Đinh Công Thắng và Triệu Anh Vũ.
Trần Quốc tường thuật tỉ mỉ từ ngày tiến quân sang Trung Nguyên đến giờ. Nhất là những gì đạo quân Lĩnh Nam đã làm. Nhiệm vụ của nàng với Vương
Phúc là liên lạc với đạo quân Đinh Công Thắng. Trên đường đi, gặp Vương
Nguyên, rồi gặp Trưng Trắc. Trong khi đó chính Trưng Trắc đang trên
đường liên lạc với đạo quân Đào Kỳ.
Vương Phúc là Bình Nam Vương, trấn thủ mặt Nam Ích Châu. Chàng nổi tiếng có tài dùng binh. Nghe Trưng Trắc kể, chàng thắc mắc:
– Núi Kim Sơn cao đến hai ngàn trượng (4000 mét ngày nay), muốn đi từ
Tượng Quận vào thục phải băng qua đến hai mươi ngọn núi. Núi cao trùng
trùng điệp điệp. Trên đỉnh núi quanh năm có tuyết. Đến con chim bay qua
còn khó khăn thay, làm thế nào đưa một đạo quân vào?
Trưng Trắc tường thuật.
Đoạn này thuật cuộc tiến quân của đạo binh
Đinh Công Thắng và Triệu Anh Vũ vượt núi Thiên-sơn
Đinh Công Thắng với Triệu Anh Vũ mang đội quân Thần Hầu của Hồ Đề hơn
vạn người đến Xích Thủy. Cả hai người đều tuổi Trung niên trên 40, võ
công cao, kinh nghiệm nhiều, văn võ kiêm toàn. Họ ở vai sư thúc Nghiêm
Sơn, danh dự, địa vị đáng tôn kính, cho nên dù giá nào, họ cũng phải
vượt Kim Sơn vào Thục.
Triệu Anh Vũ đề nghị:
– Đinh Công huynh là chủ tướng, chỉ huy phía sau, tôi là phó tướng phải
lên trước. Nếu tôi lên xong, đổ núi, thì Đinh Công huynh hãy lên thì
vừa.
Đinh Công Thắng không chịu:
– Tôi là chủ tướng, tôi đi trước, Triệu huynh đi sau.
Hai người thâm trầm, họ không cãi nhau, mà đề nghị rút thăm. Khi rút thăm thì Triệu Anh Vũ được đi trước. Đinh Công Thắng dặn:
– Triệu huynh lên đầu tiên, nhớ cẩn thận, vì phía bên kia núi, Công Tôn
Thuận đóng một đội tiễn thủ trên trăm người. Hãy đợi chúng ta lên đông
đủ rồi cùng đánh xuống một thể.
Điều khiển đội Thần hầu là Tây Vu lục hầu tướng. Tuổi chúng từ 13 đến
17. Ông chỉ huy là Trung Quân hầu tướng, tuổi lớn nhất là 17. Người Tây
Vu sống với núi rừng thiên nhiên. Họ bắt khỉ nuôi, dạy như người để sai
vặt. Khi Hồ Đề được bầu làm Thống Lĩnh, nàng hợp nh