Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213602
Bình chọn: 7.5.00/10/1360 lượt.
lớn, khỏe mạnh, ngươi xuống núi nếu gặp địch còn chiến đấu.
Thế rồi suốt gần hai tháng trời, đoàn quân của Triệu Anh Vũ mới vượt qua Kim-sơn. Đến đỉnh Kim-sơn, Triệu Anh Vũ cùng Đinh Công Thắng đứng trên
cao nhìn xuống nói:
– Kia là Giang-an, phía xa là Vĩnh-xuyên. Giang-an ở dưới chân núi nầy. Kia là đồn Trường-đình.
Sau hai tháng, hơn vạn người đã lên đến đỉnh núi. Đoàn khỉ tiếp tục được Tây-vu lục hầu tướng chỉ huy mang lương thảo từ dưới lên. Trong khi đó, Triệu Anh Vũ, Đinh Công Thắng thả dây bắt đầu xuống dưới chân núi
Kim-sơn. Sau khi đến ngọn thứ ba thì hiện ra một đồn binh khá rộng lớn.
Triệu Anh Vũ bàn với Đinh Công Thắng:
– Chúng ta làm thế nào chiếm đồn này, không cho một tên chạy thoát mới
đánh úp được Giang-an. Mùa Đông tuyết phủ, chúng trốn trong đồn
Trường-đình ngủ vùi, chứ không tuần tiễu đâu. Vậy chúng ta chờ đêm bất
thần tấn công, chúng trở tay không kịp.
Bỗng Triệu Anh Vũ chú ý đến nhiều vết chân người đi trên tuyết, ông chỉ cho Đinh Công Thắng:
– Sư đệ nhìn kìa, vết chân người mới đi. Còn in hẳn lên tuyết. Nếu đi lâu rồi, thì bị tuyết rơi phủ mất.
Hai người sợ hãi đến tê dại người nói:
– Ai mà có thể lên đỉnh núi này? Người này võ công chắc cao hơn bọn ta. Nếu họ ra tay thì liệu chúng ta còn sống được không?
Hai người đến mỏm đá cao nhất, thấy có vết dao khắc vào đá:
Anh hùng Lĩnh Nam,
Lập chí phục quốc,
Hữu mục vô minh,
Hữu nhĩ bất văn,
Trợ ác, phù bạo.
Diệt thiện đồng đạo.
(Anh hùng Lĩnh Nam,
Lập chí phục quốc,
Có mắt như mù,
Có tai như điếc,
Giúp kẻ bạo tàn,
Đánh người đồng đạo".
Đinh Công Thắng nói:
– Vị cao nhân này cảnh cáo chúng ta vì phục quốc, mà giúp Hán bạo tàn, đánh Thục nhân nghĩa. Không biết người này là ai?
Anh Vũ đứng suy nghĩ một lúc, rồi quyết định chờ đêm đánh đồn dưới chân núi.
Đinh Công Thắng đồng ý, hai người chờ đến đêm, Triệu Anh Vũ dẫn 3000
quân chận các ngả, sợ quân trong đồn thoái ra còn bắt. Chính bản thân
ông điều khiển quân, âm thầm bao vây. Nhưng khi ông tiến sát đồn, vẫn
không thấy bóng người. Ông lệnh cho sĩ tốt phục ở ngoài, rồi vọt lên cao nhảy vào hàng rào quan sát, chỉ thấy bốn dẫy nhà. Trong nhà leo lét có
ánh lửa củi đốt sưởi, khói bốc lên. Ông tự chửi thầm mình:
– Mình quá cẩn thận! Đám binh lính trấn đóng đâu có đề phòng giặc, mà chỉ để giữ trộm cướp, chúng ngủ hết rồi.
Ông nhảy ra, cho lệnh quân sĩ mở cổng đồn tràn vào. Binh sĩ trong đồn
giật mình tỉnh giấc, tưởng là cấp trên tuần tra. Chúng chắp tay lạy xin
tha tội.
Nguyên đồn Trường-đình thuộc quyền kiểm soát của Thái thú Giang-an, quân sĩ đa số già lão, mục đích đề phòng trộm cướp mà thôi. Biết đồn trưởng
lầm mình với thượng cấp của y. Triệu Anh Vũ nói giọng Ích-châu rất thạo, ông bàn với Đinh Công Thắng:
– Bây giờ tôi giả làm một chức quan Thục, bắt tên đồn trưởng dẫn về
Giang-an. Chúng ta đến Giang-an trong đêm, thình lình bắt Thái-thú chiếm thành.
Hai người bàn định rồi, Triệu Anh Vũ cho gọi đồn trưởng vào:
– Ngươi tên là gì?
– Tiểu nhân tên Hoàng Thông.
– Ngươi có biết ta là ai không?
– Dạ tiểu nhân không biết.
– Ta là Biệt kị hiệu úy, lĩnh chức Nội giám thống lĩnh cấm quân của đức
Hoàng-đế. Ta được lệnh đem quân đề phòng giặc. Không ngờ ngươi ăn cơm
triều đình, mà lười biếng, bỏ đồn để ngủ. Đáng lẽ tội chết chém. Nhưng
ta thương tình tha cho. Vậy lệnh cho ngươi mang quân mã dẫn đường, ta
đến Giang-an thanh sát Thái-thú. Thái-thú Giang-an tên là gì? Y là người như thế nào?
Hoàng Thông lạy tạ đáp:
– Thái-thú Giang-an họ Tôn tên Minh, là người lớn tuổi, làm Thái-thú từ
đời Hán đến giờ. Tại Giang-an có một Lữ trấn đóng. Thủy quân thì đóng ở
Nam-khê, có 10 chiến thuyền, khoảng một Lữ.
Từ Trường-đình đến Giang-an khoảng 30 dặm. Triệu Anh Vũ bàn với Đinh Công Thắng:
– Bây giờ Đinh huynh mang quân đi tắt đường núi đến phục sẵn ở Nam-khê.
Còn tôi dẫn quân giả làm Việt kị hiệu úy bắt Thái-thú Tôn Minh gọi thủy
quân Nam-khê về Giang-an. Thủy quân đi rồi, đại ca đánh úp Nam-khê.
Triệu Anh Vũ cùng Hoàng Thông lên đường đi Giang-an Đến nơi đã về khuya. Trời tháng chạp lạnh buốt tới xương, trên thành có mấy tên quân co ro
đứng canh. Hoàng Thông tới gọi cửa. Tên Tốt trưởng giữ cửa thành lên
vọng lầu thấy Hoàng Thông thì hỏi:
– Hoàng tốt trưởng, ngươi về đây giữa đêm có chuyện gì vậy?
Hoàng Thông chỉ phía sau người ngựa, cờ xí:
– Hoàng-thượng được tin quân Hán đánh Việt-tây, Bạch-đế, sợ Đông-nam có
gì sơ xảy, sai Việt kị hiệu úy đại tướng quân, kiêm Nội-giám thống lĩnh
cấm quân tới tuần tra. Ngươi mau mở cửa thành.
Tên Tốt trưởng mở cửa thành. Triệu Anh Vũ xua quân tràn vào. Tên
Tốt-trưởng thấy quân sĩ mặc khác với quân Thục có hơi ngạc nhiên. Nhưng y nghĩ rằng có lẽ Cấm quân khác với quân thường. Quân của Triệu Anh Vũ
vào thành chia nhau trấn giữ các cửa.
Triệu Anh Vũ cùng một số võ sĩ tới phủ Thái-thú. Quân giữ phủ loan báo
cho Tôn Minh. Tôn Minh giật mình, mặc quần áo ra công đường. Triệu Anh
Vũ truyền trói lại. Tôn Minh làm Thái-thú Giang-an đã lâu, y lớn tuổi,
nhiều kinh lịch, hỏi lại:
– Không biết Đại tướng quân giữ chức