Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213805
Bình chọn: 9.00/10/1380 lượt.
ấy được Việt-tây, đại ca sẽ cho y làm Thú-sử Việt-tây.
Nhưng y trá hàng, còn bày mưu làm kế không thành cho Phan Hào, khiến
chúng thiệt hơn vạn binh, dù chúng ta thắng trận. Bây giờ đại ca xử trí
với y như thế nào ?
Đinh Đại là sư thúc, lại là cậu Đào Kỳ, ông biết cháu mình nhiều tình cảm, khó có thể giết người, nên ông xen vào :
– Cháu Kỳ, lòng nhân không thể lúc nào cũng áp dụng được, cháu phải chém đầu y làm hiệu lịnh mới hả lòng quân.
Vương Nguyên đứng dậy chắp tay xá Đinh Đại :
– Đinh-hầu, tôi nghĩ chúng ta không nên giết y làm gì. Cái thứ tồi tệ
đến độ dâng vợ cho giặc kiếm chút công danh, giết chi cho bẩn gươm. Tôi
xin hiến một kế, mượn tay Công-tôn Thuật giết y. Bây giờ Đào nguyên soái cứ giả vờ không truy cứu tội, thả lỏng y trong thành. Khi đi thăm dân,
mang y đi theo. Ít lâu sau tất y trốn về Thành-đô. Công-tôn Thuật là đứa đa nghi, sẽ giết anh em y.
Đào Kỳ cảm tạ Vương Nguyên, nghĩ trong lòng :
– Ông này, văn thì đỗ Hiếu-liêm, làm quan nhà Hán, đàn giỏi, tiêu hay,
võ công không thua ta mà mưu trí sâu xa không kém gì Vĩnh Hoa. Chỉ tiếc
rằng ông đào hoa quá, có nhiều vợ đẹp mà thành ra tan nhà nát cửa. Cũng
may ông ta có ba con trai, một gái đều thông minh, văn võ song toàn.
Cha con Vương Nguyên gặp Nam-hải nữ hiệp, như người quen nhau từ lúc
nào. Họ luôn luôn bên cạnh nhau, bàn âm nhạc, hoà nhạc với nhau. Trưng
Trắc thấy vậy nói :
– Đào sư đệ, ngươi hãy nhờ Nam-hải sư bá cùng với Vương tiên sinh, Sa
Giang tổ chức những cuộc trình diễn âm nhạc cho tướng sĩ nghe, để họ
giải trí, được chăng?
Sa Giang vui vẻ đáp:
– Sư tỷ dạy đúng đấy, em nghĩ nên làm như thế. Cứ mỗi ngày chúng ta
trình diễn cho một Lữ coi. Có điều phải dùng những điệu nhạc dân gian
hùng tráng, để quân sĩ không nhớ nhà.
Hôm ấy ngày 15 tháng Chạp, Đào Kỳ ngồi trong trướng bàn việc tiến quân vào Thành-đô, thì quân canh báo:
– Có sứ giả của Lĩnh-nam vương tới.
Đào Kỳ vội vàng tiếp, sứ giả là một viên võ quan, đi cùng với Quỳnh Hoa. Quỳnh Hoa thấy Đào Kỳ, chạy lại nắm tay chàng:
– Đào đại ca! Đại ca mạnh khỏe chứ? Đại ca giỏi quá, đánh đến đây rồi à?
Mỗi lần Đào Kỳ gặp cô em gái này, lòng chàng lại rộn lên niềm vui ấm áp. Chàng nắm tay Quỳnh Hoa:
– Mạnh khỏe thì vẫn mạnh khỏe, nhưng không có ổi có mận mà ăn, nhất là không có hoa Quỳnh, hoa Quế mà ngắm.
Quỳnh Hoa móc trong bọc ra một phong thư đưa cho Đào Kỳ:
– Đây là thư của Nghiêm đại ca.
Đào Kỳ móc ra đọc, được biết Nghiêm Sơn đã cho một đạo quân nữa từ
Tử-dương tiến chiếm Vạn-nguyên, Thành-khẩu, Thông-giang, Ba-trung, nối
liền hai đạo Kinh-châu với Hán-trung. Nghiêm Sơn muốn chàng tiến đánh
Hán-nguyên, Đông-sơn, Mi-sơn và Thành-đô.
Đợi Đào Kỳ đọc thơ Nghiêm Sơn xong, Quỳnh Hoa móc trong túi ra một cái hộp rất đẹp để lên bàn:
– Còn hộp này, đố đại ca biết trong đựng gì?
Đào Kỳ ngắm nghía, suy nghĩ, song chàng đoán không ra, lắc đầu:
– Sư muội, anh đoán không ra.
Quỳnh Hoa mở lớp lụa bọc ngoài, bên trong là cái hộp sơn son thiếp vàng, trên vẽ một cây đào đầy trái. Tim chàng đập mạnh, vì nhận ra là nét vẽ
của Phương Dung. Chàng cầm lấy trịnh trọng mở nắp hộp, bất giác ngẩn
người ra, đỏ mặt lên. Vì bên trong có chiếc khăn quàng cổ của Phương
Dung mầu xanh lợt. Chiếc khăn này nàng choàng trong ngày cưới ở đảo.
Cạnh chiếc khăn là một cái áo gối thêu rất công phu: Đóa hoa đào bên
cạnh hai con chim uyên ương.
Trong còn có bức thư, chàng không kiên nhẫn chờ đợi, mở ra đọc liền. Thì không phải thư mà là một tập nhật ký, Phương Dung ghi từng ngày một,
những nỗi niềm nhớ nhung của nàng. Thấy chung quanh đông người, không
tiện đọc, chàng cất đi.
Quỳnh Hoa đưa cho Hoàng Thiều Hoa một hộp lớn hơn. Thiều Hoa mở lớp lụa
bên ngoài ra, bên trong là một hộp gấm. Nàng mở hộp, trong có nhiều thứ. Vật đầu tiên đập vào mắt là bông cúc bằng vàng, chạm trổ tinh vi. Cành
và lá bằng ngọc bích xanh lóng lánh.
Thiều Hoa ngắm nghía một lúc rồi đeo vào tóc.
Vương Nguyên là người lãng mạn, thích âm nhạc, ông trọng phụ nữ có sắc
đẹp. Tư hôm gặp Hoàng Thiều Hoa, sắc đẹp ôn nhu, văn nhã, như có một cái gì bí hiểm thu hút người nhìn. Lòng ông lại hồi tưởng đến hai người vợ
quốc sắc thiên hương, đến nỗi Công-tôn Khôi, sư huynh của ông hại ông để chiếm. Đem so sánh vợ với Hoàng Thiều Hoa, thì sắc đẹp của vợ ví như
hông hoa Lan hoa Huệ. Thanh tao có thanh tao, ông tìm ra một nét mà chỉ
Thiều-Hoa mới có, là phong tư rạng trỡ, hồng hào tươi mát của người tập
võ.
Ông là người trọng sắc đẹp, thấy sắc đẹp như thấy bông hoa tươi thắm.
Ngắm nhìn chỉ để ngắm nhìn, lưng dạ vẫn giữ đạo chính nhân quân tử. Ông
nổi tiếng là tiêu thần, vì vậy ông cầm ống tiêu thổi một bài ca tụng sắc đẹp của Thiều Hoa. Tiếng tiêu nhu hòa, như mây trôi phiêu lãng, róc
rách như suối chảy, có khi thoang thoảng như tiên nga nhảy múa trên đồi
đầy hoa.
Khúc tiêu dứt, mọi người đều ngơ ngẩn xuất thần, như mơ màng ở thế giới thần tiên.
Thời bấy giờ, luân lý Khổng, Mạnh rất khắt khe. Việc Vương Nguyên vừa
thổi tiêu vừa ngắm nhìn Thiều Hoa là điều vô lễ không tha thứ được. Song Thiều Hoa được giáo