Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213733
Bình chọn: 8.00/10/1373 lượt.
huấn cách nhận xét, cách biết người. Gặp Vương
Nguyên, nàng xếp ông vào loại dị nhân, võ công cực cao, có tài vương bá
như Nghiêm Sơn, con mắt của ông chiếu ra nét đa tình hiếm thấy. Người đa tình thường là người đa tài, không phải kẻ tham dâm hiếu sắc.
Hoàng Thiều Hoa biết ông sáng tác bản tiêu, ca tụng sắc đẹp của mình. Nàng đứng lên:
– Đa tạ tiên sinh quá khen tặng.
Nàng mở lớp giấy ở đáy hộp lên thấy bốn bộ quần áo lụa bốn màu: Xanh lá
cây, vàng cánh kiến, hồng tươi và trắng. Trên mỗi bộ quần áo thêu rất
công phu. Nàng lật xuống dưới còn bốn cái khăn, bốn cái dây lưng và một
bức thư.
Quỳnh Hoa xòe tay:
– Lĩnh-nam vương gửi quà cho Vương-phi, rồi Chinh-tây quân sư gửi quà
cho phu quân, thế mà chả ai thưởng cho con bé mang thư cái gì cả.
Thiều Hoa tát yêu vào má Quỳnh Hoa, rồi lấy trong bọc ra một chuỗi ngọc
trai dài, quấn vào cổ Quỳnh Hoa đến ba vòng mới hết, nói:
– Không cần sư muội mang quà cho ta, ta cũng thưởng cho sư muội.
Nam-hải nữ hiệp nghĩ thầm:
– Đúng ra với tuổi của Thiều Hoa, Phương Dung lúc nào cũng bên cạnh
chồng, sớm tối có nhau. Vì quốc sự, họ phải xa nhau, thực cũng tội.
Đào Kỳ hỏi thăm Quỳnh Hoa về trận đánh Hán-trung. Chàng biết đây là mặt
trận lớn nhất, người điều khiển mặt trận này là con trưởng Công-tôn
Thuật, với 20 vạn quân, mấy ngàn dũng tướng. Mưu lược tuyệt vời như Ngô
Hán, võ công cao cường như Phùng Dị, Lai Háp trợ giúp còn bị thua mấy
trận nghiêng ngả. Chàng biết Ngô Hán có "trí" như Phương Dung, Trưng
Nhị, có tài dùng người như Vĩnh Hoa và có tài xung phong hãm trận như
Nghiêm Sơn với chàng. Phùng Dị võ công tuy cao nhưng so với bên Thục thì thua xa, vì vậy Nghiêm Sơn mới tăng viện thêm Khất đại phu, Cao Cảnh
Minh theo giúp.
Quỳnh Hoa đáp:
– Đạo quân Hán-trung không gặp may mắn như đạo Kinh-châu, Lĩnh-nam.
Trước sau hai bên đánh trăm trận. Ông ngoại em bị thương. Sư bá Cao Cảnh Minh súyt mất mạng, con trai út Ngô Hán tử thương. Nghiêm đại ca, sư tỷ Phương Dung phải thân tới điều động quân mã. Trận đánh nào cũng thần
sầu quỉ khốc. Bên Thục tướng sĩ một lòng, mỗi người là một dũng sĩ. Họ
đã quyết chiến, dù chết cũng không lùi. Mãi tới hai ngày trước, mới
chiếm được Võ-đô, Nam-bình, Dương-bình quan, Kiếm-các, Giang-du.
Công-tôn Thuật rất khôn, y đoán được ý định của ta đánh Độ-khẩu với mục
đích làm náo loạn Thành-đô. Còn mặt Kinh-châu quá xa, thủy quân Thục rất mạnh, khó vào được. Y dồn cầm chân quân Thục ở mặt Giang-du, cho đạo
Kinh-châu và Lĩnh-nam tiến vào Thành-đô trước.
Hoàng Thiều Hoa hỏi:
– Nghiêm đại ca hiện đóng ở đâu?
Quỳnh Hoa cười:
– Lĩnh-nam vương phi hỏi Lĩnh-nam vương chinh tiễu nơi đâu hay sư tỷ Thiều Hoa hỏi Nghiêm đại ca?
Thiều Hoa vỗ lưng Quỳnh Hoa:
– Chị hỏi nghiêm đại ca.
Quỳnh Hoa không trả lời, nàng cất tiếng ngâm Sa-mạc:
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ,
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai?
Nhớ ai dạ những bồi hồi,
Như đứng đống lửa, như ngồi đống rơm.
Ngâm xong nàng mới nói:
– Sư tỷ xưa nay là người thông minh, linh mẫn bậc nhất Lĩnh Nam, mà sao
hôm nay lại lẩn thẩn quá. Lúc đến đây em nói, em từ Kiếm-các tới. Thế
thì Nghiêm đại-ca phải ở Kiếm-các mới gửi quà cho sư tỷ được chứ.
Hoàng Thiều Hoa đỏ mặt lên, nàng nói lảng:
– Bao giờ sư muội trở về Kiếm-các?
Quỳnh Hoa không dám đùa nữa:
– Em phải trở về ngay, để săn sóc ông ngoại em. Đoạn này thuật cuộc chiến của đạo binh Ngô Hán, mà Phùng Vĩnh Hoa làm quân sư.
Sau khi rời bản doanh của Nghiêm Sơn, Ngô Hán cùng các anh hùng Lĩnh Nam lên đường trở về Hán-trung. Mấy năm qua y lĩnh chức Xa kị đại tướng
quân, thống lĩnh binh mã Hán-trung, Tây-lương, Trường-an cùng với Đại tư mã Đặng Vũ đánh Thục. Y gặp phải tướng cầm quân Thục là Thái tử
Công-tôn Tư, văn võ kiêm toàn. Cạnh Tư có nhiều cao thủ phái Thiên-sơn.
Tướng sĩ hết lòng cố thủ trong thành Dương-bình quan hiểm trở, y bị thất bại mấy trận.
Lần hội quân với Nghiêm Sơn, với con mắt nhận xét của y, Thục tất bị
chiếm trong vòng một hai tháng là cùng. Quân sư Phương Dung, Trưng Nhị,
Vĩnh Hoa hứa giúp y vào Thành-đô trước, thì cái mộng làm chúa Ích-châu
trở thành sự thật.
Y từng ở dưới trướng Nghiêm Sơn mấy năm. Y biết Nghiêm Sơn có tài vương
bá, khéo thu phục lòng người. Chả vậy mà đám anh hùng Lĩnh Nam cảm nghĩa Nghiêm Sơn, theo giúp hết lòng. Phùng Vĩnh Hoa, y chưa biết tài nàng
cho lắm, còn Khất đại phu, Cao Cảnh Minh, y biết đó là những cao thủ bậc nhất thiên hạ. Vĩnh Hoa mang theo đội Thần-báo, Thần-hổ, mỗi đội 300
con, chuyên chở trên hơn 600 cỗ xe. Nếu hai bên đang giao tranh, mà xua
đội Thần-báo, Thần-hổ vào tấn công địch, phần thắng dễ dàng như không. Y là người đọc sách, đã được đọc tài liệu nói về Nỏ-thần Âu Lạc đặt trên
xe, bắn một lúc hàng ngàn mũi tên, tầm xa gấp đôi tên thường. Dọc đường, y còn nhận thấy đám anh hùng Lĩnh Nam tính tình giản dị. Họ đối xử với
nhau như anh em trong nhà. Y cũng xin Khất đại-phu cho phép gọi ông là
Thái sư-thúc như Phùng Vĩnh Hoa.
Phải mất đến hơn mười ngày mới về tới Hán-trung. Lập tức y cho mời hết
các quan văn võ, giới thiệu anh hùng Lĩnh Nam cùng mưu sự.