Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3214104
Bình chọn: 7.5.00/10/1410 lượt.
phong Vũ-dương hầu. Dưới quyền Công-tôn
Tư, còn 7 người sư huynh, sư đệ của y, đều võ công kinh thế.
Phùng Vĩnh Hoa hỏi kỹ về địa thế rồi nói:
– Trước đây chúng ta đã đánh những trận nào?
Ngô Hán chỉ lên bản đồ:
– Lần đầu tiên chúng tôi tiến đánh Nam-bình, Võ-đô và Dương-bình-quan,
hạ được Nam-bình, thì giặc tiến công chiếm mất Tử-dương, chúng cũng lấy
lại Nam-bình, trận này coi như hòa. Lần thứ nhì chúng tôi dẫn quân đánh
Dương-bình quan, thắng giặc ba trận, đến trận thứ tư bị bại vì Thiên Sơn thất hùng bất thần xuất trận, các tướng Hán không ai địch lại, chúng
tôi bị thua. Trận cuối cùng chúng tôi đánh Võ-đô, giặc xuất raở
Dương-bình quan, đánh cắt đường tiếp tế, chúng tôi lui về Hán-trung.
Trận này tôi bị bại nặng, Kiến-võ hoàng-đế thân chinh ra tra xét, thấy
giặc quá mạnh mới ủy Lĩnh-nam vương, Tả tướng-quân từ Lĩnh Nam về chinh
tiễu. Chính ngài phán rằng, đất Lĩnh Nam nhiều đại tôn sư võ học, có thể giúp Hán thành công.
Các tướng sĩ ngồi nhìn Vĩnh Hoa, xem nàng giải quyết ra sao, Vĩnh Hoa thản nhiên nói:
– Tham-quân vừa nêu ra 5 ưu điểm của giặc, Lĩnh-nam vương Tả-tướng, với
chúng tôi đã biết những điều đó, dự trù cách phá rồi. Lợi thế thứ nhất
của giặc là đông hơn ta. Nay đã bị mất, vì ta thêm đạo Kinh-châu cả
thủy, bộ, kỵ lên tới 30 vạn. Cộng chung ta có số quân cơ động, đông gấp
đôi giặc. Lợi thế thứ nhì là địa thế giặc cũng mất, vì ta chia ra 3 mặt
tiến đánh. Bây giờ lợi thế thứ nhì của giặc hóa ra lợi thế cho ta. Lợi
thế thứ ba của giặc là tướng sĩ đồng lòng, nay ta có Lĩnh-nam vương
Tả-tướng ở trên, thống lĩnh ba đạo, lợi thế thứ ba ta cũng có, coi như
ngang với giặc. Lợi thế thứ tư của giặc là được lòng dân, thì Lĩnh-nam
vương ra truyền hịch cho dân chúng biết, làm cho lòng quân, tướng giặc
xôn xao, thì thế này của giặc cũng bị tê liệt. Lợi thế thứ năm là tướng
giặc võ công cao hơn ta, nay ta hơn giặc gấp bội. Đất Lĩnh Nam về võ
công, anh hùng hào kiệt nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Theo Lĩnh-nam
vương, có gần trăm đại cao thủ, ta không sợ giặc nữa.
Ngừng một lát Vĩnh Hoa tiếp:
– Đạo quân Kinh-châu có kế hoạch sẵn, chỉ trong ba ngày phải đánh
Công-tôn Thiệu một trận, để y mất nhuệ khí về dùng binh giỏi. Đánh bại
Công-tôn Thiệu, Vũ Chu cho Thục mất uy thế võ công. Sau đó chiếm
Xuyên-hẩu, kế hoạch phải thực hiện trong 10 ngày, giờ này quân Hán đã
vào Xuyên Khẩu, đang đánh thành Bạch Đế.
Các tướng sĩ nhìn nhau, họ bắt đầu nhìn Vĩnh Hoa bằng con mắt khâm phục, Vĩnh Hòa tiếp:
– Giặc tin tưởng vào dãy núi Kim-sơn cao 2000 trượng, tuyết phủ quanh
năm, không đề phòng mặt Giang-an, tin tưởng địa thế Độ-khẩu, họ không có nhiều quân ở Độ-khẩu, Đức-xương. Nhưng Công-tôn Thuật quên mất rằng đất Lĩnh Nam toàn đồng lầy, sông ngòi. Anh hùng hiệp sĩ vùng này lội nước
như cá. Ta đã có kế hoạch vượt sông Nhã-giang, Định-hà, tung kị binh
đánh Độ-khẩu, Mễ-dịch, Đức-xương, Phổ-khách, Tây-xương, Việt-tây. Giặc
thấy miền Nam thất thủ, tất kéo quân về đây phòng thủ, ta chỉ đánh một
trận là lấy được Dương-bình quan, Kiếm-các.
Các tướng sĩ nghe Phùng Vĩnh Hoa phân tích tình hình mới tỉnh ngộ, Phùng Vĩnh Hoa nhìn xuống các tướng, thấy một tướng trẻ là Đỗ Mạo, nàng nói:
– Phiền tướng quân mang theo 10 quân kị dẫn đường, tôi quan sát Dương-bình quan một chuyến.
Hoành-giã tướng quân Vương Thường nói:
– Xin cô nương cẩn thận mang theo nhiều binh sĩ một chút, vì sợ bên giặc đổ ra bất thần.
Phùng Vĩnh Hoa cười:
– Tôi tuy võ công không cao, nhưng thanh kiếm này không dở.
Nàng rút kiếm đánh ra 10 chiêu, ánh thép lóe lên, kiếm chiêu bao trùm
một vùng, rồi tra kiếm vào vỏ đến cách một, tiếng, các tướng Hán giật
mình, không ngờ một thiếu nữ xinh đẹp, nho nhã như thế mà kiếm pháp lại
hiểm ác, bao hàm sát thủ khủng khiếp.
Quế Hoa, Quỳnh Hoa đều nói:
– Sư tỷ cho em đi với!
Vĩnh Hoa gật đầu đồng ý.
Đoàn người lên ngựa hướng Dương-bình quan, dọc đường Vĩnh Hoa quan sát
địa thế rất kỹ càng. Tới chân thành, nàng nhìn lên: Trên mặt thành binh
tướng đi lại tuần phòng hùng tráng. Bất thình lình cửa thành mở toang,
một đội thiết kị, khoảng 500 người, tiến về phía Vĩnh Hoa, khi còn cách
khoảng một dặm thì chia làm ba, ý định bao vây Vĩnh Hoa, Đỗ Mạo nói:
– Xin cô nương cẩn thận, giặc tới rồi, chạy ngay đi không nguy lắm.
Vĩnh Hoa gò ngựa đứng nhìn, nàng bảo Quế Hoa, Quỳnh Hoa:
– Hai em thử với giặc ít chiêu cho chị xem nào?
Quế Hoa, Quỳnh Hoa vọt ngựa ra, đám kị binh Thục thấy hai cô gái phi ngựa tới trước, thì ngừng lại.
Đỗ Mạo nói:
– Người đi đầu là Hổ-oai tướng quân Hầu Đơn, y là sư đệ của Công-tôn Tư, y giỏi về quyền cước, mà dở về kiếm thuật.
Hầu Đơn gò ngựa hỏi:
– Này, các ngươi định tới đây dò thám hả? Bộ hết muốn sống rồi chăng?
Phùng Vĩnh Hoa phi ngựa đến sau lưng Quế Hoa, Quỳnh Hoa chắp tay vái:
– Tiện nữ Phùng Vĩnh Hoa, đất Lĩnh Nam xin tham kiến, Hổ-oai đại tướng quân Cảnh-dương hầu, Hầu tướng quân.
Hầu Đơn đang tuần hành trên thành, thấy dưới thành có khoảng 20 người
đang chỉ chỉ chỏ chỏ, nghi rằng đó là thám mã của Hán, y điểm 500 kị
binh xuống bắt. Y tưởng