Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213882
Bình chọn: 9.5.00/10/1388 lượt.
ơn đời, nắm trọn binh mã trong tay,
quyền nghiêng thiên hạ. Thái-tử mang quân đánh ở ngoài, thắng thì địa vị cũng chẳng hơn, còn bị ghen ghét. Mà bại thì ngôi Thái-tử e khó giữ
được. Thái tử là người đọc sách, mà không nhớ tích Thái-tử Lịch Sanh bị
cha là Tấn Linh Công giết chết ư? Hiện giờ ở trong, các em đang ngấm
ngầm vận động tranh ngôi Thái-tử. Các bà phi tần của vua cha chỉ biết
vàng bạc, thương yêu những người cúi đầu tuân phục. Còn Thái-tử, mẹ qua
đời, lo chinh chiến mà không được lòng các phi tần. Vì vậy đại họa không biết lúc nào sẽ tới.Tôi vì Thái-tử mà ra đây nói vài lời phải trái.
Nghe hay không là quyền của Thái-tử.
Công-tôn Tư quả đang lo những điều Vĩnh Hoa nói. Mẹ của y đã qua đời.
Công-tôn Thuật đặt một phi tần khác lên làm hoàng-hậu, cực kỳ sủng ái.
Thuật còn nuôi ba con trai của Vương Nguyên làm con, tước phong tới
Bình-nam vương, trấn thủ phía nam Ích-châu. Ngoài ra y lại không được
lòng hai người chú là Công-tôn Thiệu, Công-tôn Khôi đang trấn thủ Đông
và Đông-nam. Bây giờ trước trận Phùng Vĩnh Hoa nói toẹt mối lo ngại cuả y ra. Y biết là đúng, song vẫn thản nhiên :
– Phùng cô nương dạy quả đúng như hoàn cảnh của ta. Nhưng đạo làm tôi
phải trung với chúa, đạo làm con phải hiếu với cha mẹ. Thái tử Lịch Sanh tuy chết oan, nhưng danh còn với thiên cổ. Ta được vua cha ủy thác trấn nhậm biên thùy, phải cố giữ cho nước yên, dân được sung sướng thì đã
toại nguyện. Còn làm vua hay làm tôi ta không cần nghĩ tới. Cám ơn cô
nương đã dạy dỗ. Xin cô nương lui về, để ta cùng Ngô Hán đấu với nhau
một trận long trời lỡ đất.
Y lại nói với Ngô Hán :
– Ngô Hán, chúng ta đánh nhau mãi chết quân sĩ nhiều quá, vậy người có
dám đấu với ta chăng ? Dù đấu văn, đấu võ môn gì ta cũng nhận.
Phùng Vĩnh Hoa nói ;
– Không biết Thái-tử có thể thù tiếp tôi được chăng ? Tôi xin đấu văn với Thái-tử. Xin Thái-tử ra đầu đề trước đi.
Công Tôn Tư nói :
– Nếu là cô nương, tôi xin nhường cô nương ra đầu đề. Chúng ta đấu ba
cuộc, ai thắng hai thì coi như được. Không biết cô nương nghĩ sao? Cô
nương thắng, tôi nguyện lui binh, dẫn đường mời cô nương du lịch thắng
cảnh Dương-bình quan hay cả đất Ích-châu như cô nương đã nói với sư-đệ
tôi hôm qua. Còn nếu tôi thắng, xin cô nương bảo Ngô Hán lui quân về, để tướng sĩ được nghỉ một tháng. Không biết cô nương có chấp thuận không ?
Phùng Vĩnh Hoa nghiêng mình đáp lễ :
– Tôi xin tuân lịnh Thái-tử. Môn thi đầu tiên của tôi là âm nhạc. Tôi tấu một vài khúc, xin Thái-tử đánh nhịp cho.
Vĩnh Hoa là đệ tử phái Sài-sơn, nàng rất giỏi âm nhạc. Nàng vẫy tay về
sau, một nữ binh theo hầu dâng lên cây đàn bầu. Nàng để cây đàn trên
mình ngựa, dạo khúc Dương Xuân Bạch Tuyết. Nàng dùng nội lực chuyển vào
cây đàn, âm thanh đi rất xa. Tướng sĩ hai bên trước nay đã cùng nhau
đánh hàng trăm trận, sống chết có thừa. Nay bỗng dưng được thấy một
thiếu nữ xinh đẹp, ra trước trận tấu nhạc bằng thứ đàn chỉ có một giây.
Tiếng đàn đầm ấm, thanh cao, u nhã, khiến hồn họ như lâng lâng bay bổng
lên cao.
Bên trận Thục, Công-tôn Tư rút kiếm ra đánh nhịp theo điệu đàn của nàng, hợp thành một khúc nhạc tuyệt vời. Khúc nhạc dứt, quân sĩ hai bên vỗ
tay hoan hô rúng động trời đất.
Phùng Vĩnh Hoa nói:
– Trời sắp vào Xuân, hai bên đánh nhau mãi chán lắm rồi, chi bằng chúng
ta cùng nhau tấu nhạc cho tướng sĩ nghe chẳng thú lắm sao. Từ ngày rời
Lĩnh Nam đến giờ, nay là lần đầu tiên tiện nữ được gặp tri âm. Đời này
tri âm được mấy người, có phải không Thái-tử? Nào tiểu nữ lại thổi một
khúc tiêu, mong nhã lượng quân tử dạy cho.
Phùng Vĩnh Hoa được trời phú cho giọng nói thanh tao. Đến sư phụ, cha mẹ nghe nàng nói mà còn thương, huống hồ đứng trước trận tiền nói với
Công-tôn Tư. Câu nào cũng êm đềm văn hoa.
Ngô Hán nghĩ thầm:
– Tại sao đất Lĩnh Nam nhiều nhân tài đến thế nhỉ? Nếu nàng không là
người bên mình, mình cũng bị mắc mưu. Có ai ngờ, hiện giờ binh tướng của mình đã kéo đến Võ-đô, đánh úp thành mất rồi. Có ai ngờ thiếu nữ trẻ
thế kia mà võ công cao, mưu thần chước thánh như vậy.
Nàng vọt người lên cao, con ngựa của nàng phi như bay trước trận. Nàng
đứng trên lưng ngựa, cầm ống tiêu thổi bài Động Đình dạ khúc. Nghe thổi
tiêu, thì tướng sĩ hai bên cũng từng nghe qua. Đây là nàng đứng trên
lưng ngựa, ngựa phi như bay, nàng vẫn giữ được nguồn âm thanh liên miên
bất tuyệt là điều không ai tưởng tượng nổi.
Nguồn gốc của phái Sài-sơn bắt đầu từ Phù-đổng Thiên-vương, nghệ thuật
cỡi ngựa thần sầu quỉ khốc. Có điều Vĩnh Hoa hợp nghệ thuật cỡi ngựa với âm nhạc được. Ngựa cứ phi bụi mù, tiếng sáo vẫn véo von, khi lên cao
vút từng mây, khi nỉ non như tiếng sóng Động-đình. Y phục màu trắng, dây lưng khăn hồng bay phất phới trước gió, tiếng tiêu bay bổng trên không
gian. Khúc tiêu hết, quân sĩ hai bên vỗ tay vang dội.
Phùng Vĩnh Hoa vọt người lên cao, đáp xuống, ngồi ngang trên lưng ngựa, chắp tay hướng Công-tôn Tư:
– Xin Thái-tử dạy cho ít lời.
Công-tôn Tư thở dài:
– Tôi thua cô nương cuộc này. Còn cuộc thứ ba, xin cô nương tiếp cho.
Phùng Vĩnh Hoa phi ngựa tới trước trậ