Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213845
Bình chọn: 8.5.00/10/1384 lượt.
n:
– Tôi xin Thái-tử vừa tấu nhạc, vừa dạy cho mấy thế võ.
Nói rồi nàng cầm ống tiêu đâm liền. Y vội rút kiếm đỡ. Thì Vĩnh Hoa đã
thu chiêu trở về. Tiếng gió lọt vào ống tiêu kêu lên những tiếng vi vu.
Thế là Vĩnh Hoa dùng tiêu đấu với kiếm của Công-tôn Tư, nhưng tiếng tiêu vẫn phát ra bài Động Đình dã ca nghe rất êm tai. Nếu người nào nhắm mắt tưởng nàng tấu nhạc, có ngờ đâu đó là những chiêu kiếm phổ vào tiêu đầy sát thủ. Đánh được gần trăm hiệp, bài Động Đình dã ca dứt, nàng lui
lại:
– Xin thái tử dạy cho ít lời.
Công-tôn Tư nhìn nàng phiêu hốt như có như không, phất phơ trước gió
giải lụa trên cổ màu hồng trông như tiên nữ. Y ngất ngây đáp:
– Trong ba cuộc đấu, tôi thua cô nương hai cuộc. Vậy ngoài những điều
tôi đã hứa, cô nương muốn thế nào tôi cũng xin chiều lòng tri âm.
Vĩnh Hoa mỉm cười:
– Mai này, Thái-tử với tôi lên đồi Định-cường, chúng mình đánh cờ, gảy
đàn, thổi tiêu, uống rượu tiêu dao ngày tháng, chẳng hơn dùng gươm dao
giết nhau ư?
Công-tôn Tư trấn nhậm phía Bắc Ích Châu chống với Hán, mục đích của y là trấn thủ chứ không có tham vọng chiếm Trung-nguyên. Y phải xuất thành
vì quân Hán tấn công, chứ y không ham chiến. Bây giờ Vĩnh Hoa thắng, lại đề nghị bãi chiến, tấu nhạc, đánh cờ, là điều y cầu mà không được.
Công-tôn Tư ngây người đáp:
– Tôi sẽ hầu tiếp cô nương, tôi mời cô nương ngắm thắng cảnh Định-cường.
Vĩnh Hoa tiếp:
– Đây gần Dương-bình quan hơn, Thái-tử là chủ, tôi là khách, nhất thiết
rượu, hoa quả do Thái-tử đem tới. Giờ Mùi ngày mai chúng ta gặp nhau.
Nàng vái dài một vái rồi phi ngựa về trận. Ngô Hán cho lui quân. Y không hiểu kế của Vĩnh Hoa hỏi:
– Mai là ngày chúng ta đánh Võ Đô, cô nương làm sao đánh cờ, tấu nhạc với Công-tôn Tư được?
Vĩnh Hoa ghé tai Ngô Hán nói nhỏ mấy câu, Ngô Hán gật đầu nói:
– Đêm nay quân sư Tào Mạnh cùng Công-tôn Tư nghĩ nát đầu cũng không ra
chủ ý của cô nương. Có điều, chúng ta chuyển quân, sợ Tế-tác của giặc
khám phá ra nguy hiểm vô cùng.
Phùng Vĩnh Hoa cười:
– Khi rời Phiên-ngung về đây, tôi có giới thiệu với Tướng quân một lão
tướng của chúng tôi tên Vi Đại Khê. Vị lão tướng chỉ huy 100 chó Ngao.
Tôi đã bí mật cho chó Ngao phục trong các hẻm núi, dọc đường đến Võ-đô.
Nếu Tế tác giặc ẩn núp, sẽ bị phát hiện, giết chết liền.
Bỗng Hổ-nha đại tướng Cáp Diên bước vào thưa:
– Trình Nguyên-soái và quân sư, Ngao-sơn Vi Đại Khê bắt được 37 tên Tế Tác, xin Nguyên-soái định liệu.
Vĩnh Hoa cười:
– Giam chúng lại, cho ăn uống tử tế, giờ Mùi ngày mai thả chúng ra.
Nàng nói với Ngô Hán:
– Ngày mai, giờ Mùi tôi hội với Công-tôn Tư, bấy giờ thả chúng ra, chúng có về báo cáo thì đã trễ.
Vĩnh Hoa cùng Khất đại-phu đợi trời tối, âm thầm sai 2000 quân, nay 300
cỗ xe bí mật lên đường. Mỗi cỗ xe chở hai Hổ hoặc hai Báo. Trời vừa sáng thì vượt sông Hán-thủy. Phùng Vĩnh Hoa chỉ phía tòa thành xa xa nói:
– Kia là Võ-đô, chúng ta phải lấy thành trước giờ Ngọ.
Nàng cho gọi Tây-vu tam hổ tướng, tam báo tướng tới họp. Hồ Đề phong
chúng là đại tướng quân cho oai, chứ thực sự chúng đều là những thiếu
niên, tuổi chưa tới 18. Song chúng chỉ huy, huấn luyện Hổ, Báo đã lâu.
Bọn Hổ, Báo nghe tiếng tù-và, tiếng hú hoặc điệu phất cờ mà tiến, thoái, bao vây, tấn công địch như một đạo quân tinh nhuệ.
Vĩnh Hoa ra lệnh cho Hắc Hổ:
– Sư đệ phục đội Hổ binh ở đây. Đợi lệnh tôi thì xua hổ tấn công vào thành. Sư-đệ định tấn công cách nào?
Hắc Hổ nói:
– Em chỉ huy bằng cờ. Em chỉ huy đội Hắc-hổ làm trừ bị phía sau. Còn
Hoàng chỉ huy bằng tù và, Bạch thì chỉ huy bằng thanh la. Chúng em liên
lạc với nhau bằng cờ. Như vậy, Hoàng, Bạch chia hổ thành 10 đội, mỗi đội 10 con dàn làm hai hàng. Khi xung phong vào đội hình địch, mỗi đội 10
con dàn làm hai hàng. Khi xung phong vào đội hình địch, thì hàng thứ
nhất cắt đứt đội hình địch, rồi chia làm hai quẹo sang phải, trái tấn
công. Hàng thứ nhì chọc thẳng vào trung ương. Đội hắc hổ của em tùy nghi tiếp viện, đề phòng địch đánh tập hậu.
Phùng Vĩnh Hoa vỗ vai Hắc Hổ:
– Các em đúng là đại tướng.
Nàng gọi Hắc Báo ra lệnh:
– Sư đệ dẫn đội báo phục kích ở giữa đường từ Lưỡng-hà khẩu về Võ-đô,
đợi khi Võ-đô lâm nguy, ắt thủy quân từ Lưỡng-hà khẩu về cứu viện. Thái
sư thúc Cao Cảnh Minh lập tức xua quân chiếm khẩu. Sư đệ có bổn phận
ngăn không cho địch quân trở về.
Phùng Vĩnh Hoa cùng Khất đại phu leo lên ngọn cây cao nhìn về Võ-đô quan sát trận địa. Trước thành Võ-đô, Chinh-tây tướng quân Phùng Dị, cạnh
Quế Hoa. Hoành-giả tướng quân Vương Thường cạnh Quỳnh Hoa. Phía sau quân sĩ dàn thành trận nghiêm chỉnh.
Trên thành Võ-đô phát pháo lệnh, quân sĩ từ hai cửa thành ra ngoài. Rồi
cũng dàn thành trận trước quân Hán. Mỗi cửa thành vẫn còn khoảng vài
trăm quân thiết kị trấn giữ.
Hai tướng xuất trận bên Thục là Điền Nhung và Nhiệm Đăng, dàn trận xong, Nhiệm Đăng phi ngựa ra trước hỏi:
– Phùng Dị, Vương Thường các ngươi là bại tướng, còn đến đây làm gì? Hãy về đi để khỏi uổng mạng.
Y chỉ tay một cái, đại quân Thục tràn sang như nước vỡ bờ. Võ công Phùng Dị, Vương Thường cao hơn Nhiệm Đăng và Điền Nhun
