Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213903
Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.
a thành Võ-đô, đều có thiết kỵ gác phía ngoài. Bỗng những tiếng gầm gừ, rồi một đoàn cọp vàng, trắng, đen, vằn bốn mầu khác nhau
tấn công vào bốn cửa thành. Binh Thục là những võ sĩ can đảm, dùng vũ
khí chống lại. Nhưng ngựa của chúng thấy cọp sợ quá lăn kềnh ra, bỏ chạy mất. Đàn cọp tràn vào bốn cửa thành. Vĩnh Hoa cùng Khất đại phu vào
thành, hạ cờ Thục xuống, treo cờ Hán lên, sai đốt cỏ báo hiệu cho Quỳnh
Hoa, Quế Hoa biết rằng đã chiếm được thành.
Điền Nhung, Nhiệm Đăng bị vây ở chân núi Lâm-giang, được tín hiệu báo
rằng sư phụ Nhiệm Mãng từ trong thành đem thiết kị ra cứu ứng. Hai tướng dẫn quân quay lại đánh. Phùng Dị, Vương Thường vội dàn quân rút lên núi lập thế cố thủ. Nhiệm Mãng và hai đệ tử gặp nhau. Nhiệm Đăng hỏi:
– Sư phụ! Không biết ở Lĩnh Nam có phái võ nào khắc chế với võ công phái Thiên-sơn không? Hôm nay bọn sư huynh đệ chúng con gặp hai thiếu nữ rất trẻ, xinh đẹp đánh bị thương.
Nhiệm Mãng chau mày bắt Nhiệm Đăng thuật lại những chiêu thức đã đấu.
Nhìn đệ tử diễn lại, mắt ông lộ ra những tia khủng khiếp, ông nói không
ra lời. Nhiệm Đăng theo học với Nhiệm Mãng từ lâu, y biết sư phụ mình là đệ tử cao nhân đương thời, không ai địch nổi quá hai chưởng của ông,
thế mà không hiểu sao nghe thấy hai cô gái xuất hiện, mắt lại lo sợ như
vậy.
Nhiệm Mãng thở dài:
– Điều mà sư phụ lo nghĩ bấy lâu, nay đã thành sự thật. Để sư phụ kể cho con nghe. Nguyên hai trăm năm trước đây, đất Lĩnh Nam được cai trị bởi
một vị vua gọi là An Dương Vương. Tên nước là Thục. Bấy giờ Tần Thủy
Hoàng thống nhất thiên hạ, muốn mang quân đánh Lĩnh Nam. Triều Thần can
gián không nên, vì đường đất xa xôi, lam sơn chướng khí, nhân vật Lĩnh
Nam không phải tầm thường.
Tần Thủy Hoàng không tin, muốn dò thám nhân vật Lĩnh Nam, mới cho sứ đòi vua An Dương Vương cống mấy võ sĩ. Vua An Dương gửi sang một võ sư cùng với đoàn đệ tử. Võ sư này tên là Lý Thân. Thầy trò Lý Thân dùng võ công đấu với võ sĩ Tần trước sân rồng, thắng hết tất cả võ quan, vệ sĩ. Tần
Thủy Hoàng phong cho Lý Thân là Tư-lệ hiệu-úy mang quân đánh Hung-nô. Lý Thân đến đâu là Hung-nô bỏ chạy. Hung-nô yên, Tần Thủy Hoàng phong Lý
Thân tước Vạn-tín hầu, cho về quê Lĩnh Nam thăm nhà. Mấy năm sau Hung-nô lại sang đánh, tướng Tần không sao địch nổi. Tần Thủy Hoàng lại cho
người sang triệu Lý Thân. Nhưng Lý Thân đã qua đời. Tần Thủy Hoàng sai
làm một tượng giống hệt Lý Thân, để trên cổng thành Hàm-dương. Trong
bụng có đủ máy móc, binh lính vào trong đó giật dây, thì tượng cử động
như người sống. Quân Hung-nô tưởng Lý Thân còn sống, không dám sang đánh nữa.
Tần Thủy Hoàng tưởng Lý Thân chết rồi, sai Đồ Thư mang 500 ngàn quân
sang đánh An Dương Vương, tin rằng chiếm được nước Thục dễ dàng. Nào ngờ thất bại. Y quên mất một điều, mỗi khi đấu với một võ sư Trung-nguyên,
Lý Thân thường giả vờ chống đỡ, dò biết hết chiêu thức. Lộ số võ công
của địch, rồi đem về nghiên cứu ra cách khắc chế. Hôm sau y chỉ phản
công mấy chiêu là thắng được. Khi về nước, y tập trung hết tất cả võ
công Trung-nguyên tìm ra nguyên lý, ưu điểm, khuyết điểm, rồi chế ra một thứ nội công, quyền, cước, kiếm, trượng phá võ công chúng ta.
Nhiệm Đăng hiểu ra:
– Khi chúng ta giao đấu với địch thủ, phải cố gắng tìm ra những sơ hở
của đối phương, rồi mới tìm chiêu thức của mình khắc chết được mà phản
công. Còn hậu duệ của Lý Thân đấu với chúng ta, chỉ cần đánh bừa đi, từ
chiêu số đến nội công, đều đã bao hàm khắc tinh với chúng ta. Thế thì
hồi ấy chắc Đồ Thư bị bại!
Nhiệm Mãng thở dài:
– Bại thì còn khá. Dân số Lĩnh Nam hồi đó bất quá vài triệu người, quân
lính bất quá trăm ngàn, thế mà Đồ Thư mang tới 500 ngàn quân sang đánh,
toàn quân bị diệt, y bỏ xác tại Lĩnh Nam. Từ đó võ lâm Trung-nguyên khi
đụng chạm với võ lâm Lĩnh Nam thường bị bại dễ dàng. Hai thiếu nữ mà các ngươi gặp, tuổi bất quá 19-20, thời gian luyện tập chưa lâu, mà đã như
vậy. Nếu sư phụ y xuất hiện, ta e rằng đến sư huynh ta là Triệu Khuôn
cũng lạc bại.
Nhiệm Đăng nhớ ra điều gì:
– Con nghe nói rằng Hán Quang Vũ bị ta đánh thua, y cho gọi người em kết nghĩa trấn thủ Lĩnh Nam là Nghiêm Sơn về, giao cho toàn quyền điều động binh mã đánh Ích-châu. Nghiêm Sơn lấy vợ Việt, khéo thu phục võ lâm
nhân sĩ Lĩnh nam, họ theo giúp rất đông. Hai cô gái hôm nay chắc thuộc
đám người đó.
Nhiệm Mãng chỉ lên núi:
– Bây giờ quân của ta đông hơn, địch ở trên núi. Chỉ cần vây nửa buổi là chúng chết khát. Ta cần đấu chưởng với hai cô gái Việt, để biết rõ nội
công, chiêu số chúng như thế nào.
Bỗng binh sĩ la hét náo loạn. Nhiệm Mãng hỏi sao, họ chỉ về phía trước: Khói trong thành Võ-đô bốc lên mịt mù.
Nhiệm Mãng kinh hoàng:
– Chúng ta không cần vây bọn này nữa. Hãy trở về Võ-đô xem sao đã.
Nhiệm Mãng cùng Điền Nhung dẫn quân trở về. Đi một lát gặp một đám tàn quân chạy tới. Chúng quỳ rạp xuống đường mà khóc:
– Không biết cọp ở đâu nhiều quá, đến mấy trăm con tràn vào thành với
quân Hán. Thành đã bị chiếm mất rồi. Tất cả vợ con, thân thuộc chúng tôi bị hãm trong tay giặc, không chừng bị cọp ăn thịt hết cũng nên.