Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3214093
Bình chọn: 7.00/10/1409 lượt.
Xin
tướng quân kíp trở lại chiếm thành.
Nhiệm Mãng lòng nóng như lửa đốt:
– Các ngươi đã đốt lửa gọi quân ở Lưỡng-hà khẩu về chưa?
– Thưa có, thủy quân Lưỡng-hà khẩu về đến giữa đường bị một đạo Hán quân khác chiếm Lưỡng-hà khẩu. Bao nhiêu chiến thuyền bị địch bắt hết. Thủy
quân quay trở lại thì bị một đội báo mấy trăm con tấn công. Binh lính bị báo cắn chết quá nửa, số còn lại bị bắt.
Nhiệm Mãng thúc quân đi cho mau, nhưng phía hậu quân của Nhiệm Đăng náo
loạn lên. Nguyên Phùng Dị, Vương Thường thấy quân Thục từ thành đổ ra
đánh vào sau mình, theo kế Vĩnh Hoa, chạy lên núi lập trận. Được một lát thấy khói bốc lên tại Võ-đô. Hai tướng biết quân Hán đã vào Võ-đô. Tiếp theo thấy binh Thục chia làm hai, một cản hậu, một hối hả trở về, biết
rằng chúng đang náo loạn. Hai tướng cho quân đuổi theo rất gấp.
Dẫn đầu binh Hán là Quỳnh Hoa, Quế Hoa khiến Nhiệm Đăng càng uất lên.
Cạnh hai nàng còn Phùng Dị, Vương Thường võ công cao ngang với sư phụ y. Nhiệm Đăng là tướng tài bên Thục, can đảm có thừa, y thúc quân cương
quyết chặn hậu. Cho nên Phùng Dị, Vương Thường tả xung hữu đột cũng
không chọc thủng được tuyến quân Thục.
Nhiệm Mãng là Phiêu-kị đại tướng quân của Thục, võ công, trí dũng tuyệt
vời, y không tỏ vẻ nao núng, hạ lệnh cho binh sĩ lùi về Vọng-tử quan,
đóng quân ven núi.
Vĩnh Hoa truyền lệnh thu quân. Các tướng Hán vào thành. Bấy giờ họ mới phục Phùng Vĩnh Hoa, lạy rạp xuống đất mà chúc tụng.
Chu Á Dũng đứng lên hiến kế:
– Giặc mất thành, lương thực không có, muốn vượt sông thì không có
thuyền bè. Đóng ở Vọng-tử quan thì lương thảo không có. Xin quân sư cho
đánh một trận để bắt Nhiệm Mãng.
Phùng Vĩnh Hoa cười:
– Chu tướng quân ước tính tình hình như vậy cũng tạm gọi là có mưu lược. Nhưng không phải là kế tốt nhất. Tướng quân thử nghĩ coi, Nhiệm Mãng là Phiêu-kị đại tướng quân Thục, trấn nhậm Võ-đô với một vạn thủy quân,
một vạn kị binh, ba vạn bộ binh. Thế mà bị ta đánh một trận thành mất,
cửa ngõ vào Thành-đô bị mở. Thủy quân bị giết hơn ba ngàn, còn lại đầu
hàng. Chiến thuyền, khí giới mất hết. Ba vạn bộ binh hao mất một. Một
vạn kị binh mất trên năm ngàn. Bây giờ chỉ còn hai vạn bộ binh với năm
nghìn kị binh đóng ở Vọng-tử quan, lương thực không có. Không biết chiều nay sẽ lấy gì ăn. Bất cứ giá nào y cũng phải liều một trận tìm đường
thoát thân. Trong các đường thoát thân, chắc chắn y sẽ rút về phía
Bích-khẩu, vượt sông Dương-bình quan. Vậy ta phục quân ở đó chắc chắn
bắt được y.
Các tướng hớn hở, muốn đi đánh liền. Vĩnh Hoa nói:
– Giặc cùng chớ đuổi. Bây giờ tôi phải làm cho Nhiệm Mãng mất tinh thần
đã, sau mới làm tan quân của y được. Vậy Chinh-tây Phùng tướng quân thủ ở Lưỡng-hà khẩu thay cho sư bá Cao Cảnh Minh. Tại đây có một vạn bộ binh
Hán và hơn năm ngàn hàng binh thủy quân Thục. Phùng tướng quân cho chiến thuyền tuần tiễu dọc từ Lưỡng-hà khẩu tới Lâm-giang, ngăn đường giặc
qua sông. Tuyệt đối không được lên bờ giao chiến.
Phùng Dị lên đường liền. Vĩnh Hoa tiếp:
– Hoành-giả Vương tướng quân lĩnh một vạn quân bộ, năm ngàn quân kị ra
đóng ở đồn Lâm-giang, không cho giặc trở về Dương-bình quan. Tuyệt đối
không rời khỏi trại.
Vương Thường lãnh lệnh lên đường. Vĩnh Hoa tiếp:
– Trung-lang tướng Lai Háp trấn thủ Võ-đô, giữ vững thành. Tôi để lại cho một vạn quân, như vậy đủ không?
Lai Háp gật đầu:
– Nếu trong một tháng tôi giữ được. Quá một tháng thì không nổi.
Vĩnh Hoa gật đầu:
– Tôi chỉ cần một ngày thôi.
Nàng tiếp:
– Tiền-quân hiệu-úy Chu Á Dũng dẫn một vạn quân bộ, phục ở phía Nam sông Hán-thủy. Thấy Nhiệm Mãng đến đó thì đổ ra đánh ngay trước mặt, không
cho chúng về Dương-bình quan. Xin Cao Cảnh Minh sư bá đi cùng với Chu
tướng quân. Vì e Nhiệm Mãng xuất hiện, Chu tướng quân không phải địch
thủ của y.
Nàng đứng lên nói với Khất đại-phu:
– Thái sư thúc cùng Quế Hoa, Quỳnh Hoa và cháu đi bắt Nhiệm Mãng.
Nàng gọi Hắc Hổ và Hắc Báo tướng lại dặn nhỏ mấy câu. Hai người vâng dạ, gật đầu đi liền.
Vĩnh Hoa cùng Khất đại-phu đi thẳng đến Vọng-tử quan. Binh Thục đang
trên đường đến Hán-thủy. Nhiệm Mãng đi đầu, thấy Vĩnh Hoa chỉ có bốn
người với mười quân kị, y cho quân dừng lại. Điền Nhung chỉ Quế Hoa,
Quỳnh Hoa cho Nhiệm Mãng biết.
Quế Hoa, Quỳnh Hoa phi ngựa lên trước. Quỳnh Hoa nghiêng mình thi lễ:
– Tiểu nữ là Trần Quỳnh Hoa, gái Việt đất Lĩnh Nam xin vấn an Phiêu-kị
đại tướng quân, Kiến-oai đại tướng quân, Xa-kị đại tướng quân. Hôm nay
ra trận, vì việc nước chúng tôi phải qua lại mấy chiêu với các vị, thực
rất lấy làm áy náy. Tuy được các vị nhẹ tay cho, tôi thấy các vị có khí
phách anh hùng, vì vậy đến đây tạ lỗi. Nhiệm Đăng bảo Điền Nhung:
– Ngươi ra đấu thử với một trong hai cô gái đó, ta xem nào.
Điền Nhung phi ngựa ra trước trận, nghiêng mình đáp lễ:
– Sáng nay tôi đã bại trận, được cô nương dung mạng, cảm thấy ơn trọng
nghĩa sâu. Bây giờ tôi lớn mật, muốn được cô nương dạy cho mấy chiêu
nữa.
Quế-Hoa liếc mắt hỏi ý kiến Vĩnh-Hoa. Vĩnh Hoa nói nhỏ:
– Chúng muốn dò gia số, võ công của sư muội đấy. Sư muội cứ đánh lung tung để chúng