Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3214155
Bình chọn: 7.00/10/1415 lượt.
g. Hai người đứng đốc
chiến cho quân sĩ xung sát.
Đánh được một lát, trong thành Võ-đô nổ ba tiếng pháo, hai đạo quân nữa đổ ra tiếp ứng.
Phùng Dị, Vương Thường cho lệnh đổi tiền quân làm hậu quân, lui binh.
Thục binh chia làm hai đuổi theo. Bấy giờ ở Vọng-tử quan, Cao Cảnh Minh
đốt pháo lệnh đánh vào hậu quân hai đội Thục binh. Quân Thục thấy quân
Hán xuất hiện đánh vào hậu quân thì nao núng, gần như rối loạn. Hai
tướng Điền Nhung, Nhiệm Đăng bình tĩnh chia quân ra làm hai cự địch. Một mặt đốt pháo hiệu báo về thành cho biết họ bị lâm nguy.
Quế Hoa vọt ngựa lên phóng chưởng đánh Nhiệm Đăng. Nhiệm Đăng thấy một
thiếu nữ trẻ tuổi, không mặc áo giáp trụ, phóng chưởng đánh mình, thì
gác vũ khí giơ quyền đỡ. Binh một tiếng, y bật người khỏi ngựa. Cũng may võ công cao, y lộn một vòng đứng xuống đất, tay tê chồn. Y cho rằng vừa rồi mình khinh xuất, y lại vung chưởng đáng một chiêu cực kỳ thần tốc.
Quế Hoa hít hơi phát chiêu trong Phục-ngưu thần chưởng, chiêu Lưỡng Ngưu Tranh Phong. Bùng một tiếng nữa, lần này nàng mới thấy ê tay, phải lui
lại một bước. Bên kia Nhiệm Đăng cũng lùi hai bước. Hai người lại đấu
với nhau, chiêu nọ kế tiếp chiêu kia, uy lực gấp bội. Chỉ 20 hiệp, Nhiệm Đăng đã luống cuống tay chân, bị nàng đá trúng sườn. Y vọt lên cao bỏ
chạy vào trận, thế là trận thế y rối loạn, bị vây hai đầu.
Phía bên kia Quỳnh Hoa đánh với Điền Nhung. Điền Nhung thấy nữ tướng thì biết rằng phải là người có tài mới dám ra trận. Y cẩn thận vận đủ mười
thành công lực đánh ra. Bùng một tiếng, Quỳnh Hoa cảm thấy cánh tay tê
dại. Nàng biết gặp kình địch, vội dùng Phục-ngưu thần chưởng chống lại.
Nhưng dầu sao nàng cũng chỉ là một thiếu nữ 19-20 tuổi, công lực chưa
làm bao, mà Điền Nhung thì lớn tuổi hơn Nhiệm Đăng nhiều, công lực của y mạnh không thể tưởng tượng được. Đấu với nhau được 12 chưởng, Quỳnh Hoa đã thấy mắt hoa đầu váng. Tuy nhiên vì tự hào Gái Việt đất Lĩnh Nam lại là cháu Khất đại phu, nàng quyết dù chết cũng không lùi lại một bước.
Điền Nhung thấy vậy khen cho cô gái nhỏ tuổi mà can đảm.
Y hít một hơi đầy, rồi vận khí phóng ra một chưởng mong kết liễu tính
mệnh Quế Hoa, nàng quyết không lùi. Đầu óc hoang mang, nàng hít hơi phát bừa một chưởng. Chưởng đó là chiêu Kình Ngư Xuyên Dương trong
Thiết-kình phi chưởng của phái Cửu Chân, mà Đào Kỳ đã dạy nàng. Hai
chưởng chạm nhau, Điền Nhung bật lui trở lại đến ba bước. Quỳnh Hoa ngạc nhiên đến ngẩn người ra. Nàng phát chiêu Thiết-kình phi chưởng nữa đánh tới. Điền Nhung vận đủ mười thành công lực đỡ. Bùng một tiếng nữa,
người y bắn về phía sau, loạng choạng muốn ngã, y oẹ một tiếng, thổ ra
búng máu tươi.
Điền Nhung cảm thấy trong hai chiêu cuối cùng của Quỳnh Hoa tuy bao hàm
phong lôi vũ bão thực, nhưng kém mãnh liệt tinh diệu hơn các chiêu trước nhiều, mà lại thắng. Y còn thấy rõ hai chiêu sau khắc chế với võ công
của y.
Quỳnh Hoa tuyệt không ngờ Thiết-kình phi chưởng lại có uy lực hơn Phục-ngưu thần chưởng. Nàng nghĩ:
– Ông ngoại dậy rằng, Phục-ngưu thần chưởng là chưởng lực mạnh nhất Lĩnh Nam. Thế sao lại không bằng Thiết-kình phi chưởng?
Sự thực nếu dùng Thiết-kình phi chưởng đấu với Phục-ngưu thần chưởng
chắc chắn sẽ bị thua. Bởi vì Phục-ngưu thần chưởng do Sơn Tinh chế ra,
rất tinh diệu với võ công Lĩnh Nam. Còn Thiết-kình phi chưởng do Vũ Bảo
Trung chế ra, trong nguyên tắc khắc chế võ công của tướng Tần, tức khắc
võ công Trung-nguyên. Quỳnh Hoa dùng nó đánh Điền Nhung, y bị bại ngay.
Điền Nhung hỏi Quỳnh Hoa:
– Cô bé kia! Ngươi tên họ là gì? Ta xem dường như võ công của ngươi
không thuộc bất cứ môn phái nào ở Trung-nguyên, vậy sư phụ ngươi là ai?
Quỳnh Hoa được Vĩnh Hoa dặn phải lễ độ, nhu nhã, nàng nghiêng mình thi lễ:.
– Tiểu nữ họ Trần tên Quỳnh Hoa, gái Việt đất Lĩnh Nam. Tiểu nữ không có sư phụ. Tiểu nữ thụ nghiệp với ngoại tổ. Ngoại tổ họ Trần húy là Đại
Sinh, thường được đời tôn là Thánh y Khất đại phu. Tướng-quân! Người rút quân đi thôi. Tiểu nữ với người vì quốc sự mà phái đối chiêu. Tiểu nữ
làm người bị thương, trong lòng rất áy náy. Thôi người đi đi, tiểu nữ
không đuổi theo đâu.
Điền Nhung thấy một thiếu nữ xinh đẹp, không mặc giáp trụ, xuất trận đã
lấy làm lạ. Nàng dùng chưởng lực thắng mình là hai điều lạ. Thắng mình
rồi, nàng còn nói năng nhu nhã, tỏ ý hối hận làm mình bị thương, càng
ngạc nhiên và cảm động. Y thấy phía Đông có quân vây, mà ở nay có đồn
Lâm-giang. Y cho quân chạy về phía đó. Y chạy được một quãng thì gặp
Nhiệm Đăng. Nhiệm kể chuyện bị một thiếu nữ khác là Trần Quế Hoa đánh
bại. Hai người cho quân lên đồi Lâm-giang đồn trú, chờ quân trong thành
cứu viện.
Vĩnh Hoa thấy thành mở cửa, rồi một đội kị binh xuất thành, đánh về phía hậu quân của Phùng Dị, Vương Thường biết Nhiệm Mãng xuất binh cứu viện, thành bỏ trống. Nàng cười với Khất đại phu:
– Thái sư thúc, Nhiệm Mãng bị trúng kế cháu rồi. Chúng ta chiếm thành đi thôi.
Nàng rút tù và ra thổi một hồi, lệnh cho Hắc Hổ. Hắc hổ hú lên một tiếng dài, mười hổ tướng đồng hú lên, các đội hổ binh gầm gừ hướng Võ-đô lao
tới. Tại bốn cử
