Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213825
Bình chọn: 10.00/10/1382 lượt.
bọn thám mã sẽ phải bỏ chạy, không ngờ khi đến
gần thì thấy Đỗ Mạo, với 10 kị binh đứng sau, còn phía trước có ba cô
gái khoảng 19, 20, ôn nhu, văn nhã, xinh đẹp chưa từng thấy. Nhất là
Vĩnh Hoa lại chào hỏi lễ phép, y cũng chắp tay đáp lễ:
– Tiểu tướng mắt kém, không biết các vị cô nương tới đây làm gì?
Vĩnh Hoa giả bộ ngây thơ:
– Chúng tôi từ Lĩnh Nam tới, nghe Dương-bình quan đang có chiến tranh,
muốn ra đây xem cho biết. Không biết tướng quân có thể cho tôi vào thành chơi, hoặc dạo quanh thành không?
Hầu Đơn đáp:
– Nếu ba vị cô nương thích thăm thành thì được, nhưng Thục và Hán đang
có chiến tranh, mà cô nương lại đi với quân Hán, e không được. Thôi để
ta bắt mấy quân Hán kia, rồi đưa cô nương vào thành.
Vĩnh Hoa lắc đầu:
– Tôi muốn để tướng quân bắt mấy tên Hán này, nhưng có có người không
đồng ý, đó là hai cô sư muội của tôi, chúng bảo võ công tướng quân không đáng cho chúng nể phục, vậy xin tướng quân dạy cho chúng vài chiêu được chăng?
Hầu Đơn là đệ tử phái Thiên-sơn, văn võ toàn tài, tính tình phong nhã, y thấy ba cô gái nhu nhã xinh đẹp muốn đấu võ với mình, thì ngẩn người ra một lúc rồi chắp nói:
– Không biết vị cô nương nào dạy bảo chúng tôi đây?
Quế Hoa từ mình ngựa vọt lên cao. Còn lơ lửng trên không nàng đãõ phóng
một chuởng chụp xuống đầu Hầu Đơn. Hầu Đơn là một cao thủ đất Thục, kinh nghiệm chiến đấu, thấy thế chưởng kỳ lạ,hùng mạnh đánh vào đỉnh đầu,
vội xuống tấn lùi lại tránh. Không ngờ Quế Hoa còn ở trên không, đá gió
một cái, người nàng vọt theo, chưởng lực đánh xéo vào sườn. Y trầm
người, đẩy xéo tay lên đỡ. Bùng một tiếng. Quế Hoa vọt lên cao, lộn đi
hai vòng,trông rất đẹp mắt, tay nàng biến thành trảo chụp xuống đầu Hầu
Đơn.
Hầu Đơn vừa đấu chưởng với Quế Hoa, y thấy chưởng lực đối phương rất
tinh diệu, kỳ ảo, như có như không, công lực dương cương, cánh tay tê
dại. Y chưa kịp định thần thì chảo đã chụp tới, y vung tay gạt, đánh trả một quyền, Quế Hoa đổi chảo thành chỉ, đâm vào ngực y đánh bốp một cái, y đau điếng người lùi lại mặt tái mét.
Quế Hoa là cháu của Khất đại-phu Trần Đại Sinh, nàng ở với ông từ thuở
nhỏ, được luyện tập rất tinh vi, võ công của nàng ngang với Hoàng Thiều
Hoa, hơn Lê Chân, Vĩnh Hoa một bậc, vì vậy Hầu Đơn mới bị thất bại trong vài chiêu.
Quế Hoa tiến lên ra chưởng nữa, chưởng phong ào ào chụp tới, vì đó là
chiêu Ác ngưu nan độ, trong Phục ngưu thần chưởng, Hầu Đơn hít hơi vận
đủ 10 thành công lực đỡ, người y lảo đảo lùi lại.
Từ nhỏ, Quế Hoa chỉ biết luyện tập, đấu với em là Quỳnh Hoa, chứ chưa
xuất trận bao giờ. Đây là lần đầu tiên đấu với người ngoài, nàng như con nghé tơ, thấy đối thủ là húc, không cần biết đối thủ lợi hại hay không
lợi hại. Nàng vận tay thành chỉ, đưa chân khí ra Thủ tam dương kinh, rồi truyền tới huyệt Thương-dương ở ngón trỏ, đó là một chiêu trong
Lĩnh-nam chỉ, mà Khất đại-phu với Đào Kỳ mới chế ra, chỉ phong phát ra
veo véo.
Phùng Vĩnh Hoa thấy Hầu Đơn là người có khí phách, không muốn giết y, vội hô:
– Ngừng tay!
Nhưng đã trễ, chỉ phát ra rồi, không thu lại được, Quế Hoa vội đổi
chiêu, véo một tiếng chỉ trúng chân trước ngựa Hầu Đơn, chân ngựa bị
tiện đứt. Con ngựa đau quá, hí lên một tiếng thê thảm, ngã lộn xuống
đất.
Quế Hoa vọt người lên cao, đáp xuống lưng ngựa mình.
Phùng Vĩnh Hoa nói với Hầu Đơn:
– Hầu tướng quân, như vậy đủ rồi, tướng quân về đi, phiền tướng quân nói với Thái-tử Công-tôn Tư, rằng hai hôm nữa, tiểu nữ muốn được bái kiến
ngài dưới thành, thưa chút việc.
Nàng vẫy mọi người lên ngựa trở về, Hầu Đơn ngẩn người nhìn theo, vì y
thấy nàng xinh đẹp, ôn nhu văn nhã, nói năng khách khí lịch sự. Dù trước trận tiền, gươm đao choang choảng mà nàng thản nhiên như đi ngắm cảnh.
Không biết Vĩnh Hoa là ai, y đoán chừng ít ra nàng phải là Quận-chúa,
hay phu nhân một nhân vật lớn ở Lĩnh Nam, mới có hai thiếu nữ trẻ đẹp,
võ công cao đi hầu cận.
Vĩnh Hoa trở về doanh trại, Đỗ Mạo đem truyện kể cho các tướng nghe, bấy giờ mọi người mới tin rằng, võ công Lĩnh Nam vô địch thiên hạ.
Hôm sau Phùng Vĩnh Hoa nói với Ngô Hán:
– Hôm qua tôi cùng Hậu-quân Hiệu-úy, Đỗ tướng-quân thám thính thành
Dương-bình quan, tôi dùng lời lẽ nhu nhã nói truyện, còn Quế Hoa đấu
chưởng, họ thua, hiện bên giặc đang thắc mắc về chúng tôi. Có như vậy
Công-tôn Tư mới nghi hoặc, đã nghi hoặc thì thế nào cũng tìm hiểu, tôi
lại đưa lời mời y ra nói truyện, hai ngày nữa xuất thành. Trong khi y
với tôi đối trận, ta đánh úp Võ-đô trước. Tôi đã kế hoạch đánh Võ-đô, ta chiếm Võ-đô thì sườn phải không sợ uy hiếp, bấy giờ ta mới đánh
Dương-bình quan.
Ngô Hán là người đọc sách làm quan võ, y có tài nhận xét người. Thoáng
qua y đã nhận thấy chân tài của Vĩnh Hoa, qua việc thám thính, Ngô bưng
ấn kiếm trao cho Vĩnh Hoa, các tướng tuy không nghe Quế Hoa đánh Hầu
Đơn, nhưng vẫn chưa tin tưởng lắm, lục tục vào trướng nghe lệnh.
Phùng Vĩnh Hoa nói:
– Hiện ở Võ-đô giặc có ba vạn bộ, một vạn kị và và vạn thủy, cộng chung
là năm vạn. Ta đánh Võ-đô trước, tướng trấn thủ Võ-đô là Phiêu-kỵ Đại
tướng-quân Nhiệm Mãng,
