Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3214165
Bình chọn: 8.00/10/1416 lượt.
sau. Thục binh bỏ vũ khí chạy sang cửa Tây. Quân trên thành hoảng
sợ, đóng cửa lại. Đám canh gác ở vọng lầu bắn tên xuống như mưa. Đội cọp bị chết mấy con phải lùi lại.
Bỗng vèo vèo mấy tiếng xé gió trên không, một loạt tên bay lên, toán xạ thủ Thục ngã gục trên vọng lâu.
Trường-yên đại hiệp hô lớn:
– Hoàng Hổ, cháu cho cọp tiến sát vào chân thành đi.
Hoàng Hổ hú lên một tiếng cho cọp tiến sát chân thành. Đám quân trên
vọng lâu vừa thò đầu định bắn xuống, thì Trường-yên đại hiệp lại bắn
liền bốn phát, mỗi phát mười mũi tên, đám xạ thủ lại ngã gục xuống.
Ông lại bắn tiếp một mũi tên thật lớn vào cánh cửa vọng lâu. Mũi tên cột một sợi dây. Khất đại-phu chạy đến chân thành nắm sợi dây giật sẽ một
cái, rồi hô:
– Ta lên đây!
Ông bám dây thoăn thoắt leo lên thành. Trên thành một tướng xuất hiện,
múa kiếm định chặt đứt dây. Hắn vung kiếm lên. Cao Cảnh-Minh giương
cung, choang, thanh kiếm văng mất. Viên tướng kia vẫn không nao núng,
rút dao ngắn định tiếp tục cắt, thì véo véo năm mũi tên bay lên, một
trúng vào đầu y, còn lại trúng vào bốn tên xạ thủ của vọng lâu. Mũi tên
cột một sợi dây, tất cả ngã lộn đầu xuống đất.
Khất đại-phu đã lên đến vọng lâu. Ông vung chưởng đánh vào vọng lâu.
Bùng, vọng lâu kêu răng rắc rồi đổ ầm xuống chân thành. Thục binh ngẩn
người ra, vì thấy công lực ông thật kinh người.
Khất đại-phu nhảy xuống thành, chỉ ba chưởng ông đã đánh bay cả đám quân phía trong. Ông rút kiếm chặt sợi dây cột cổng thành, mở ra cái rầm.
Ông cảm thấy nghẹt thở, như bị ai đánh trộm. Ông không quay lại, mà vung về phía sau một chưởng, đó là chiêu Lưỡng ngưu tranh phong, bùng một
tiếng, tay ông cảm thấy tê chồn. Bấy giờ ông mới quay lại, thấy người
đánh mình là một tên quân Thục tướng mạo rất uy vũ.
Ông ngạc nhiên nghĩ:
– Từ sau trận hồ Tây, đây là lần đầu tiên ta gặp đối thủ có công lực mạnh đến như vậy.
Ông định phóng chưởng đánh, y đã lùi lại, vì đàn cọp tràn vào trong thành, gầm lên những tiếng long trời lỡ đất.
Hành-quân Tư-mã Vương Bá và Quế-Hoa dẫn quân nhập thành, đánh vào trung
ương. Ông bỏ cửa Bắc, chạy vào kho lương thực, dinh thự trung ương châm
lửa đốt. Lửa bốc lên ngút trời. Ông chạy ra cửa Đông thấy Thứ-sử
Hán-trung Sử Hùng, Quỳnh-Hoa cùng Hoàng Báo tướng chỉ huy đội Báo-quân
nhập thành rồi.
Ông ra cửa Nam, trận chiến đang khốc liệt. Đứng trên cao nhìn xuống,
thấy viên quan đấu chưởng với ông ban nãy, đang múa kiếm chận hậu cho
quân rút lui. Y đi đến đâu quân Hán dạt đến đó. Cuối cùng quân Thục rút
lui được hết. Ông ngẫm nghĩ: Đất Thục quả nhiên nhiều anh tài, nếu không có ông, với đám quần hào Vĩnh-Hoa, có lẽ không bao giờ Ngô Hán thắng
được Thục.
Phùng Vĩnh-Hoa cho lệnh thu quân. Các tướng tề tựu đầy đủ. Ngô Hán tổng
kết lại bên Hán chết hơn hai vạn, bên Thục vừa chết vừa bị bắt trên ba
vạn. Thực là một trận đánh long trời lở đất. Hai bên quân cùng tinh
nhuệ, tướng cùng dũng cảm. Một bên cố thủ, một bên quyết đánh. Ngô Hán
cho đám quân ở Nam-trịnh bổ sung tức thì để kịp theo quân Thục. Y thăng
trướng hướng về Khất đại-phu và Trường-yên đaÏi hiệp:
– Đệ tử kính cẩn tạ ơn các lão tiên sinh, nếu không có các vị ra tay trợ giúp, thì không những không vào được thành mà hai đạo quân đánh cửa Tây và cửa Nam bị diệt hết.
Phùng Vĩnh-Hoa ra lệnh cho quân sĩ không được hại tù binh, nhất là không được đụng đến vợ con, gia tộc, của cải tướng sĩ bên Thục. Nàng nhờ Khất đại-phu chữa trị cho thương binh, rồi thả cho về. Nàng đi quan sát khu
nhà ở của tướng sĩ bên Thục, thấy vợ con gia quyến họ ngồi ôm nhau khóc
lóc thảm thiết. Nàng cho phép họ được ra ngoài thành tìm xác thân nhân
đem về chôn cất. Những ai muốn rời thành đến Kiếm-các theo chồng con,
thì cho xe ngựa chở theo của cải. Nàng dẫn Quế-Hoa, Quỳnh-Hoa cùng đi
kiểm điểm, tới dinh Thái-tử Công-tôn Tư, nghe bên trong có tiếng khóc
rất bi ai. Nàng vào xem, bên ngoài có quân Hán đang canh gác, bước vào
thấy có một thiếu phụ trẻ đẹp, đang ôm hai thiếu phụ khác, với vẻ che
chở, cả ba cùng quỳ lạy một viên Lữ-trưởng người Hán. Viên Lữ-trưởng
ngồi trên ghế. Nàng núp sang một bên cửa quan sát. Viên Lữ-trưởng quát
hỏi:
– Ba người là tỳ thiếp của Công-tôn Tư phải không?
Thiếu phụ trẻ nói:
– Tôi là cơ thiếp của Thái-tử. Còn hai người này một là vợ của Quân-sư
Trung-lang tướng Tào Mạnh, người còn lại là phu nhân của Lũng-tây vương
Triệu Khuôn.
Viên Lữ-trưởng hỏi tỳ thiếp của Công-tôn Tư:
– Nàng tên gì? Bao nhiêu tuổi?
– Thiếp là Xuân-Hoa, năm nay 21 tuổi.
Thôi được để hai người đàn bà này sang bên kia, còn nàng ở đây hầu hạ ta. Ta sẽ tha chết cho.
Xuân-Hoa cúi đầu nhỏ lệ:
– Thiếp là gái có chồng, xin tướng quân dung thứ, đừng bắt tiện thiếp phải thất tiết. Tướng quân muốn gì thiếp cũng xin dâng.
Viên Lữ-trưởng cười:
– Được để ta nghĩ xem.
Đám quân đi theo y kiểm điểmn tài sản của Công-tôn Tư xong, trình cuốn sổ lên. Viên Lữ-trưởng nói:
– Số châu ngọc nầy nhiều quá, người khai một nửa thôi, số còn lại để cho ta.
Viên thư lại vâng dạ, cầm bút bôi đi chép lại. Viên Lữ-trưởng bảo Xuân-Hoa:
– Ngươi dẫn ta