Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3214265
Bình chọn: 7.5.00/10/1426 lượt.
Lũng-tây vương Triệu
Khuôn, bên hữu có Quân-sư Trung-lang tướng Tào Mạnh. Tào Mạnh hô lớn:
– Mời Lĩnh-nam vương, Tả tướng quân, Nghiêm đại soái ra nói chuyện.
Nghiêm Sơn gò ngựa nói:
– Nghiêm Sơn ở Quế-lâm đây.
Triệu Khuôn vận khí vào đơn điền nói lớn:
– Lĩnh-nam vương gia, tôi nghe Vương-gia là anh hùng hào kiệt
Trung-nguyên, vì nghĩa cứu Quang-Vũ, một đêm đánh 20 trận với võ sĩ của
Vương Mãng. Được Quang-Vũ kết huynh đệ phong làm Bình-nam tướng quân,
Lĩnh-nam công, trấn thủ 6 quận Cửu-chân, Nhật-nam, Giao-chỉ, Quế-lâm,
Nam-hải, Tượng-quận. Nay Hán bị chúng tôi đánh bại, phải triệu người về
phong làm Lĩnh-nam vương. Kẻ thôn phu núi Thiên-sơn này vẫn hằng nghe
danh Vương-gia như sấm động. Mới rồi được tin Vương-gia đẹp duyên giai
ngẫu với đệ nhất giai nhân đất Lĩnh-nam. Vương-phi là người trong võ
lâm. Lão phu chưa kịp cử người mang lễ đến mừng, thì Vương-gia đã mang
quân đến đánh anh em lão phu rồi. Lão phu thấy mình thực vô duyên. Tuy
nhiên lễ vật đã sẵn, lão phu xin dâng Vương-gia tại đây.
Y ngoắc tay ra sau vẫy một cái, có hai thiếu nữ bưng hai hộp gỗ sơn son
thếp vàng. Hai thị đến trước ngựa Nghiêm Sơn, quì xuống dâng lên.
Vũ-oai tướng-quân Lưu Thương bảo Nghiêm Sơn:
– Xin Vương-gia cẩn thận sợ có cạm bẫy gì bên trong.
Phương-Dung cười:
– Lũng-tây vương là đệ nhất hào kiệt đời nay, khi nào lại làm chuyện đó. Đại ca cứ mở ra đi.
Nghiêm Sơn xuống ngựa mở cái quả thứ nhất. Chàng ngẩn người ra, vì trong quả có 9 bộ quần áo bằng gấm Thục với 9 mầu khác nhau. Trên ngực mỗi
chiếc áo đều thêu một bông cúc tuyệt đẹp.
Nguyên bông cúc là biểu hiệu của Hoàng Thiều-Hoa, cho nên Nghiêm Sơn
nhìn thấy, tim Vương đập mạnh một cái. Đậy quả lại, Vương mở tiếp quả
thứ nhì, bên trong có hai hộp nhỏ. Vương mở hộp thứ nhất, là một cành
đào. Hoa bằng hồng ngọc, lá bằng bích ngọc. Cành đào đó giống như cành
đào biểu hiệu của phái Cửu-chân. Vương mở hộp thứ nhì là con Thần-ưng
bằng vàng, mắt là hai hạt kim cương. Con Thần-ưng nầy là biểu hiệu của
phái Quế-lâm nhà Vương. Bên dưới có tấm danh thiếp đề tên Thiên-sơn thất hùng.
Nghiêm Sơn nhân hai cái quả. Vương chắp tay tạ:
– Chưởng môn phái Quế-lâm xin đa tạ các vị đại hiệp phái Thiên-sơn đã
cho quà. Tiện nội hiện không có đây. Khi nào rảnh rang, tại hạ sẽ cùng
tiện nội lên Thiên-sơn bái tổ và tạ ơn các vị đại hiệp.
Triệu Khuôn ngiêng mình đáp lễ:
– Tại hại được nghe Nghiêm đại hiệp gọi anh em tại hạ bằng tiếng hiệp
nghĩa thật mát lòng, mát dạ. Nghiêm đại hiệp quả là tri kỷ của anh em
tại hạ vậy.
Nghiêm Sơn nghe Triệu Khuôn nói vậy thì tự nghĩ:
– Thực là hỏng bét, mình thấy họ dùng lễ võ lâm đồng đạo đối với mình
thì buột miệng gọi là đại hiệp như vậy chẳng hóa ra họ khởi binh là có
chính nghĩa ? Thực là hỏng bét.
Triệu Khuôn hướng vào Phương-Dung:
– Đào phu nhân, tại hạ là người Trung-nguyên, không rành đạo lý võ lâm
Lĩnh Nam. Xin phu nhân cho biết thế nào là võ đạo, hiệp nghĩa Lĩnh Nam?
Phương-Dung biết Nghiêm Sơn bị mắc bẫy Triệu Khuôn, vì Vương gọi họ là
đại hiệp, anh em họ đều là nghĩa hiệp cứu khổn phò nguy. Như vậy việc họ xưng đế ở Thục là chính nghĩa, còn Hán thì trở thành tà đạo. Biết thế,
từ hôm sang Trung-nguyên, nàng là nhân vật thứ hai sau Nghiêm Sơn, nhưng thấy việc mình đánh Thục trợ Hán quả là giúp kẻ hung tàn. Còn đám anh
em Thiên-sơn đối xử với nhau như ruột thịt, sợ rằng đám Lĩnh Nam của
nàng cũng không bằng. Chỉ mấy năm họ đã kiến thiết đất Thục thành một
quốc gia giàu có, dân chúng hưởng no ấm, trên khắp Trung-nguyên không
đâu bằng. Vì vậy nàng muốn nhân câu trả lời Triệu Khuôn thức tỉnh Nghiêm Sơn.
Nàng dõng dạc nói:
– Triệu đại hiệp! Võ đạo Lĩnh Nam so với Thục, với Trung-nguyên đại thể
cũng giống nhau, có khác nhau về chi tiết do hoàn cảnh địa phương mà
thôi. Người được gọi là đại hiệp thấy kẻ ác phải trừng trị, thấy người
gặp hiểm nguy dù mất tính mạng cũng phải ra tay cứu trợ. Đó là phần
giống nhau. Còn phần khác như Nghiêm vương gia thấy Kiến-Vũ thiên tử bị
võ sĩ Vương Mãng giết hại, một đêm đánh 20 trận, bị thương 15 lần cứu
cho được. Như chúng tôi đây, đất nước bị chìm đắm nô lệ trên 200 năm,
người Hán sang cai trị nước tôi coi dân như trâu như chó. Kịp đến khi
Nghiêm đại ca sang trấn nhậm, trước giết tham quan, sau hạ lệnh bỏ những luật lệ quái ác, vì vậy chúng tôi đáp lễ đại ca, bằng cách giúp người
đánh thục.
Nghiêm Sơn tiếp:
– Nghiêm tôi xuất thân làm hiệp sĩ lấy nhân nghĩa làm vũ khí. Cứu
Kiến-Vũ thiên tử là do lòng nhân cứu người khi hoạn nạn há vì công danh
mà làm chuyện đó. Khi Thiên-tử ủy cho tại hạ chức Bình-nam tướng quân,
việc đầu đầu tiên tại hạ cách chức bọn Thái-thú tham ô, bọn Huyện-úy ác
độc chính nhờ đó mà nhân sĩ Lĩnh Nam không coi tại hạ là kẻ thù, giúp
tại hạ như giúp bằng hữu. Đất Lĩnh Nam, nam cũng như nữ đều được trọng,
đều có tài.
Ngưng một lúc Vương tiếp:
– Tại hạ tiến quân vào đất Thục, giúp nghĩa huynh của tại hạ là Kiến-Vũ
thiên-tử. Trước kia tại hạ vì nghĩa, một đêm đánh 20 trận cứu người, rồi kết huynh đệ. Cho đến nay, trong thiên hạ, ngoài Thiên
