Teya Salat
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3214300

Bình chọn: 9.5.00/10/1430 lượt.

ướng trẻ bên Thục là Hầu Đơn hỏi Nghiêm Sơn:

– Lĩnh-nam vương, hồi nãy sư phụ tôi ngỏ ý thách Vương-gia đấu trăm

chưởng, không biết Vương-gia có giám nhận lời không, mà im lặng như vậy? Từ hơn hai tháng nay, cả đạo Hán-trung toàn thấy anh hùng Lĩnh Nam xuất trận, chưa hề thấy anh hùng Trung-nguyên xuất thủ, thế nghĩa là thế

nào?

Đô đốc bên Hán là Lý Thái-Hiên quát lớn:

– Hầu Đơn, mi có giỏi ra đây cùng ta đấu một trận. Hôm trước ngươi bị

bại vì một cô nương trẻ tuổi Lĩnh Nam, bây giờ ngươi còn dám vác mặt ra

đây ư?

Hầu Đơn chưa kịp nói gì, thì Trung-lang tướng bên Thục là Phan Đức vọt

ngựa ra vung đao chém Lý Thái-Hiên. Lý Thái-Hiên không đỡ y vọt khỏi

mình ngựa, đợi cho lưỡi đao Phan Đức qua dưới chân, y bổ cho một kiếm.

Phan Đức hoảng hốt lăn mình xuống đất tránh khỏi thế kiếm ác liệt, nhưng y thoát khỏi thì con ngựa của y bị chặt đứt xương sống, hí lên một

tiếng thê thảm rồi ngã lăn ra. Phan Đức bỏ đao, rút kiếm đâm Lý

Thái-Hiên. Hai bên quay cuồng kịch đấu. Phương-Dung thấy kiếm pháp của

Lý Thái-Hiên mau không kém gì Long-biên kiếm pháp của nàng. Còn kiếm

pháp của Phan Đức thì khi mau khi chậm biến ảo không lường. Nàng hỏi

Nghiêm Sơn:

– Nghiêm đại-ca, đại-ca phải cẩn thận, Lý Thái-Hiên bại đến nơi rồi.

– Sao sư muội biết ?

– Có gì mà không biết. Hai người nội lực ngang nhau, kiếm pháp của Lý

lấy mau thắng chậm, sử dụng tốn nhiều nội lực quá, mà y không biết sử

dụng hư chiêu. Còn kiếm pháp của Phan thì trầm mãnh, đánh chậm ít tốn

nội lực. Cho nên càng đánh lâu, y càng lợi.

Nghiêm Sơn quan sát, thấy quả đúng như Phương-Dung nói. Trải qua trăm

hiệp, kiếm pháp của Lý Thái-Hiên bắt đầu chậm lại. Vương bảo

Phương-Dung:

– Sư muội có cách nào giúp Lý Thái-Hiên không?

– Chịu! Không có cách nào cả, ngoài việc ta nhảy vào vòng chiến, nhưng làm như vậy thì thiếu tính cách anh hùng.

Nghiêm Sơn vọt ngựa vào giữa trận của hai người. Vương rút kiếm ra gạt

mạnh, một tiếng choảng lớn vang lên, hai thanh kiếm của hai tướng đều

văng lửa rồi bay lên không. Vương thuận tay bắt lấy rồi cầm đến trước

mặt Công-tôn Tư trả lại:

– Xin hoàn trả kiến cho Thái-tử. Thái-tử với tôi đang nói chuyện với

nhau, tại sao họ là bộ thuộc lại dám xen vào vô lễ, vì vậy tôi phải can

ra.

Công-tôn Tư gì mà không biết Nghiêm Sơn vờ can thiệp để cứu thuộc hạ. Chàng cười khẩy:

– Công lực Nghiêm nguyên soái thực là thâm hậu, mưu kế càng cao hơn nữa, hôm nay Công-tôn mỗ phải lĩnh giáo võ công của Nghiêm nguyên soái mới

được. Xin mời.

Công-tôn Tư vọt khỏi mình ngựa xuống đất. Còn lơ lửng trên không đã vung chưởng đánh Nghiêm Sơn. Nghiêm Sơn trầm người xuống tránh, thuận thế

đẩy lại một chưởng. Hai luồng nội lực gặp nhau, chàng cảm thấy tay hơi

tê dại, Vương nghĩ:

– Công lực thằng cha này không thua Phong-châu song quái là bao.

Vương vẫn dùng chưởng lực thong thả tấn công. Hai người ngang tuổi nhau, một bên là cao đồ của phái Quế-lâm, đánh dư trăm trận, một bên là đệ tử đắc ý nhất của phái Thiên-sơn.

Tướng sĩ hai bên cùng ngây người ra đứng nhìn hai vị chúa tướng đấu

nhau. Phương-Dung chỉ giỏi về kiếm thuật, còn về quyền chưởng nàng chỉ ở mức trung bình mà thôi. Nàng nhìn trận đấu, không phân biệt đùược ai sẽ thắng.

Nàng đi dọc theo hàng tướng sĩ ra hiệu cho họ chuẩn bị, hễ thấy phất

nàng trận là đánh liền. Ngoài trận đấu, bỗng Nghiêm Sơn đổi lối đánh,

chưởng lực của Vương thành chậm chạp nhưng hùng mạnh vô cùng. Cứ mỗi khi hai chưởng đụng nhau, Công-tôn Tư lại lui một bước. Đến chưởng thứ mười thì y lui về đến trận Thục. Nghiêm Sơn quát lên phóng một chưởng cực kỳ hùng hậu. Công-tôn Tư thế không dừng được phải vung chưởng đỡ. Bốp một

tiếng, hai chưởng chạm nhau rồi dính làm một. Thế là cuộc đấu trở thành

đấu nội lực.

Nói chung dù đấu chưởng hay đấu nội lực, Công-tôn Tư cũng không thể bằng Nghiêm Sơn. Một, Tư xuất thân là một Thái-tử, thời gian luyện tập dù

lâu đến đâu cũng không thể bằng một người lưu lạc giang hồ như Nghiêm

Sơn. Tư lại có năm thê bảy thiếp yến tiệc suốt ngày, đâu bằng Nghiêm Sơn tuy làm quan lớn nhưng chỉ một mình Thiều-Hoa. Ba là Tư chỉ biết các võ sư trong đất Thục, còn Nghiêm Sơn thì biết rất nhiều thứ võ công khác

nhau.

Đấu nội lực, trên đầu hai người kết lên một làn khói trắng mờ mờ.

Công-tôn Tư mặt đỏ như gấc, còn Nghiêm Sơn thì ung dung nhàn nhã. Đến

lúc này Vương mình thắng, tuy Vương thương tài Công-tôn Tư, nhưng không

biết thế nào thu nội lực về. Nếu Vương tự ý thu về, lập tức bị nội lực

Công-tôn Tư đánh sang. Nội lực của Vương trở về họp với nội lực y thành

một thì nội lực của hai người tấn công Vương. Vương muốn lên tiếng bảo y cùng thu nội lực về, mà không dám mở miệng, vì mở miệng nội tức tiết

ra, chàng bị thương trước.

Phan Đức đứng ngoài, thấy chủ tướng lâm nguy, y lần lần tới bên cạnh,

hít một hơi chân khí bất thình lình vung chưởng đánh vào hậu tâm Nghiêm

Sơn. Triệu Khuôn, Phương-Dung đứng ngoài đồng kêu lớn.

– Dừng tay!

Triệu Khuôn kêu là muốn cứu Phan Đức, vì khi y đụng vào người Nghiêm

Sơn, giữa lúc nội lực Vương phát ra cực kỳ mạnh, có khác gì châu c