Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3214613

Bình chọn: 7.00/10/1461 lượt.

hấu

nhảy vào đụng bánh xe đang chạy mau sẽ bị văng ra mà chết. Còn

Phương-Dung vì sợ Nghiêm Sơn bị thương. Nhưng không kịp nữa. Bùng một

tiếng, một người bay bổng lên không bắn ra xa, rơi xuống đất nằm ngay,

máu miệng ri rỉ chảy ra, đó là Phan Đức.

Nghiêm Sơn bị một chưởng vào lưng, nội lực yếu đi, lúc đó Công-tôn Tư

mới thu được chưởng lực về. Nghiêm Sơn đâu có chịu buông tha, Vương

phóng năm chưởng như vũ bão. Công-tôn Tư đỡ tới chưởng thứ ba lảo đảo

muốn ngã.

Triệu Khuôn đứng ngoài thấy đệ tử kiêm chủ tướng lâm nguy, y vung chưởng đánh vào sau lưng Nghiêm Sơn. Nghiêm Sơn tuyệt không ngờ Triệu Khuôn ra tay như vậy. Vương thu chưởng về đỡ không kịp, Vương nghiến răng dồn

nội lực ra định kết liễu tính mạng Công-tôn Tư để cả hai cùng chết.

Nhưng thoáng một cái, Phương-Dung nhảy đến lia ba kiếm vào cổ, vai, lưng Triệu Khuôn cực kỳ thần tốc. Một chiêu biến thành 36, ba chiêu biến

thành 108 chiêu. Triệu Khuôn hoảng hốt thu chưởng về lăn tròn dưới đất

tránh thoát nhưng chậm một chút. Choang, cái mũ đội trên đầu y bị trúng

kiếm văng ra xa. Búi tóc y bị cắt đứt, bay lả tả. Y vọt người đứng dậy

được, nhưng vẫn chưa hoàn hồn. Y là đệ nhất cao thủ đất Thục, đấu khắp

anh hùng không ai thắng được. Mới mấy hôm trước đây, y đấu chưởng với

Khất đại-phu, bị bại. Nhưng nay bị Phương-Dung đánh mấy chiêu kiếm, suýt mất mạng. Y kinh hoảng, chân tay run lẩy bẩy. Nhưng y cho rằng

Phương-Dung đánh trộm mà đắc thế, chứ y không phục. Y rút kiếm của một

đệ tử đứng sau, cầm tay, đảo một vòng nói:

– Kiếm pháp phu nhân cực kỳ tinh diệu, lão phu muốn lãnh giáo mấy chiêu.

Về phía Công-tôn Tư, nhờ Nghiêm Sơn phân tâm vì chiêu chưởng của Triệu

Khuôn, y thoát khỏi chưởng lực của Vương. Hai người đồng nhảy lui lại

xem Phương-Dung đấu với Triệu Khuôn.

Các tướng bên Thục biết Triệu Khuôn là đệ nhất anh hùng đất Thục, mới

đây nghe tiếng Phương-Dung là truyền nhân của Vạn-tín hầu, kiếm pháp

thần thông không biết đâu mà lường. Vì vậy dù Hán, dù Thục họ đều muốn

xem hai người đấu với nhau.

Phương-Dung đã tra kiếm vào vỏ khoanh tay đứng nhìn Triệu Khuôn:

– Lũng-tây vương Triệu Khuôn là đệ nhất anh hùng đất Thục mà lại hèn hạ, đánh lén người à? Như thế còn dám lên mặt anh hùng hảo hán ư? Được,

ngươi với ta đấu kiếm. Nếu ta thắng, ngươi phải rút khỏi Kiếm-các hoặc

đầu hàng Hán để được lĩnh chức Ích-châu vương. Còn ta thua thì anh hùng

Lĩnh-nam nguyện rút khỏi Trung-nguyên. Vậy ngươi nghĩ thế nào?

Triệu Khuôn gật đầu:

– Được, ta xin hứa.

Y cầm kiếm lên đảo một vòng, hướng kiếm về phía trước như hành lễ.

Phương-Dung chắp tay đáp lễ cười :

– Không dám, Vương-gia quả là người khách sáo.

Bóng trắng thấp thoáng, Phương-Dung rút kiếm khỏi vỏ, đánh ba chiêu

liền, kiếm chiêu cực kỳ quái dị. Triệu Khuôn trông rất rõ, nhưng khi y

định phản ứng thì kiếm của nàng đã thu về, tra vào vỏ đánh cạch một

tiếng. Dây đai chiến bào, dây đeo vỏ kiếm đã bị cắt đứt rơi xuống đất.

Các tướng Thục kinh hoảng la lên :

– Úi chà !

– Ối trời ơi !

Triệu Khuôn quát lên một tiếng chém liền bốn chiêu. Nhưng bóng trắng

thấp thoáng, Phương-Dung đã rút kiếm ra, nàng không đỡ kiếm của y mà

đánh thẳng vào người. Y thấy cổ mát lạnh, vội nhảy lui rờ xem, cổ ran

rát. Thì ra y đã bị trúng kiếm.

Phương-Dung cười :

– Triệu lão gia, mấy chiêu kiếm Lĩnh Nam thế nào? Xin lão gia dạy cho ít lời.

Triệu Khuôn lầm lì không nói vung kiếm chém liên tiếp. Phương-Dung rút

kiếm ra đánh lại. Hai bên đánh nhau không còn phân biệt được kiếm của

người nào với người nào nữa. Triệu Khuôn thì trầm mãnh, Phương-Dung thì

hư hư thực thực, không biết đâu mà lường.

Triệu Khuôn càng đấu càng sợ hãi, y thấy kiếm hư hư thực thực, nhiều

chiêu y tưởng là hư không đỡ gạt, lại biến thành thực, làm y suýt nữa

thì mất mạng. Đánh hơn ba trăm hiệp, y cố gắng cho kiếm hai người đụng

nhau, để dùng nội lực trấn gãy kiếm Phương-Dung mà không cách nào được. Y thấy những chiêu kiếm của Phương-Dung nhiều khi đần độn thô kệch không

thể tưởng được, nhưng nó lại là những chiêu thức bao hàm sát thủ, khắc

chế với kiếm pháp của y. Phương-Dung cứ thuận tay đẩy kiếm ra, chiêu nọ

nói tiếp chiêu kia thành một sợi dây liên miên bất tuyệt, bất cứ chỗ nào cũng dồn y vào chỗ chết được. Càng đánh y càng kinh khủng, rồi y chỉ

còn lùi dần, lùi dần. Tướng sĩ hai bên chưa có trình độ hiểu được kiếm

thuật của đệ nhất cao thủ, nhưng họ thấy Phương-Dung nhàn nhã, dây lưng

vàng bay phất phới, một tay bắt kiếm quyết, một tay cầm kiếm phiêu phiêu hốt hốt, cười tươi như hoa nở. Triệu Khuôn thì quát tháo, nhảy nhót

tránh né hoài. Được hơn 600 hiệp y bắt đầu thấy lâm nguy, kiếm của

Phương-Dung bao trùm khắp người như đe dọa, muốn giết lúc nào thì giết. Y đâm nản lòng, thuận tay tung kiếm lên trời, đứng im coi như mình chết,

rồi nói:

– Đào phu nhân, ta thua rồi ! Không phải công lực ta yếu, không phải ta

không có tài trí, mà tài trí tổ tiên ta thua tài trí tổ tiên phu nhân.

Phu nhân giết ta đi thôi.

Phương-Dung thu kiếm lại nhảy lui ba bước nói:

– Triệu vương-gia, trên đời nầy trừ những kiếm thu


Pair of Vintage Old School Fru