Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3214660
Bình chọn: 7.00/10/1466 lượt.
-tử, tại hạ là
người thứ nhì. Từ xưa đến giờ, giữa chúa tôi chưa từng có một bầy tôi
nào được biệt đãi như Nghiêm nầy. Vì vậy Nghiêm tôi dù biết Thiên-sơn
thất hùng là hào kiệt, là nghĩa sĩ đời nay cũng vẫn tiến quân đánh Thục. Khi tiến quân vào Thục, tại hạ sai truyền hịch khắp nơi không được đụng đến một sợi cỏ của dân. Vì vậy khi chiếm được Dương-bình quan, Phùng
Vĩnh-Hoa hạ lệnh giết Lữ-trưởng Võ Hữu Hạnh vì xâm phạm vợ con, tướng sĩ Thục. Lại sai niêm phong tài sản, đưa vợ con tướng Thục trả về, như vậy có phải là Nhân, Nghĩa, Hiệp không?
Triệu Khuôn cười:
– Trước đây Vương-gia truyền hịch, hứa rằng tướng sĩ Thục đầu hàng sẽ
được giữ nguyên chức tước cũ? Vậy Vương-gia có thấy ai đầu hàng chưa?
Tại hạ nói để Vương-gia biết, vận nhà Hán đã hết rồi, nên chúa ta mới
phất cờ dựng nghiệp. Trước kia Lưu Bang mang quân từ Ích-châu ra tranh
thiên hạ với Hạng Võ mà thành công, bây giờ cái vòng cũ lại trở về: Chúa ta sẽ đem quân tranh thiên hạ với Quang-Vũ và sẽ chiếm Trung-nguyên. Ta thấy Vương-gia tài trí anh hùng đâu kém gì Văn Vương? Bỏ xa Lưu Bang,
sao Vương-gia không kéo quân, trước chiếm Hán-trung, Lương-châu, sau
chiếm Lĩnh Nam, Kinh-châu lên ngôi hoàng-đế, đem nhân đức cai trị dân có hơn không?
Nghiêm Sơn cười lớn:
– Triệu huynh nói vậy là không hiểu ta rồi. Ta xuất thân hiệp sĩ, phải
lấy nghĩa làm đầu. Đối với thiên hạ, Quang-Vũ là kẻ bất nhân bất nghĩa,
nhưng Quang-Vũ đối với ta bằng tất cả tấm lòng tri kỷ, ta phải đáp nghĩa người. Ta đã nói với người, khi đại sự xong rồi, một thanh gươm, một
con ngựa tiêu dao tự tại. Ta há vì phú quý mà phản nghĩa huynh ư?
Triệu Khuôn cười gằn:
– Lĩnh-nam vương biết chúng tôi dựng Thục là hành hiệp cứu người, mà vẫn muốn đánh chúng tôi. Đất Thục tuy hẹp, dân Thục tuy nghèo nhưng không
thiếu nghĩa sĩ. Chúng tôi nhất quyết giữ đến hơi thở cuối cùng. Nào
Vương-gia, hãy tiến lên cùng chúng tôi đánh một trận, chứ cứ đi núp bóng quần hồng Lĩnh Nam thì đâu phải anh hùng.
Phương-Dung lên tiếng:
– Lũng-tây vương-gia, tiểu nữ ở Lĩnh Nam nghe danh ngài như sấm nổ ngang tai: Nào kết huynh đệ với Thục-đế, một tay dựng nghiệp cho Thục, chiếm
Ích-châu, bình Kinh-châu, kinh lược Tây-xuyên, Có thể nói giang sơn nhà
Công-tôn là do tiên sinh dựng nên. Tiên sinh là sư phụ của Đông-cung
thái-tử. Thái-tử Công-tôn Tư là Đại tư-mã đất Thục, như vậy tiên sinh là một Thái thượng hoàng rồi còn gì nữa? Nhưng tại sao tiên sinh lại hủ
lậu quá vậy? Tiên sinh chê Nghiêm đại ca của tôi núp bóng quần hồng, như vậy tiên sinh không biết lẽ tự nhiên của trời đất. Phàm trong trời đất
có Dương, ắt có Âm. Âm, Dương là đạo của trời. Đàn ông là Dương, đàn bà
là Âm, có gì khác nhau đâu? Bên Trung-nguyên thiếu gì anh thư lỗi lạc
làm nên chuyện kinh thiên động địa, huống hồ đất Lĩnh Nam chúng tôi.
Ngưng một lúc, nàng nói:
– Tiên sinh bỉ thử phụ nữ Lĩnh Nam, vậy người đã thấy Phùng sư-tỷ của
tôi chưa? Sư-tỷ mới 24 tuổi, văn liệu tiên sinh có bằng không? Nhất định là không! Còn võ thì hai người chưa động thủ, hơn kém chưa phân. Còn
tài thao lược chỉ một trận chiếm ba thành Nam-bình, Võ-đô, Bình-võ. Trận thứ nhì chiếm Dương-bình quan. Liệu tiên sinh có hơn không, thế mà tiên sinh một điều bỉ thử, hai điều bỉ thử gái Việt là tại sao?
Nàng hướng Công-tôn Tư nghiêng mình hành lễ:
– Công-tôn thái-tử! Tiểu nữ là vợ của Lĩnh-nam nguyên soái Đào Kỳ, họ
Nguyễn tên Phương-Dung, muốn được nói chuyện riêng với Thái-tử có được
không?
Công-tôn Tư thấy Quế-Hoa, Quỳnh-Hoa, Vĩnh-Hoa đều xinh đẹp, nói năng dịu dàng ôn nhu. Nay lại thấy Phương-Dung đẹp sắc sảo hơn nhiều. Y nghe nói Phương-Dung là đệ nhất quân sư của Nghiêm Sơn, chính nàng điều động ba
đạo đánh Thục. Văn đã thế, kiếm thuật thần thông vô cùng, nay thấy nàng
tự nhiên bày tỏ cảm tình với mình, thì nghiêng mình đáp lễ:
– Thôn phu Công-tôn Tư xin bái kiến Đào phu nhân. Chẳng hay phu nhân có điều chi dậy bảo?
Phương-Dung cười rất tươi. Nàng vận khí vào đơn điền nói:
– Hôm qua tiện nữ tới đây thì gặp quân sư đạo Hán-trung là Phùng sư-tỷ.
Sư-tỷ nói rằng giữa người với Thái-tử có tình tri âm. Trước ba quân cùng nhau tấu nhạc. Lại khi lên đồi Định-cường ngắm tuyết, uống trà đọc phú
Ly Tao, thổi tiêu, đánh đàn. Thái-tử nói với Phùng sư-tỷ rằng, hiện
Thái-tử gặp nhiều hoạn nạn, mong sư-tỷ giúp Thái-tử toại chí lớn không
biết có đúng như vậy không?
Công-tôn Tư đáp:
– Quả đúng như thế. Không biết Đào phu nhân có giúp chúng tôi như Phùng cô nương không?
Phương-Dung nói lớn:
– Giúp chứ! Nhất định giúp. Sư-tỷ với chúng tôi tình như chân tay, nhất
định tôi sẽ vì sư-tỷ giúp Thái-tử. Nhưng chuyện ấy từ từ mà làm.
Quân-sư Tào Mạnh là người thông hiểu thế cuộc, vội tiến lên nói:
– Đào phu nhân, người nói giúp Thái-tử chúng tôi, thì giúp bằng cách nào?
Phương-Dung cười:
– Tào tiên sinh, tiên sinh được người đời tôn là túi khôn của
Trung-nguyên, chức tới Trung-lang tướng, thế mà tại sao không hiểu người xưa nói rằng: Việc lớn thiên hạ không thể bàn trước công chúng, chuyện
trọng đại như vậy mà đem nói ra, có khi nguy cho Thái-tử.
T