Duck hunt
Khách Điếm Đại Long Môn

Khách Điếm Đại Long Môn

Tác giả: Tinh Dã Anh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216573

Bình chọn: 8.00/10/1657 lượt.

nữ nhân ăn nói quàng xiên kia.

Cung Diệu Hoàng còn trẻ nên trầm lặng không phải là phong cách hành sự củahắn. Có gì không thoải mái là Tiểu vương gia hắn liền nói ra ngay:

- Hừ! Nếu đường tẩu không muốn mời trà, tiểu vương cũng không hề có ýkiến gì. Nếu đường tẩu muốn gọi là chị em dâu, tiểu vương cũng càngkhông có ý kiến. Chỉ có điều nên nể mặt Thập cửu thúc. Hơn nữa, thứ tựlớn bé, tôn ti rõ ràng, chỉ e dù thế nào đường tẩu cũng không thoát được chén trà này đâu. - Diệu tiểu vương gia hắn là quan nhất phẩm, địa vịcao quý hơn nhà chồng cô ta nhiều. Hắn chỉ cần chỉ ngón tay cũng đủkhiến cô ta khó mà chống chọi nổi.

Tuy khó có thể đạt được mối quan hệ đồng minh trong đối ngoại với Cung Diệu Hoàng, nhưng cụm từ “Chị em dâu” kia cũng khiến cho Thập cửu điện hạphải hứ một tiếng, quét mắt nhìn cô cháu dâu đó lạnh lùng nói:

- Tam ca, con dâu huynh đúng là cần được dạy dỗ đấy. Đâu đến lượt tiểubối xen vào lời của trưởng bối. Tuy Thập cửu thẩm trẻ tuổi, không hiểuchuyện nhưng cũng được dạy dỗ cung kính, biết thế nào là coi phu quânnhư trời, tôn trọng nhà chống, đâu có thiếu quản giáo, ăn nói linh tinh, xen vào lời trưởng bối. Hứ…

Hắn vừa hứ tiếng cuối cùng, vừa đẩy ghế của mình tới sát chỗ ngồi của Tamđiện hạ, liếc nhìn Long Tiểu Hoa, cái kẻ đang hoan hỷ trong lòng vì biểu hiện “nghĩ một đằng nói một nẻo” của hắn, thản nhiên nói:

- Còn ngây ra đó làm gì? Mau lại hầu hạ đi. - Đây là lúc thể hiện mình là người vợ đức hạnh mà.

- Ồ ồ ồ! Lão gia dùng trà đi ạ. - Long Tiểu Hoa vội vàng vừa bưng chén trà, vừa mở nắp ra thổi rồi đưa cho đại lão gia hắn.

Long lão gia không hề nhìn vợ mình mà chỉ cao ngạo nhận chén trà, làm bộnhếch môi, đặt chén trà xuống. Tam điện hạ dường như hiểu được ý hắn…“Nếu tam ca không đứng ra phân xử rõ ràng thì Thập cửu đệ cũng không nói gì. Chỉ có điều nếu đã không có thứ tự lớn bé thì sau này đừng tráchThập cửu đệ”.

Độc địa thật! Một câu nói “Trưởng bối nói chuyện, kẻ nhỏ chớ xen vào”.Không chỉ con dâu mình bị chặn mà đến cả cháu trai Diệu tiểu vương giacũng không thoát. Rốt cuộc họ có phải cùng một phe không, thật khó xácđịnh nổi.

Để không khí hài hòa trở lại, Tam điện hạ ho một tiếng, rồi bắt con dâumình về phòng tự ăn năn. Ông lệnh cho cô ta phải đọc lại cuốn Điều răn nhi nữ đặt dưới đáy hòm. Không được quên, sau này khi có Thập cửu điện hạ vàDiệu vương gia thì không được nói xen vào. Đây là hai người có thế lựcuy hiếp người khác. Nếu khiến họ nổi giận thì một người ép vai vế, mộtngười ép địa vị, cả hai đều rất nguy hiểm.

Cái gọi là một người đắc đạo, gà chó thăng thiên đúng là rất tốt. Long Tiểu Hoa cảm thấy địa vị của mình được nâng lên. Về cơ bản không có ai dámbắt nạt nàng. Đến cả Hà Hoa, Cúc Hoa, Mai Hoa cũng được mọi người đối xử tử tế, chia cho chúng ba cái bát. Chúng nằm dưới chân nàng đợi nàng thi thoảng cho chúng những đồ ăn ngon. Chỉ là nàng ngồi cách phu quân mìnhhơi xa một chút nên món gì nàng thích đều phải tự gắp lấy, không đượctiện cho lắm.

Đúng là ra ngoài ăn uống phiền phức thật. Nam nữ phân bàn. Nàng nghiêng đầunhìn phu quân. Hắn đang cười nói đáp lại mọi người và từ chối mấy chénrượu mời. Ngoài ra nàng cũng không thể không để ý đến Cung Diệu Hoàng.Hắn đang tỏ thái độ “Tiểu vương đâu thèm để ý đến cô”. Hắn cầm đũa,ngẩng đầu, tình cờ gặp ánh nhìn của nàng thì trừng trừng nhìn nàng. Đôimắt hắn rõ ràng là mang đầy oán hận, cộng thêm cái nhếch môi của hắnnữa, khuôn mặt ấm ức nhìn thẳng về phía nàng như thể nàng đã làm rấtnhiều chuyện có lỗi với hắn vậy…

“Tôi làm chuyện gì có lỗi với Vương gia sao?”, nàng đáp lại ánh mắt khó hiểu của hắn. Tuy nàng không giành được tú cầu cho hắn nhưng tốt xấu gì thìcũng khơi gợi được lòng trắc ẩn hiếm có của phu quân, ra tay giúp hắnduy trì thời hoàng kim độc thân của mình. Trước khi đi, nàng có lấy thứgì của nhà hắn sao?

“Cô nói xem, cô đã lấy đi thứ gì?”, hắn liếc mắt lườm nàng, định tội cho nàng mà không cho nàng cơ hội giải thích.

Hả? Nàng đang cắn đũa suy nghĩ thì vị đại thẩm đứng sau luôn chăm sóc nàng lại gắp đồ ăn vào bát nàng.

- Thập cửu đệ muội[2'> . Đây là những món ăn do đầu bếp nhà ta tự tay làm đấy.

[2'> Đệ muội: Em dâu.

- Ồ! - Nàng không để ý đáp một tiếng nhưng vẫn đang nghĩ xem mình đã lấy gì của phủ Diệu vương.

- Món tim lợn sốt muối này rất ngon. Muội nếm thử xem.

- Vâng.

- Thập cửu đệ muội, muội không thích ăn tim lợn sao?

- Muội muội muội muội… - Nàng nhìn trong bát mình có rất nhiều món ănngon, vội vàng quay sang bàn lớn của đám đàn bà, không dám quay đầu lạinhìn lén nữa, nhưng có ánh mắt cứ chòng chọc nhìn từ gáy đến sống lưngnàng mà không hề khách sáo. Ánh mắt đó ép nàng ngoái đầu lại tiếp tụcđối diện với ánh nhìn của hắn. Điều ấy khiến nàng ngồi không yên, đầu óc quay mòng mòng, nhích mông liên tục.

- Đệ muội ăn cơm cùng chúng ta không thoải mái lắm sao? - Vị phu nhân bên tay phải nàng quét ánh mắt nhìn bộ dạng vặn vẹo của nàng, cười hỏi.

- Muội… - Nàng đang định đáp lại thì bị cô gái có tuổi tác tương đương ngồi đối diện cướp lời:

- Nhị biểu tỷ, điều này không phải là quá rõ ràng sao