Polly po-cket
Lộc Đỉnh Ký - Full

Lộc Đỉnh Ký - Full

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210440

Bình chọn: 10.00/10/1044 lượt.

ội với Quan huynh, mà sao Quan huynh lại đập xuống linh tòa của hương chủ? Nguyên vừa rồi Quan An Cơ đã đập tay xuống bàn có đặt linh vị của Doãn hương chủ. Quan An Cơ nghe tiếng người trách mình câu này thì trong lòng kinh hải. Tuy y là người nóng nảy, mà tâm cơ rất thông suốt, liền lớn tiếng nhận lỗi: Tiểu đệ cam bề đắc tội. Y quỳ ngay trước linh vị lạy mấy lạy rồi khấn rằng:

-Doãn đại ca! Tiểu đệ gặp cơn thịnh nộ không dằn lòng được, lở đập tay xuống bàn linh tòa của đại ca. Ðại ca ở trên thiên đình nếu có linh thiêng xin đại xá cho tiểu đệ. Y khấn rồi dập đầu binh binh luôn mấy cái. Mọi người thấy vậy, không ai phiền trách y nữa. Thôi ngốc tử nói:

-Anh em coi đó, Quan Phu Tử quả là hán tử quan minh lổi lạc, nhưng vì tính nóng không dằn lòng được thành ra lầm lở. Việc nhỏ chẳng nói làm chi, nhưng lên làm hương chủ mà lầm lở một việc thì tai hại vô cùng. Dù có hối lỗi cũng chẳng có ích gì. Diêm Vương Còn Khá, Tiểu Quỉ Mới Ghê! Quan phu tử hùng hổ chất vấn Khô Diệp đạo nhân vì lẻ gì lại nhắc tới vợ y là Thập Túc Chân Kim Giả Kim Ðao. Nhưng trong cơn thịnh nộ, y không dằn lòng được đập tay xuống linh tòa Doãn hương chủ để người ta trách móc thì trong lòng không khỏi hối hận. Tuy y đã lập tức dập đầu lạy trước linh vị Doãn hương chủ và anh em cũng bỏ qua việc đó không nhắc tới, song nhuệ khí y đã bị chùn nhụt. Trong lúc nhất thời Quan An Cơ không tiện lý luận với Khô Diệp đạo nhân nữa. Mặt khác, Khô Diệp cũng muốn nhân lúc này dàn hòa cho khỏi rắc rối, liền cười đáp:

-Quan phu tử! Quan huynh cùng bần đạo cũng là tình anh em. Chúng ta đã cùng nhau bao phen xuất sinh nhập tử, cùng nhau chia sẻ hoạn nạn bấy lâu nay, thì không thể vì một cơn nóng nảy, tranh hơi miệng tiếng mà làm mất hòa khí giữa chúng ta được. Vừa rồi bần đạo có nói câu dó chẳng qua là chuyện đùa, tưởng Quan huynh nên miễn trách, chớ có để lòng. khi Quan huynh về nhà cũng đừng nhắc lại câu chuyện này với Giả Kim Ðao tẩu tẩu nữa. Nếu không thì y đến túm râu bần đạo mà lôi, chứ không phải chuyện dỡn. Mọi người lại cười ồ. Quan An Cơ vốn có lòng úy kỵ Khô Diệp đạo nhân, nên cũng cười trừ không nhắc tới chuyện đó nữa. Quần hào lại bàn tán về việc đề cử chức tân hương chủ trong Thanh Mộc đường. Người thì nói Lý đại ca hay, kẻ lại bênh Quan Phu Tử giỏi. Mỗi người nói một câu, rút cục vẫn chưa đi đến một quyết định nào cả. Ðột nhiên một người khóc rống lên, tiếng khóc cực kỳ thống thiết. Hắn vừa khóc vừa nói to:

-Doãn hương chủ hỡi Doãn hương chủ! Ngày Doãn hương chủ còn tại thế anh em trong Thanh Mộc đường hòa mục biết là chừng nào! Thật coi nhau chẳng khác chi tình thân cốt nhục. Mọi người đồng tâm hiệp lực, cúc cung tận tụy mưu đồ công cuộc phản Thanh phục Minh. Rủi thay! Doãn hương chủ bị tên gian tặc Ngao Bái sát hại, trong Thanh Mộc đường không còn người thứ hai nào sánh kịp Doãn hương chủ. Doãn hương chủ đã có bản lãnh lại đắc nhân tâm. Doãn hương chủ ơi! Trừ phi Doãn hương chủ chết rồi sống lại, không thì chẳng có cách nào điều giải được mối tương tranh trong Thanh Mộc đường. Thanh Mộc đường hiện nay nát như tương bầm, đâu còn hưng thịnh như ngày Doãn hương chủ sống ở nhân gian. Mọi người nghe hắn nói vậy đều cho là rất đúng. Ai nấy nghĩ lại những điều hay của Doãn hương chủ ngày trước đều không khỏi ngậm ngùi sa lệ. Một người khác lên tiếng:

-Lý đại ca có cái hay của Lý đại ca, Quan phu tử có chổ giỏi của Quan phu tử. Hai vị cũng là anh em trong một đường, chẳng thể vì việc đề cử hương chủ mà khiến mọi người sinh chuyện bất hòa. Theo ý tại hạ thì vụ này nên thĩnh vong linh Doãn hương chủ quyết định. Chúng ta viết tên Lý đại ca và Quan phu tử đặt trước linh vị Doãn hương chủ. Ðoạn anh em xụp lạy rồi rút thăm quyết định là công bằng hơn hết. Số đông đều tán thành đề nghị này. Giả lão lục lớn tiếng:

-Phương pháp này không được. Có người hỏi:

-Sao lại không được? Giả lão lục hỏi lại:

-Ai đứng ra rút thăm? Người kia đáp:

-Anh em đề cử một vị nào rút thăm chẳng được? Giả lão lục nói:

-Chỉ sợ người có tư tâm mà xẩy ra tệ đoan. Thôi ngốc tử tức giận hỏi:

-Trước linh vị Doãn hương chủ còn kẻ nào dám lớn mật làm điều tệ nhũng, như vậy có khác gì khinh mạn cả vong linh Doãn hương chủ. Giả lão lục nói:

-Lòng người như biển khôn dò, chẳng thể không đề phòng được. Thôi ngốc tử thóa mạ:

-Con mẹ nó! Chỉ mình ngươi có ý nghĩ tệ nhũng chứ không còn ai. Giả lão lục tức giận quát hỏi:

-Gã tiểu tử kia! Mi thóa mạ ai đó? Thôi ngốc tử cũng tức giận đáp:

-Ta mắng ngươi thì ngươi làm gì? Giả lão lục nói:

-Ta đã nhịn nhiều rồi, nhưng mi chửi mẹ ta thì ta không ẩn nhẫn được nữa. Soạt một tiếng! Hắn rút cương đao ra trỏ vào mặt họ Thôi, quát:

-Thôi ngốc tử! Mi ra ngoài kia để tỹ đấi với ta. Thôi ngốc tử từ từ rút đao ra đáp:

-Ðây là ngươi gây sự, bức bách ta phải ứng chiến. Quan phu tử! Quan huynh cũng nghe rõ rồi chứ? Quan An Cơ nói:

-Anh em không nên vì vụ này mà xảy ra cuộc động thủ. Thôi huynh đệ! Huynh đệ thóa mạ cậu em ta là không phải. Thôi ngốc tử nói:

-Tại hạ cũng biết trước là Quan phu tử sẽ trút phần không phải lên đầu tại hạ. Bây giờ Phu