uyên điều gì không ?
- Không cần thầy ạ ! Chí con đã quyết.
- ...
Oa Tử nhìn chằm chằm xuống đất. Nàng như đắm chìm trong nỗi thất vọng cùng cực.
- Nếu còn điều gì nghi ngờ, con đã không bỏ Tiểu Sơn tự. Con biết lòng
con lắm và nhất định phải gặp Thạch Đạt Lang. Con sẽ hỏi nếu sự có mặt
của con trên dương thế này làm chàng vướng bận thì con đã có cách.
Đại Quán nghiêm khắc:
- Ngươi nói thế là nghĩa gì ?
- Xin thầy đừng hỏi thêm nữa.
- Oa Tử ! Hãy cẩn thận. Đó không phải là cách giải quyết vẹn toàn. Trong trường hợp con, chết không giải quyết được gì hết. - Ông cười, tiếp:
Nhất là lại chết vì một mối tình không được đáp ứng.
Oa Tử không đồng ý, nhưng nàng cắn môi không nói thêm gì nữa.
- Ngươi sinh lầm kiếp, đáng lẽ làm đàn ông mới phải. Ý chí sắt đá như ngươi, xã hội hẳn được nhờ lắm !
- Như vậy, những phụ nữ như con không đáng sống hay sao ? Con cản bước tiến thủ của Thạch Đạt Lang chăng ?
- A di đà Phật ! Đừng xuyên tạc lời nói của ta. Trong cõi sinh diệt vô
thường, không gì ngăn nổi sự biến chuyển. Bước tiến thủ của Thạch Đạt
Lang chỉ có hắn mới định được.
- Con yêu Thạch Đạt Lang. Chàng là lẽ sống của con. Dù phải chịu muôn
ngàn gian truân, đau đớn, con cũng không để hạnh phúc đó mất !
- Điều con gọi là hạnh phúc đó không phải là chân hạnh phúc.
- Từ bé, con chưa biết thế nào là chân hạnh phúc.
Giọng Đại Quán trở nên nghiêm nghị:
- Thế mà vẫn có ! Oa Tử, ngươi được nuôi dưỡng trong chùa từ nhỏ, há
không biết dục vọng chỉ đưa đến khổ đau. Cởi bỏ dục vọng, gieo mầm từ bi để tự giải thoát khỏi cảnh giới vô minh và sinh diệt là chân hạnh phúc ! Con đường ngươi định đi là con đường tối tăm của ngã chấp và ngã ái.
Theo đường ấy là tự mang dây oan nghiệt buộc vào mình.
Oa Tử im lặng cúi đầu. Nhà sư cầm tay, giục:
- Oa Tử, theo ta về cốc ! Cả cháu này nữa !
Nhưng Giang cắt ngang, dứt khoát:
- Không ! Cháu phải đi tìm thầy cháu ! Cháu không biết đường nào tối
tăm, sáng sủa, ngã chấp ngã ái là gì, nhưng cháu thấy có bổn phận phải
theo sư phụ ...
Lời nói của Giang làm Oa Tử bừng tỉnh. Nàng ngẩng nhìn Đại Quán:
- Con cảm ơn thầy đã cố sức giúp con nhưng ít con không thể nghe lời thầy được !
- A di đà Phật ! Tùy ngươi, nhưng ít nhất cũng nên trở về từ biệt cố chủ chứ !
- Nhờ thầy từ biệt và tạ lỗi hộ con. Cốc chủ khoáng đạt, chắc chẳng lưu tâm đến những tiểu tiết.
Quay sang Giang, nàng nói:
- Giang, em chạy về lấy hành trang hộ chị.
Trở ra, Giang đeo chiếc mặt nạ làm Đại Quán giật mình đứng lặng. Vì mặt
nạ ấy chính là nét mặt Oa Tử sau khi trôi nổi trong biển trầm luân, quả
nghiệp chập chồng không dứt. Ông cúi đầu niệm Phật:
- Oa Tử ! Trên bước đường con đi, nếu khi nào gặp tột cùng đau khổ, hãy gọi tên ta, hãy gọi tên ta ! Về phía nam thành Kyoto có một ngọn đồi nhỏ tên gọi Mokoyama có sông khá lớn lượn khúc bao quanh xuyên qua
một vùng đồng bằng phì nhiêu đến tận chân thành Osaka mới đổ ra biển.
Nhờ có thủy đạo thuận tiện ấy, sự thông thương giữa hai thị trấn Kyoto
và Osaka thật dễ dàng. Chuyện nào xảy ra ở trấn này ngày hôm trước, hôm
sau trấn kia đã biết, nên các nhà cầm quyền nhất cử nhất động đều rất
kín đáo và thận trọng.
Trên đồi Mokoyama, một công trường xây cất mới được mở ra theo lệnh quan đầu lãnh để chỉnh trang lại tòa lâu đài ngài hiện đang cư ngụ. Tôn Điền Tùng Cương có ý muốn thay đổi nếp sống dân chúng trong vùng, công trình này chỉ là một phần của toàn bộ chương trình xây cất rộng lớn do ngài
chủ trương nhằm cải tổ kinh tế và dùng kinh tế làm sức mạnh để cai trị.
Song song với sự chỉnh trang các lâu đài tại Kyoto, nhiều công tác kiến
thiết khác cũng được thực hiện tại Edo, Nogoya và hàng chục thị trấn
khác trong nước. Bởi kiến thiết tạo ra công ăn việc làm, dân không bất
mãn, các quan đầu xứ địa phương bận rộn công tác không có dư thì giờ
nghĩ đến việc chống đối. Riêng tại đồi Mokoyama, số phu phen lên đến
hàng ngàn. Hàng ngày thuyền bè đi lại tấp nập chở đá to nhỏ đủ cỡ đổ lên bến chất đống cao như núi, phiến to bằng cái bàn, phiến nhỏ cũng bằng
mặt ghế, cát bay mù mịt, mái nhà và rặng liễu ven sông phủ bụi trắng
xóa. Cùng với thợ thuyền phu phen là đám người đánh hơi thấy lợi bu đến, thôi thì đủ mặt con buôn cùng gái giang hồ già trẻ.
Bấy giờ trời đã sang thu, nhưng nắng quý hạ vẫn còn gay gắt. Mặt sông
loang loáng, lấp lánh tựa sao sa trông lóa mắt. Buổi trưa, tiếng ve kêu
ra rả.
Mãn Hà Chí ngồi nghỉ trong bóng râm của hai phiến đá lớn, khuất sau một
lùm cây gai xơ xác. Suốt buổi sáng làm việc cực nhọc, bây giờ hắn đã
thấm mệt. Hắn lấy tay xua đàn ruồi bay quanh và kéo vạt áo lau mặt. Da
Mãn Hà Chí xạm đen, tròng mắt hõm sâu xuống, trên gương mặt gầy guộc ấy
chỉ còn phảng phất một vài nét của anh chàng Mãn Hà Chí béo tốt khi xưa, nếu không tinh mắt đố nhìn ra được.
- Dưa không ? Ai ăn dưa không ?
Một cô bé nhà quê đầu đội thúng dưa hấu vừa đi vừa rao lảnh lót từ tốp
thợ này đến tốp thợ khác, đon đả chào mời với hy vọng bán được mối hàng
trong giờ nghỉ.
- Dưa, lại đây ! Ta muốn ăn dưa nhưng không có tiền, được không ?
Cô bé ngu
