Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216530

Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.

ýt dài, không đáp. Cả bọn cười hô hố. Cô bé đến bên Mãn Hà Chí:

- Bác mua dưa không ? Trời nắng thế này, ăn dưa đỡ khát lắm !

Mãn Hà Chí lờ đờ nhìn người bán hàng, một lúc sau mới nghiêng mình móc

trong bọc ra vài đồng tiền để trong lòng bàn tay, khều khều mấy cái đếm

rồi đưa cả cho cô bé.

Cầm quả dưa để lên lòng, hắn ngồi yên lặng, mắt nhìn ra xa như không còn sinh lực gì nữa.

Mãn Hà Chí buồn và chán nản vô cùng. Hắn lẩm bẩm rủa thầm “Khốn nạn !”,

chẳng biết rủa ai, những người đã gây ra cho hắn cảnh cơ cực này hay

chính cuộc sống cơ cực của hắn. Có điều Mãn Hà Chí rất hận Ôkô và Thạch

Kinh Tử, thằng bạn đã kéo hắn vào cuộc chiến Sekigahara và con đàn bà

dâm đãng mặt lúc nào cũng trát phấn trắng như vôi. Nếu không vì chúng

thì bây giờ hắn đâu có thân tàn ma dại như thế này.

Mãn Hà Chí nghĩ đến ngôi làng nhỏ bé Miyamoto êm đềm và thân thiết, mẹ

hắn và Oa Tử, người vị hôn thê đôn hậu, xinh đẹp hắn đã dứt tình bỏ đi.

Hắn đập tay xuống đùi, muốn gào lên uất hận, nhưng tiếng kêu không ra

khỏi cổ, cả tâm thân gầy guộc vẫn ngồi ì ra đấy. Ruồi nhặng vo ve trên

đầu, hắn chẳng thèm đuổi, thấm thía nỗi bất lực cùng cực của mình. Sự

trụy lạc tinh thần hơn cả sự trụy lạc thể chất làm hắn sống mà không

khác gì một xác chết !

Năm năm rồi ! Hắn đã bỏ phí năm năm kể từ ngày bị con đàn bà ấy mê hoặc !

Chẳng biết bây giờ Oa Tử ra sao ! Hắn trở về xin lỗi liệu nàng có tha thứ cho hắn không?

Và còn thằng Thạch Kinh Tử nữa, nghe nói nó đã đổi tên và nổi danh kiếm

sĩ ... Nỗi ghen tức ngấm ngầm trào lên làm hắn tắc nghẹn ở cổ họng.

Một người phu đẽo đá cùng công trường lại gần:

- Mãn Hà Chí ! Mày sao thế ? Sao mặt mày xanh vậy ?

Mãn Hà Chí mỉm cười héo hắt. Nước bọt trào đầy miệng, hắn buồn nôn, quay sang bên cạnh nhổ, rồi chậm rãi:

- Không sao ! Có lẽ trúng gió ! Để tao nghỉ lát nữa chắc đỡ.

Người phu nhìn Mãn Hà Chí ái ngại, thấy nó yếu quá, muốn giúp nhưng chẳng biết làm thế nào. Gã hỏi bâng quơ:

- Mày không ăn được dưa thì mua làm gì ?

Bấy giờ Mãn Hà Chí mới sực nhớ đến quả dưa để trên đùi:

- Ừ, mày mang ra đem chia cho chúng nó, tao thết. Nói giùm với ông cai tao mệt, xin nghỉ buổi nay.

- Ê ! Tụi bây lại ăn dưa ! Thằng Mãn Hà Chí thết đây này !

Mãn Hà Chí nhếch mép cười thiểu não, chẳng biết là cười hay mếu. Năm sáu người phu chạy đến đập dưa vào thành đá, tranh nhau ăn nhồm nhoàm,

không ai để ý đến kẻ thết dưa ngồi ủ rũ ở một góc.

Qúa ngọ, một người bước ra, tay cầm roi gọi thợ vào làm. Chẳng bao lâu,

phu phen lại chia thành từng tốp bốn người một, quàng thừng vào vai kéo

những phiến đá lớn.

Tiếng hò nổi lên, không khí oi nồng buổi trưa trở lại nhộn nhịp.

Những bài hò kéo đá bấy giờ không biết ai đặt ra, rất được phổ biến

trong dân gian, đến nỗi quan đầu xứ có thế lực lúc ấy là Hà Chính Y Tô

cũng phải chép vào sớ tâu lên hoàng thượng. Trong các điệu hò, có điệu

sau đây được khuyến khích hơn cả và được coi như điệu chính thức của phu kéo đá tại những công trường như Kyoto và Edo:

Đá kia trong núi ... dô ta là hò dô ta, Ta đục mang về ... dô ta !

Mang về ta xẻ ... dô ta là hò dô ta, Ta xẻ ta cưa ... dô ta !

Xây nhà cho chúa ... dô ta là hò dô ta, Chúa bảo ta nghe ... dô ta !

Hết lòng đến chết !

Trẻ hò, già hò, riết rồi quen tai, ai cũng thuộc lòng, thành ra những

bài hò này đi vào đời sống dân dã. Dưới thời lãnh chúa An Chính Cảnh

Môn, các điệu hò phần nhiều đồi trụy, dâm dật, thường chỉ thấy xuất hiện trong các thanh lâu tửu quán. Đến thời Hò a Giả Nghị, vào những năm

sung túc, có nhiều điệu hò tươi vui, rồi khi Tôn gia lên nắm quyền

chính, các điệu hò dần dần đổi khác. Nghe kỹ thì những tiết điệu và lời

ca có phần gò bó. Khi uy quyền Tôn gia đã vững, những điệu hò dân gian

càng ngày càng kém đi, không còn được tự do cởi mở như trước. Tình cảm

không còn bộc lộ tự nhiên, lời ca thì nhạt nhẽo đầy xu nịnh phần nhiều

do bọn nhạc nô đặt ra để ca tụng giới cầm quyền.

Mãn Hà Chí ngồi ngả người, dựa lưng vào thành đá, một tay co lại gối

đầu. Da hắn nóng hầm hập, lỗ tai lùng bùng. Tiếng hò của thợ thuyền vang đến, hắn chẳng nghe rõ, chỉ văng vẳng như có người đánh trống. Trên

cao, mặt trời vẫn hắt xuống những tia lửa gay gắt, tàn nhẫn. “Cứ đà này

chắc không kham nổi. Năm năm mười năm cũng đến thế thôi, làm ngày nào

chỉ đủ ăn ngày đó, nghỉ làm thì nghỉ ăn ...”. Trong cơn thất vọng cùng

cực, ý tưởng tự sát lởn vởn trong óc, Mãn Hà Chí lắc đầu như để xua đuổi ý tưởng hắc ám ấy.

Bỗng nhiên, hắn có cảm tưởng có người đến gần bên. Hắn ngẩng nhìn, quả

nhiên thấy một thanh niên đứng đó từ bao giờ. Gã đội chiếc nón nan chụp

xuống tận mắt, quần áo phu trắng bụi đường, bên hông đeo trường kiếm và

một túi vải thô giống như túi của khách giang hồ vẫn thường dùng, trên

nón gắn một phù hiệu hình quạt, cứng, có lẽ tết bằng sợi kim khí mưa

nắng đã làm đen xỉn. Thanh niên đứng nhìn Mãn Hà Chí một lúc rồi lên

tiếng hỏi:

- Bác này không làm hay sao mà ngồi đây ?

- Tôi mệt.

- Chắc cảm nắng rồi !

Nói xong, hắn bỏ đến đứng trong bóng rợp một tảng đá lớn quan sát công trường.

Gã rút tro


Teya Salat