ắng chang chang, chỉ có đàn ruồi vo ve trên những chỗ vết thương máu đọng.
“Chắc gã muốn nhờ mình mang những vật tùy thân và kỷ niệm về cho người ở nhà. Âu cũng được. Ta có một mình, dò hỏi thân nhân và quê quán gã chắc không khó”.
Bèn thò tay vào trong bọc xác chết lấy ra được một cái túi buộc ngay vào bọc mình. Hắn còn định cắt mớ tóc của gã thanh niên để làm tin, nhưng
nhìn nét mặt người chết, hắn rùng mình, vả nghe tiếng chân người đi tới, nên thôi.
Mãn Hà Chí lẩn vội vào sau một tảng đá nhìn ra. Hai người lính với người cai mang một chiếc cáng làm sơ sài bằng tre đến khiêng xác đi. May quá ! Trễ chút nữa, chắc hắn bị xét hỏi và làm rầy rà rồi !
Chờ cho cả ba người đi khỏi, Mãn Hà Chí mới men theo đường mương cạn,
lợi dụng bóng những phiến đá lớn che khuất mắt lính canh, bò ra ngoài.
Đến xế chiều, hắn về tới nhà trọ sau một tiệm bánh. Bước qua sân, nhìn
bà chủ đang gội đầu, cánh tay trần trắng nhễ nhại, hắn lẻn ra phía sau
không muốn cho ai biết, nhưng bà ta trông thấy, gọi:
- Bác Mãn Hà Chí hả ?
Hắn ậm ừ, bước nhanh vào phòng, quơ vội cái áo nhét vào tay nải, tháo
thanh kiếm treo trên tường, buộc cái khăn lên đầu rồi hối hả ra ngoài.
- Bác không ở nhà ăn cơm ư ?
- Không. Tôi bận ra phố ngay bây giờ có chút việc.
- Về sớm không ?
- Chắc khuya. Khi về tôi gọi cửa. Cám ơn bà nhé !
Rồi hắn tất tả đeo tay nải ra cổng, theo đường mòn đến giữa cánh đồng,
ngoái cổ lại nhìn đã thấy lính tuần đứng lố nhố trước cửa tiệm bánh. Hú
vía ! Mãn Hà Chí mừng thầm trong bụng. Suýt nữa thì bị tóm ! Tuy không
làm điều gì trái, vì hắn tự cho có bổn phận phải theo ý người chết,
nhưng lúc nào hắn cũng nơm nớp lo sợ. Tình ngay, lý gian!
Có điều chắc chắn hắn không dám trở lại công trường nữa rồi. Thế là mất
toi một ngày công, rồi mai làm sao đây ? Hắn phân vân chẳng biết tính
thế nào nữa.
Trời mỗi lúc một tối dần. Những bụi đài bi mọc đầy bãi hoang đổi sang
màu đen sẫm, và trên ngọn đã lãng đãng vài vệt sương mờ mờ như khói.
Trong xóm nhìn ra, khó mà phân biệt được người với vật. Giờ này trốn đi
thật dễ, nhưng trốn đi đâu ? Osaka ?
Nagoya ? Edo ? Chẳng đâu hắn có bạn hay người quen thuộc, thôi thì cầm
bằng như gió đưa, muốn đến đâu thì đến ... Mãn Hà Chí tặc lưỡi, cứ xông
bừa tới trước. Càng đi càng sâu vào vùng hoang dã. Bên cạnh những bụi
đài bi, bây giờ lại có cả lau sậy cao quá đầu người, lá sắc và ráp cắt
vào mặt hắn xon xót. Gió đầu thu thổi hơi lạnh, Mãn Hà Chí hoang mang
chẳng biết nên lùi hay nên tiến. Cơn sốt buổi trưa đã hết, bây giờ hắn
khát và đói dữ dội, chỉ mong được một chỗ có nước uống và bát cơm với
chút dưa muối thì tốt quá !
Đi một lúc nữa, Mãn Hà Chí trông thấy hình như có ngôi nhà lẩn trong đám lau sậy. Hắn rảo bước, mừng thầm được chỗ trú chân nhưng đến gần mới
biết ngôi nhà bị bỏ hoang. Hàng rào đổ nghiêng, mái thủng nhiều chỗ để
lộ cả rui mè loang lổ rêu xanh.
Nhà trước kia lợp ngói, bây giờ lợp cỏ, chắc của gia đình nào vào hạng
khá giả, tuy đổ nát nhưng cách kiến trúc vẫn còn mang một vẻ thanh lịch
tàn tạ. Vài con chim nhỏ thấy động bay ra, chao đi chao lại trên mái.
Cảnh vật đìu hiu khiến Mãn Hà Chí liên tưởng đến bốn câu thơ thường được nghe khi còn ở quán Vân Nghê, do các nàng chiêu đãi ngâm lúc kể chuyện
cho khách:
Hà xứ thu phong chí Tiêu tiêu tống nhạn quần ?
Triều lai nhập đình thủ Cô khách tối tiên văn.
Dịch:
Gió thu phương nào tới.
Hiu hiu đuổi nhạn về ?
Sớm qua cây trước ngõ.
Khách lạ trước tiên nghe.
Mãn Hà Chí ôn lại những câu thơ. Cả một trời kỷ niệm xốn xang trong ký
ức. Hắn chính là kẻ cô khách, đến đây mong tìm chút lửa ấm.
Căn nhà tối đen, vắng lặng. Đúng lúc hắn bước lên hiên định vào trong
nhà thì có ánh đèn ai mới thắp leo lét qua tấm phên tre. Mãn Hà Chí nhảy vội sang bên, nín thở, ghé mắt nhìn vào. Trên chiếc bồ đoàn rách nát,
một người đàn ông gầy khoác tấm vải gai, ngồi trầm mặc. Ngọn đèn dầu độc nhất chỉ đủ chiếu ánh sáng vàng vọt lên khuôn mặt khắc khổ, không rõ
tuổi của người ấy. Người đàn ông lấy sáo ra thổi, điệu nhạc thê lương,
nghẹn ngào có lẽ chỉ để riêng ông ta nghe khiến Mãn Hà Chí rùng mình.
Không biết người đàn ông ấy thuộc hạng người nào, nhưng trông cách ăn
mặc thì có vẻ nửa đạo sĩ, nửa khất cái. Thổi xong một điệu, ông ta lại
ngồi một mình lẩm bẩm. Mãn Hà Chí lắng tai:
- Cứ bảo tứ thập nhi bất hoặc, sao ta vẫn còn mê muội ? Tình ái, danh
vọng, tiền tài, vì những thứ đó mà nghiệp báo không dứt ! Giang ! Giang ! Bây giờ con ở đâu ? Ta nhẫn tâm bỏ con, thật đáng trách !
Người đàn ông cúi thấp đầu dường như xin lỗi ai hay tự trách phạt, rồi
lại ngẩng lên nhắc lại những câu vừa nói. Mãn Hà Chí chẳng hiểu gì, đồ
chừng gã này điên. Hắn tránh không muốn vào, định tìm chỗ khuất trong
bếp hay nhà sau nghỉ tạm thì vừa lúc ấy người đàn ông đứng lên, cầm sáo, gậy và nhặt luôn cả chiếc bồ đoàn rách mang theo, khập khiễng bước ra
cửa lầm lũi đi như một bóng ma trong màn đêm bắt đầu buông dày đặc.
Mãn Hà Chí bước vào, đến bên ngọn đèn lẻ loi. “Lão già thật cẩu thả ! Để lửa thế này rồi bỏ đi, chẳng may nó bén và