gã lẹm cằm dùng gậy đánh dạt ra cả. Vòng
vây càng lúc càng dày. Gã vất gậy, rút trường kiếm đánh soạt, đứng thủ
thế. Chiếc nón nan che kín mắt, không biết gã nhìn ai nên ai cũng sợ.
Tiếng reo hò inh ỏi, bụi cát mù mịt, quanh cảnh không khác gì một bãi
chiến trường nhỏ. Đột nhiên có hòn đá không rõ ai ném, trúng vào lưng gã thanh niên. Gã quay lại vung kiếm, vòng vây rộng ra được khoảng chừng
vài thước. Lại hòn đã nữa ném tới, rồi không ai bảo ai, đá lớn nhỏ quăng vào như mưa, tiếng hò reo chửi rủa vang trời dậy đất. Gã thanh niên tối tăm mặt mũi, giơ kiếm đỡ, chẳng may một hòn đá khá to trúng ngay đầu,
gã ngã lăn ra. Ai cũng tưởng rồi gã sẽ vùng dậy, không ngờ gã cứ nằm ì
ra đấy, tay chân giật không ngớt, thanh trường kiếm văng sang bên cạnh.
Ba bốn người phu lực lưỡng nhảy vào đè chặt lấy gã nằm yên dưới đất, rồi mạnh ai nấy tới, đánh, đạp không còn sợ hãi gì nữa.
Viên tổng giám thị chạy đến gần thì gã đã mềm như bún, mắt trợn ngược,
máu ở miệng và mũi chảy ra lẫn với đất cát bê bế trên mặt. Người ta hè
nhau trói gã lại buộc vào phiến đá gần đó. Ồn ào một lúc rồi dịu dần,
công trường trở lại như cũ, trừ vài người được cắt cử lo việc quàn xác
hai nạn nhân bị gã thanh niên đánh chết.
Mãn Hà Chí ở bụi cây chui ra, tò mò đến gần gã thanh niên lẹm cằm bị
trói còng queo dưới nắng, cạnh người lính cầm gậy đứng canh chừng.
- Này gã kia ! Không đi làm hả ? Đứng đấy làm gì ?
Người lính gọi.
- Ơ ... Ơ ... tôi ốm, nghỉ bữa nay.
- Vậy hả ? Vậy ngươi trông chừng tên này giùm, ta ra nhà sau chút. Nó chết rồi, không sợ !
Mãn Hà Chí không đáp, nhìn gã thanh niên, mắt lạc thần. Hắn thở dài:
“Kiếp người sao mà mong manh quá ! Mới đây còn là thanh niên trai tráng, ngồi đó chăm chú ghi chép bây giờ đã ra người thiên cổ ! Có phải gian
tế không hay thực chỉ là một thanh niên hiếu học, quá nhiều máu nóng, dễ bị công phẫn, khích động ?” Nhìn xác gã lẹm cằm, hắn động lòng trắc ẩn. Mặt gã loang lổ những vết máu với đất cát, hàm răng vẫn còn nghiến chặt như căm giận chưa nguôi, quần áo rách tơi tả, một ống chân thò ra để lộ vết thương máu đã đen lại dưới nắng. Khúc xương - xương hay gân ? -
trắng hếu. Đàn kiến đen bắt đầu bu lại gần, bò quanh quẩn. Bất giác hai
hàng nước mắt ứa ra, Mãn Hà Chí thương cho số phận người thanh niên
không quen biết.
“Gã này còn trẻ, chắc nhiều tham vọng lắm. Như ta. Không biết cha mẹ là
ai, còn sống không ? Quê quán ở đâu ? Mong ước những gì mà vì một chút
vụng tính, bỏ xác nơi đây ? Nếu gã thông minh một chút, chắc đã xử sự
khôn khéo hơn, biết đâu sau này chẳng thành công trong xã hội ...”. Hắn
giật mình, hồi tưởng lại những hành động dại dột của mình trong năm năm
qua. Sự ao ước nổi danh như Thạch Đạt Lang vẫn không giảm, nhưng theo
kiếm đạo mà kết cục ra thế này thì hắn không màng. Con đường ấy quá cam
go và nguy hiểm.
Đột nhiên, Mãn Hà Chí thấy tay xác chết dường như động đậy. Ngạc nhiên
và sợ hãi cắt đứt dòng tư tưởng của hắn. Hắn chú ý nhìn kỹ hơn, quả
nhiên thấy ngón tay giữa của gã thanh niên co vào duỗi ra từ từ có vẻ
như khó khăn lắm. Mắt gã vẫn trợn ngược nhưng bây giờ thấy có sinh khí
hơn, hình như gã muốn nhắm mắt lại, nhưng máu đọng khô cứng trên mi,
không cho gã làm theo ý muốn.
Ngón tay bây giờ cử động mạnh hơn, rồi cả bàn tay quều quào co vào duỗi
ra một cách khó nhọc dường như vẫy gọi. Mãn Hà Chí mở banh mắt nhìn,
ngạc nhiên tột độ.
Xác gã thanh niên lẹm cằm từ từ lật sấp, hai bàn tay đầy máu đen cứng
cào vào đất nhích từng chút từng chút, không khác gì con rùa bò ra bể
sau khi vừa đẻ trứng xong ở trên bờ. Tảng đá to như thế, nặng có đến
hàng trăm cân mà gã kéo đi được, thật đáng sợ cho sức vóc gã và sức mạnh của con người khi phải tranh đấu với cái chết. Từ cổ họng gã thanh niên phát ra những tiếng khò khè. Gã muốn nói gì chăng ? Đôi mắt van lơn cầu khẩn. Mãn Hà Chí quỳ xuống ghé tai sát miệng kẻ sắp chết cố nghe xem gã nói gì.
- X ... xi ... xin ...
Nhưng chỉ có thế. Những tiếng khò khè lục ục trong cổ họng gã thanh niên làm Mãn Hà Chí không thể nào nghe rõ những lời trối trăn của gã. Mắt gã thanh niên lạc thần hẳn đi, miệng méo lại trông thật ghê sợ, một dòng
máu lẫn nước rãi trào ra bên khóe mép. Gã rướn mình lên một cái, đầu
ngoẹo sang bên, thế là hết !
Mãn Hà Chí trừng trừng nhìn xác chết:
những vết sẹo rỗ lõm hẳn xuống dưới ánh nắng, cái cằm lẹm thêm, chân râu trước đây trông không rõ bây giờ đâm ra tua tủa. Hắn giơ tay vuốt mắt
người chết, miệng lẩm bẩm một câu kinh ngắn.
Trong trận Sekigahara, Mãn Hà Chí đã thấy nhiều xác người, nhưng chưa
bao giờ chứng kiến một cái chết đau thương và tức tưởi như của gã thanh
niên này. Hắn uể oải đứng dậy định bỏ đi, nhưng nghĩ sao lại ngồi xuống. “Không biết gã này định nói gì ?”.
Mãn Hà Chí thấy mình có phần nào trách nhiệm trong cái chết của gã thanh niên. Nếu hắn trông thấy viên đốc công sớm một chút, báo cho gã biết,
có lẽ ... có lẽ ... Hắn đoán gã thanh niên lúc lâm chung, chắc muốn nhờ
hắn giúp chuyện gì đó, bèn bò đến gần nắn áo và thắt lưng. Bốn bề vắng
lặng như tờ. Dưới ánh n