Polaroid
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210900

Bình chọn: 9.00/10/1090 lượt.

ọ Hồ Điểu ở bên kia sông.

- Vậy bà là mẹ Mãn Hà Chí hả ? Thạch Kinh Tử với hắn dự trận Sekigahara mà !

- Phải ! Nhưng con ta đâu có tự ý đăng lính. Thằng quỷ đó dụ con ta đi đấy chứ !

- Thằng quỷ nào ?

- Thì thằng quỷ Thạch Kinh Tử chứ ai ?

- Hình như tên đó không được lòng dân làng phải không ?

- Được lòng gì ? Ngươi không biết đấy thôi chứ nó là một tên vô lại ai cũng gớm !

Từ khi con ta chơi với nó, gia đình ta chịu không biết bao nhiêu là phiền nhiễu.

- Hình như con bà đã chết ở Sekigahara rồi mà !

- Chết rồi ! Trời ! Mãn Hà Chí chết rồi ư ?

- Không ! Ta cũng không biết rõ lắm ! Nhưng để bà đỡ buồn phiền, ta sẽ giúp bà trả thù.

Hồ Điểu Anh nhìn người đàn ông nghi hoặc:

- Quan nhân là ai vậy ?

- Ta thuộc binh đoàn của Tôn gia. Sau trận chiến, ta được phái đến trấn

thủ ở lâu đài trên thượng lưu sông này. Theo lệnh thượng cấp, ta có cho

chặn đường chỗ biên giới liên tỉnh Harima để khám xét người qua lại. Tên Thạch Kinh Tử, nhà ở đằng kia - hắn giơ tay chỉ xóm Ô Nhiên ở - phá rào chặn rồi phóng chạy về phía làng Miyamoto này. Ta phái người đuổi theo

nhưng hắn khá quỷ quyệt. Tưởng đâu vài ngày hắn phải nhược, nhưng đến

nay vẫn chưa tìm ra hắn. Trước sau thế nào rồi cũng tóm cổ được. Sức đâu mà hắn trốn mãi.

Hồ Điểu Anh gật đầu. Bây giờ bà mới hiểu tại sao Thạch Kinh Tử phải lẩn

trốn trong ngày hội hoa ở Tiểu Sơn tự và tại sao hắn không dám về nhà,

vì chắc chắn lính sẽ đến xét nhà hắn trước tiên. Nhưng nghe tin Thạch

Kinh Tử trở về làng có một mình, cơn giận của bà càng tăng. Còn tin Mãn

Hà Chí chết, bà thấy khó lọt tai quá. Bà nói khéo:

- Tên Thạch Kinh Tử khỏe và quỷ quyệt thật, nhưng gặp quý quan binh, làm gì mà không bị bắt.

- Ờ ... Ở ... lúc đầu ta cũng nghĩ thế. Nhưng bọn ta ít người mà mới đây nó lại giết mất một rồi !

Bà không biết cấp bậc của người đối thoại nhưng cứ gọi bừa là đội trưởng:

- Đội trưởng cho phép già khuyên một câu nhé !

Rồi cúi đầu ghé sát tai người kia nói nhỏ. Những lời bà thì thầm có lẽ

làm viên đội trưởng khoái chí lắm. Thỉnh thoảng hắn lại gật đầu đồng ý

và thốt lên:

- Hay lắm ! Hay lắm ! Tuyệt !

Bà lão quay đi nhưng không quên dặn với:

- Nhớ đấy ! Mà phải làm đến nơi, chớ có bỏ nửa chừng mà mang họa.

Ô Nhiên và Oa Tử ngồi trên chiếu, đang than thở và lau nước mắt bỗng giật mình trông ra.

Bốn, năm kẻ lạ mặt mặc binh phục nhẩy qua cửa sổ xông thẳng vào phòng

khách, kéo lê bùn đất bê bết. Oa Tử tái mặt, nhưng Ô Nhiên không hổ danh con gái Mưu Ni Sai, vẫn bình tĩnh. Nàng lạnh lùng hỏi:

- Các ngươi là ai, vào đây làm gì ?

Một tên cao giọng:

- Đứa nào là chị thằng Thạch Kinh Tử ?

- Ta. Ô Nhiên điềm tĩnh đáp. Đêm khuya, các ngươi tự tiện vào phá nhà phụ nữ, không biết xấu hổ sao ?

Viên đội trưởng vừa vào tới, giơ tay chỉ Ô Nhiên, quát lớn:

- Trói con bé này lại !

Vừa nghe tiếng quát, đèn đóm tắt hết, tối om. Nhà cửa rung động, bàn ghế đổ lổng chổng. Lính ùa đến bắt Ô Nhiên. Nàng kháng cự mãnh liệt, nhưng

đàn bà sức vóc bao nhiêu, chỉ mấy phút sau đã bị trói gô như bó giò nằm

vất chỏng chơ dưới đất. Những tên lính dã man còn xúm lại đạp thêm cho

mấy cái. Oa Tử sợ quá vùng chạy ra cửa.

Nàng không nhớ đã chạy ra ngả nào, nhưng trốn thoát được bọn lính. Tâm

thần hoảng hốt, chân không còn cả dép, nàng nhắm mắt chạy bừa trong làn

sương dày mờ mịt trắng xóa như sữa dưới ánh trăng suông, hoàn toàn phó

mặc cho bản năng định hướng, hy vọng về được đến chùa Tiểu Sơn. Sống yên ổn từ tấm bé trong một khung cảnh êm đềm thuần hậu, Oa Tử cực kỳ xúc

động và thấy thế giới xung quanh mình như vừa sụp đổ.

Gần đến chân đồi, bỗng nghe tiếng gọi. Ngẩng nhìn bóng người ngồi trên phiến đá dưới tàn cây, nàng nhận ra là Đại Quán.

- Mô Phật ! Ngươi đấy ư ? Ta đang lo không biết hôm nay sao ngươi về trễ.

Đại Quán nhìn xuống chân Oa Tử:

- Dép ngươi đâu ?

Đại Quán chưa hết ngạc nhiên thì Oa Tử đã chạy đến bên, miệng không ngớt rên rỉ:

- Thầy ơi ! Ghê quá ! Ghê quá !

Đại Quán lấy giọng bình tĩnh, cố trấn an thiếu nữ:

- Nào ... nào ... cái gì mà ghê quá ? Tên đời này làm gì có chuyện gì ghê đến thế !

Bình tĩnh kể ta nghe chuyện gì nào !

- Ghê quá ! Chúng bắt chị Ô Nhiên trói lại rồi ! Không có tin gì của Mãn Hà Chí mà chị Ô Nhiên hiền dịu như vậy bị chúng đá, thật khổ ! Thầy,

bây giờ phải làm sao, thầy ?

Vừa run rẩy vừa khóc nức nở, Oa Tử sợ hãi bám chặt lấy Đại Quán, đầu nép vào ngực nhà sư cầu xin che chở.

oo Buổi trưa mùa xuân ẩm ướt và lặng gió. Thạch Kinh Tử lang thang trong rừng, mồ hôi chảy đầy mặt. Sương mờ mờ như còn lãng đãng xung quanh.

Hắm mệt lắm rồi, tưởng không còn cất nổi bước. Một tiếng chim đậu trên

cành cũng làm hắn hốt hoảng thủ thế.

Sau cơn thử thách vừa qua, con người hắn trở lại hung bạo và man rợ cũng như bản năng sinh tồn của hắn. Thạch Kinh Tử giận dữ văng tục:

- Tổ cha những thằng khốn nạn chó má !

Không tìm được vật gì trút bỏ nỗi bực dọc trong lòng, hắn vung mạnh

thanh kiếm gỗ, thuận tay chặt một cành cây lớn trước mặt. Trừng trừng

nhìn chỗ vết thương trên vỏ cây, thấy giòng nhựa trắng chảy ra ri rỉ,

hắn nghĩ đến sữa mẹ