Insane
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210865

Bình chọn: 8.00/10/1086 lượt.

. Mất mẹ, không còn ai để quay về những khi tuyệt

vọng, Thạch Kinh Tử thấy cô đơn lạ lùng. Ngọn suối trong, rặng đồi uốn

éo đằng xa kia, ở chính quê hương hắn mà sao hắn thấy vô tình quá, đôi

khi còn như chế nhạo hắn nữa.

Đã bốn ngày nay, Thạch Kinh Tử lẩn trốn trong vùng rừng rậm triền núi Sanumo.

Qua làn sương mong ban chiều, thấp thoáng ngôi nhà của cha hắn xưa kia,

bây giờ do chị hắn ở. Dưới thung lũng là chùa Tiểu Sơn, mái chùa ẩn hiện sau những tàn cây dày lá.

Hắn biết những nơi đó nguy hiểm không thể đến được vì đấy là những chỗ

đầu tiên lính tới khám xét. Ngày Phật Đản vừa qua, hắn đã dám bò tới gần chùa. Mặc dầu đông người dễ trốn nhưng quả thật hắn đã quá liều lĩnh.

Khi nghe tiếng gọi, hắn bỏ chạy vì không còn cách nào khác. Ngoài mục

đích tự cứu, hắn không muốn gây phiền cho Oa Tử.

Đêm hôm trốn về nhà, ngẫu nhiên có bà mẹ Mãn Hà Chí ở đó. Đứng ngoài

hiên, ghé mắt qua khe cửa nhòm vào, hắn đương mãi nghĩ cách giải thích

cho bà cụ biết tại sao con bà không về thì bị lính bắt gặp. Hắn phải

giết chết một tên rồi vùng chạy, vẫn không có dịp nói với ai câu nào.

Từ đó sống chui nhủi trong vùng rừng núi này, hắn thấy như bị bao vây

càng ngày càng chặt. Binh sĩ Tôn gia kiểm soát gắt gao các miền phụ cận, chúng tuần tiễu khắp các nẻo đường từ chân núi trở đi và bắt dân làng

chia nhau thành từng toán lục soát khắp sườn núi.

Thạch Kinh Tử tự hỏi chẳng biết Oa Tử nghĩ gì về hắn và bắt đầu nghi có

lẽ nàng cũng chẳng ưa gì hắn. Biết mọi người ai cũng coi mình như kẻ

thù, Thạch Kinh Tử thấy bị dồn vào ngõ cụt. Hắn nghĩ:

giải thích cho Oa Tử hiểu tại sao vị hôn phu của nàng không về, thật khó quá ! Chi bằng kể cho bà già nghe, tốt hơn. Ừ phải, để ta nói cho bà cụ biết rồi bà cụ sẽ từ từ khuyên giải Oa Tử sau. Xong chuyện này, ta đi

đâu cũng được, không còn gì phải bận tâm !

Ý đã quyết, Thạch Kinh Tử lại cất bước nhưng hắn biết hắn không thể về

làng trước khi trời tối. Nhặt hòn đá, đập thành từng mảnh, hắn ném chim

bay ngang. Vì đói qua, giết được con nào hắn vặt lông sơ rồi ngồm ngoàm

ăn sống. Cầm con chim máu bê bết, hắn vừa đi vừa ngoạm vào thịt chim

nóng hổi, ăn ngon lành không nghĩ gì đến chuyện khác.

Đột nhiên có tiếng kêu khẽ trong bụi cây. Hắn khựng lại. Một người nhảy

ào ra, chạy trốn. Nghĩ đến chuyện ai cũng khinh ghét và tìm cách xa lánh hắn một cách vô cớ, Thạch Kinh Tử tức giận hét:

- Đứng lại !

Và không đợi phản ứng, hắn chạy theo nhanh như thú dữ vồ mồi. Chỉ một

loáng đã đuổi kịp. Thì ra là một người làng hắn biết mặt thường lên núi

đốt than. Hắn nắm cổ lôi lại dẫn vào khu rừng thưa gần đấy.

- Sao chú bỏ chạy ? Chú không nhận ra ta à ? Thạch Kinh Tử ở Miyamoto đây mà !

Ta có ăn thịt chú đâu mà sợ ? Người làng gặp nhau chẳng chào hỏi gì cả, xấu thế ?

- Dạ ... dạ ...

- Ngồi xuống !

Hắn buông tay ra, nhưng người kia vừa được thả đã vội co cẳng chạy.

Thạch Kinh Tử chận phía sau, giơ kiếm lên như định chém. Người kia ngã

ngồi xuống, hai tay chắp lại, lạy như tế sao:

- Lạy ngài, xin ngài tha cho con !

- Vậy trả lời câu ta hỏi đây !

- Dạ dạ ... xin ngài đừng giết. Con còn vợ con nhỏ dại.

- Không ai giết chú. Quanh đây nhiều lính lắm phải không ?

- Dạ.

- Dân làng hôm nay còn đi kiếm ta không ?

Không có tiếng trả lời.

- Chú có phải là một trong những người đi kiếm ta không ?

Người kia đứng dậy lắc đầu quầy quậy:

- Dạ không ! Không !

Thạch Kinh Tử lại tóm cổ người đốt than:

- Thôi được ! Chị ta ra sao ?

- Chị nào ?

- Chị ta, Ô Nhiên nhà Yết Mân. Đừng làm bộ ngớ ngẩn. Chú đã hứa trả lời

những câu ta hỏi. Ta không trách dân làng, họ bị lính bắt phải theo,

nhưng ta muốn biết chị ta có sao không ?

Người kia làm bộ ngây ngô đáp:

- Dạ, con không biết gì hết.

- A ! Nghi quá ! Không nói ta chém chết tức khắc !

Nói rồi hắn giơ kiếm.

- Ấy, lạy ngài ! Con xin nói ! Con xin nói !

Rồi hai tay chắp lại run rẩy, người đốt than sợ hãi lắp bắp kể lại

chuyện Ô Nhiên bị bắt dẫn đi và lệnh rao trong làng hễ ai chứa chấp

Thạch Kinh Tử sẽ bị coi như đồng lõa. Hàng ngày, lính dẫn từng nhóm dân

lên núi bắt đi sục sạo và mỗi nhà cứ hai ngày lại phải cử một người tham dự.

Thạch Kinh Tử nghe chuyện, tóc dựng ngược, không phải vì sợ mà vì giận. Hắn hỏi lại cho chắc:

- Chị ta có tội gì ?

Và mắt hắn mờ lệ.

- Trong làng không ai biết. Lệnh trên như vậy, chẳng ai dám trái.

- Thế chúng dẫn Ô Nhiên đi đâu ?

- Có lẽ lên đồn Hinagura. Ấy là nghe nói vậy, con cũng không chắc.

Thạch Kinh Tử lẩm bẩm nhắc lại:

- Hinagura ... Hinagura ...

Và hắn quay nhìn rặng núi xa, sát vùng biên hai tỉnh, mây chiều đã kéo đến làm loang lổ vài nơi trên đỉnh.

Thạch Kinh Tử thả người đốt than. Anh ta vừa mừng vừa sợ chạy xuống chân đồi.

Thạch Kinh Tử vừa ngao ngán vừa tức giận những kiếm sĩ đê mạt đã bắt một người con gái yếu đuối không phương tự vệ. Một mình, hắn lững thững

quay đi, yên lòng vì không bị ai làm rộn. Hắn cần yên tĩnh để suy nghĩ.

- Ta phải cứu Ô Nhiên. Trời ơi, chị ta ! Nếu chúng làm gì chị ta, ta sẽ giết hết !

Trời đã chiều. Thạch Kinh Tử rảo bước xuống núi, nhắm hướng là