ra một luồng chân khí cực mạnh.
Bà biết với viên thiết táo thứ ba này Cừu- thiên- Xích sẽ kết liễu đời nàng bằng một thế ác hại hung hăng cho nên bà vận chơn khí thổi ra trúng nhầm viên "thiết táo hạt" rơi xuống đất.
Thủ pháp lanh lẹ dị thường, vì nàng hiểu rằng Cừu thiên Xích thân thể tàn tật, ở tận nơi hang cùng núi thẳm, cố luyện một thế võ hậu thân, thì môn thiết táo hạt của bà vô cùng lợi hại. Hoàng- Dung so sánh về võ công thâm hậu không bằng Cừu- thiên- Xích, nhưng bà chống lại được chân khí của Cừu- thiên- Xích là vì lúc này Cừu- thiên- Xích rầu con, giận chồng, nghi ngờ đệ tử nên khổ tâm cuồng trí, chân khí sút kém, nên khí của Hoàng- Dung mới đánh vẹt được ám khí của lão bà bay cắm vào vách được.
Hoàng- Dung nhíu mày nói to:
-Cừu cốc chủ! Tiểu muội đã đứng chịu cho lão bà đánh một lượt ba viên thiết táo hạt, mạng sống không còn dài, mong lão bà ân tứ cho thuốc.
Cừu- thiên- Xích thấy rõ ràng viên thiết táo bay xẹt đánh vào miệng Hoàng- Dung ít ra cũng làm gãy vài cái răng cửa hay đứt cổ, mà Hoàng- Dung vẫn thường, nên bà ngạc nhiên không ít. Nhưng bà đã hứa trước mặt mọi người, chẳng lẽ phản ngôn thì còn là địa vị người cốc chủ. Đôi mắt bà trừng trừng nhìn mọi người, rồi suy nghĩ được một kế... và nói:
-Quách phu nhơn, hai người chúng ta đều là nữ lưu liệt, nổi tiếng giang hồ thì lời hứa của chúng ta phải được tôn trọng, đâu thua gì hàng nam tử mày râu. Phu nhơn đã chịu cho ta đánh ba lần, ta lấy làm bội phục, ta sẽ đem thuốc cho ngươi. Mặc dầu ta vẫn có việc dùng thuốc nầy, nhưng lời đã hứa khó thể bỏ qua.
Quách Phù chỉ nghĩ là mẹ mình trúng độc thiết táo hạt... hét to:
-Mẹ của tôi bị thương nặng, thoảng như có mệnh hệ nào tôi nhứt định sẽ liều chết.
Nàng quay nhìn qua Cừu- thiên- Xích, rồi nhìn qua Hoàng- Dung đoạn hỏi:
-Mẹ! Những vết thương của Lão thái bà đánh trúng có nặng lắm không?
Hoàng- Dung không trả lời quay sang Cừu- thiên- Xích nói:
-Cừu lão cốc chủ! Tiểu nữ lời nói hồ đồ, xin cốc chủ đừng để tâm. Tiểu muội bình sanh ăn nói một lời! Tuy Tiểu muội bất tài, nhưng cũng gắng giúp Cốc chủ đẩy lui kẻ địch tiện việc thỉnh thuốc giải độc.
Võ tam Thông nghe những lời của Hoàng- Dung nói rất ấm hơi, dịu tiếng thì có lý nào bị thương, cho nên ông khoan khoái và hoan hỉ vô cùng.
Cừu- thiên- Xích đưa mắt nhìn theo Hoàng- Dung nghĩ:
-Nàng được công phu như vậy, ta khó sánh được nhưng nàng lại muốn kết thân với ta để làm gì nhỉ?
Bà nói to:
-Quách phu nhơn luận như vậy rất tốt.
Rồi quay đầu sang Lục Ngạc nói:
-Ngạc nhi! Con hãy đến trước mặt ta, bắt đầu bước năm bước, là đến viên gạch xanh hàng thứ năm rồi cạy lên.
Công- Tôn Lục- Ngạc hỏi lại:
-Tuyệt tình đơn! Mẹ đấu dưới gạch hay sao?
Hoàng- Dung nghe qua đã rõ một nào! Song bà lại nghĩ rằng:
-Cũng đáng khen cho Cừu- thiên- Xích, tâm cơ xảo huyệt Tuyệt tình đơn mà giấu như trân bửu, thì chẳng ai đồ mưu thiết kế gì được. Bà giấu ngay trước mắt mọi người! Mà có dè thuốc lại đem giấu ở nơi đây. Thực là dùng kế nghi binh không thua gì Hàn Tín, giấu chỗ kín mà khó nhìn.
Hoàng- Dung để mắt trông chừng, và cũng không nghi ngờ thuốc giả.
Điều mà Hoàng- Dung không thể biết, là tình thế bên ngoài biến chuyển đủ điều, thì làm sao lường được sự giả chơn. Nếu Cừu- thiên- Xích để thuốc giả nơi phòng thuốc, hay phòng ngủ, thì Hoàng- Dung có thể nghi lấy thuốc giả, đàng này nghe lão bà nạy viên gạch lên lấy thuốc, thì còn ngờ sao được thuốc giả?
Công- Tôn Lục- Ngạc đi đến ngay viên gạch xanh hàng thứ năm giơ ngọn dao nhỏ, ấn mũi xuống kẻ hở mà nạy viên gạch lên, phía dưới viên gạch toàn tà tro bùn, lấy làm quái dị.
Cừu- thiên- Xích cất tiếng bảo:
-Thuốc dấu dưới sâu, phải dấu bí mật như vậy, phòng ngừa người ngoài họ biết! Ngạc nhi, con lại kê tai cho mẹ bảo nhỏ ít lời.
Hoàng- Dung nghe lời nói này thì độ chừng Cừu- thiên- Xích tính kế gì đây. Nên Hoàng- Dung kêu lên "ối da", ôm bụng nghiêng mình, tỏ ra như vết thương đang hành hạ. Bà muốn làm cho Cừu- thiên- Xích không phòng bị, để có dịp suy nghiệm, không để Cừu- thiên- Xích không nói câu nào nữa, mà kê miệng vào tai Lục- Ngạc nói nhỏ.
Hoàng- Dung tuy lỗ tai rất thính, nhưng chỉ nghe được mấy tiếng "thuốc giấu dưới viên gạch xanh".
Hoàng- Dung liền đưa mắt thấy sắc mặt của Cừu- thiên- Xích không thay đổi, không rõ kết quả xấu tốt thế nào, còn đang hoang mang bỗng nghe Nhứt- Đăng đại sư gọi bà đến bảo:
-Dung nhi, lại đây thầy bảo! Ta nhìn thấu, các vết thương của người thế nào rồi.
Hoàng- Dung ngước mặt lên nhìn, thấy Nhứt Đăng đại sư đang tọa thiền, tay lần chuỗi hạt, vẻ mặt vô tư, nên suy nghĩ:
-Theo lời ông vừa nói thì ông đã rõ ta chẳng có thương tích gì cả?
Nàng bước đến bên đại sư vòng tay cúi đầu.
Nhứt Đăng đưa ra ba ngón tay làm hiệu và nói thêm vài câu ẩn ngữ:
-A di đà Phật... A di đà Phật Dung nhi hãy nghe đây... A di đà Phật... A di đà Phật... Cừu lão bà nói rằng... A di đà Phật... A di đà Phật... dưới gạch giấu hai bình thuốc... A di đà Phật... A di đà Phật hướng Đông giấu thuốc thiệt... A di đà Phật.. A di đà Phật... A di đà Phật hướng Tây giấu thuốc giả... A di đà