Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3215153

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

Phật... A di đà Phật... Thuốc giả lấy cho ngươi... A di đà Phật... A di đà Phật...!

Và ông nhắm nghiền đôi mắt niệm Phật mãi...

Hoàng Dung trời sanh thông minh lanh lợi. Nàng ngẫm nghĩ giây lát đoạn góp lại lời ẩn ngữ như vậy (Cừu lão bà nói rằng: dưới gạch dấu hai bình thuốc, hướng Đông là thuốc thiệt hướng Tây là thuốc giả. Thuốc giả lấy cho ngươi).

Hoàng Dung đắc ý mỉm cười:

-Tại sao Đại sư biết rõ như vậy?

Số là Nhứt Đăng đại sư trên mười năm khổ hạnh tu trì, tai tỏ, mắt sáng hơn người thường mấy bực, theo kinh Phật dạy: khi tai thông mắt sáng, thì gọi là "Huệ Nhĩ", "Huệ Nhãn" hoặc nói cách khác là "Thiên nhãn thông" hay "Thiên nhĩ thông". Hai môn pháp này do Tham Thiền nhập định mà có. Nhiều người nói kẻ tu hành có Thần thông quảng đại, có nghĩa là thể xác lẫn tinh thần đều thông sáng suốt. Riêng những người có môn nội công thâm hậu, tâm cơ sáng suốt dị thường, nghe được những tiếng động thật nhỏ như tiếng động của trái tim, mà người thường làm sao nghe cho được! Bởi vậy huệ nhãn, huệ nhĩ không phải là chuyện lạ. Như Cừu thiên Xích nói nhỏ với con gái, mà Nhứt Đăng đại sư ngồi cách xa mười trượng, nhắm mắt dưỡng thần, mỗi tiếng mỗi câu đều nghe rõ ràng minh bạch. Người tu hành lấy đức háo sanh làm trọng, cho nên ông mới đem lời ẩn ngữ mà chỉ điểm cho Hoàng Dung.

Công Tôn Lục Ngạc nghe lời rỉ tai của mẹ, liền gật đầu vâng lời, lại chỗ viên gạch cạy lên thì thấy rõ, hai ve thuốc một chai giả, một chai thiệt. Bỗng nhiên lòng nàng nổi dậy một sự chua xót não nề... và ngẫm nghĩ:

-Dương tình lang! Dương tình lang! Hôm nay ta liều bỏ mạng, lấy thuốc thiệt cho người! Ta rất đau khổ! Không hiểu người rõ được tấm lòng ta chăng?

Suy nghĩ xong, nàng lấy bình thuốc thiệt đem ra và nói:

-Mẹ! Mẹ! Thuốc giả độc tuyệt tình đơn đây!

Tuy nàng cầm ve thuốc thiệt, mang ra đưa cho Cửu thiên Xích. Duy có nàng hiểu được mà thôi.

Cừu thiên Xích và Hoàng Dung cả hai đều tưởng là thuốc giả.

Vì hai cái bình đều giống y nhau, viên thuốc cũng không khác nhau chút nào, dầu cho Cừu thiên Xích có nghi mà nếm thử đi nhưng cũng không phân biệt được mùi vị.

Công tôn Lục Ngạc lấy bình thuốc thiệt đưa ra lòng suy nghĩ:

-Mặc dầu ta bị chất độc tình hoa thấm nặng, nhưng thân ta nghĩ làm gì nữa. Hãy tống tặng cho chàng đơn dược, mà ta chẳng nên nghĩ ngợi gì nhiều. Số ta phải vậy!

Nàng tuy sanh trưởng trong gia đình cực ác, nhưng có được một cử chỉ vô cùng tốt đẹp, trên đời ít có ai bỏ thân mình mà lo lắng cho kẻ khác.

Nghĩ xong nàng cất tiếng nói với mẹ:

-Mẫu thân! Con đem thuốc này giao cho Quách phu nhơn nhé?

Cừu thiên Xích đáp:

-ừ!

Hai tay nàng nâng chai thuốc đem dâng trước mặt Hoàng- Dung.

Hoàng Dung vòng tay áo thi lễ với Cừu thiên Xích và nói:

-Xin đa tạ tấm lòng tốt của Cừu lão thái bà...

Và bà nghĩ rằng:

-Để bình thuốc thiệt ở đó đi. Đừng bảo kẻ trộm không biết chỗ!

Hoàng- Dung đưa tay ra tiếp bình linh đơn giải độc do Công tôn Lục Ngạc trao tặng.

Bỗng nhiên trên nóc nhà có tiếng "ầm ầm" thực to. Vôi, cá, ngồi cây tuôn đổ ào ào xuống đại sảnh, lôi ra một lỗ trống trên nóc, đồng thời có một người từ trên phóng xuống như bay, vươn tay giật mình chai thuốc mà Công tôn Lục Ngạc chưa kịp trao cho Hoàng- Dung.

Công tôn Lục Ngạc kinh hồn kêu to:

-Cha! Cha!

Nàng vô cùng kinh sợ như gặp phải quỉ mị đến hại mình. Hoàng Dung thấy Công tôn Lục Ngạc thấy cha mà biến sắc, thì lòng cũng nổi lên một niềm tủi hận giùm cho nàng. Rồi lại nghĩ:

-Vô lý, vô lý! Tình cha con mà Lục Ngạc làm gì sợ thái quá vậy!

Công tôn Chỉ đoạt bình thuốc giả thì tại sao Ngạc nhi biến sắc!

Lúc bấy giờ trong đại sảnh, cánh cửa ra vào "ầm" một tiếng đất đổ ào ào, bụi bay tứ phía. Ngọn gió mạnh từ ngoài ùa vào làm cho những ngọn đuốc lung linh, lúc mờ lúc tỏ, rồi lại nổi lên hai tiếng "ầm ầm" nữa, từ bên ngoài đưa vào làm vỡ tung cánh cửa ra hai mảnh. Chưởng phong nổi lên "bình bình" từ hướng sau đưa đến, hai cái trống đá nổ tung, tan nát, hai cánh cửa đá bọc sắt cũng từ từ nứt, làm đôi.

Bụi đất còn bay mịt mù, thì từ bên ngoài đi vào bốn người, một nam, ba nữ. Một nam chính là Dương Qua, còn ba nữ là Tiểu Long Nữ, Trình Anh và Lục vô Song.

Công tôn Lục Ngạc thấy Dương Qua vào, kêu to một tiếng kinh hoàng và tắt nghẹn:

-Dương Qua đại ca...

Rồi lại lật đật bước trước mặt chàng. Chỉ đi được hai bước nàng ngẫm nghĩ sao đó, dừng lại. Cũng như lúc nãy nàng muốn nói nhiều, nhưng chỉ kêu được "Dương đại ca" rồi tắt nghẹn. Hoàng- Dung đã theo dõi, từ trước đến giờ, chú ý từng phút từng giây trên nét mặt và cử chỉ của Lục- Ngạc. Kịp đến khi thấy Lục Ngạc nhìn Dương Qua một cách sững sờ, tia mắt lộ ra vẻ âu lo thất vọng, Hoàng Dung rúng động cả tâm can, vì đã hiểu rõ nỗi niềm nên tức tối nói thầm:

-Hoàng Dung! Hoàng Dung! Ngươi ngu lắm! Ngày nay ngươi đã là mẹ mà tâm sự nhi nữ thường tình ngươi cũng không hiểu! Ngạc nhi, đã nghe mẹ bảo lấy thuốc giả... Ngạc nhi đã yêu thương Dương Qua quá độ, nên nó lấy thuốc thiệt, cốt cứu chữa tình lang... Rồi bị Công tôn Chỉ giật đi. Làm gì nó không thất sắc chứ? Hoàng Dung ngu ngốc!

Bà thầm trách mình câu chuyệ


Duck hunt