n rất dễ như thế mà đoán không ra.
Nhưng vì đâu Dương Qua đến đại sảnh đột ngột như vậy.
Nguyên Dương Qua và Tiểu Long Nữ đang ngồi ở vườn hoa kề vai chuyện trò rất vui vẻ, thì đột nhiên có bọn Trình Anh và Lục Vô Song xuất hiện. Tiểu Long Nữ thấy Trình Anh hiền hòa duyên dáng, có cảm tình ngay với nàng nầy, nên hai người đến bên nhau chuyện trò rất tương đắc. Còn Lục vô Song thì nói chuyện với Dương Qua luận về võ công của Quách Phù.
Lục vô Song tánh tình vui vẻ hoạt bát, từ lúc biết Dương Qua đến nay, mối tình cảm của nàng dần dần sâu đậm, và luôn hướng về Dương Qua, mặc dầu lúc nào Lục vô Song cũng gọi Dương Qua là "Thằng ngốc trong trứng nước". Tuy lời nói có vẻ khôi hài song lúc nàng cũng tôn thờ hình ảnh chàng trong tâm não.
Về phần Dương Qua tuy đã kết hôn với Tiểu long Nữ, nhưng bao giờ đối với hai người bạn gái Trình, Lục cũng giữ một sự cảm tình nồng điệu.
Bấy giờ lúc nói chuyện với Dương Qua, Lục vô Song không tỏ vẻ gì oán trách hay thua buồn, mà luôn miệng bàn tán, ca ngợi Quách Phù.
Còn Trình Anh nói chuyện với Tiểu long Nữ, cũng chẳng tỏ ra vẻ gì nghịch ý hay giận hờn. Họ nói những câu tỷ muội êm đềm thắm thiết, và cũng vui đùa như tự thuở nào.
Bốn người ngồi trên phiến đá trò chuyện, không đề cập đến vấn đề tình ái vợ chồng.
Tiểu long Nữ thì nói chuyện với Trình Anh, còn Dương Qua thì bàn luận với Lục vô Song.
Cặp Trình Anh và Tiểu Long nói chuyện với nhau rất êm nhẹ, dùng toàn những lời đoan chính. Lục vô Song với Dương Qua lại ồn ào hơn. Lục kêu Dương Qua bằng "trứng ngốc" Dương Qua kêu Lục vô Song bằng "Cô dâu nhỏ". Đang lúc nói chuyện không đâu bỗng Trình Anh kêu Dương Qua nói:
-Dương đại ca! Người hôm nay có cô vợ, mà ta phải gọi là chị dâu, mà chị dâu lỡ đã làm biểu muội của tôi, bây giờ cãi ra thế nào?
Bỗng Dương Qua kêu lên một tiếng "A" hai tay bụm miệng, làm cho Lục vô Song kinh sợ không biết chuyện gì, mặt nàng biến sắc.
Trình Anh nghe tiếng "A", nghĩ rằng:
-Hai người đang nói những chuyện vui cười, không có ý gì tại sao chàng xúc động? Có lẽ Lục vô Song nói gì, làm chàng động đến vết thương?
Nàng vội nói lớn:
-Dương đại ca! Chàng trúng phải tình hoa độc, hiện giờ tái phát hành hạ đó ư?
Dương Qua nói:
-Có lẽ thế! Quách phu nhơn có nhiều mưu cơ trí lược, ắt dùng lý luận mà xin được thuốc giải độc. Ta đoán thương thế của Tiểu long sắp hành hạ nặng.
Nói xong chàng đưa tay chỉ về phía Tiểu long Nữ.
Trình Anh và Lục vô Song quay sang nhìn Tiểu long Nữ biến sắc, nói nhanh:
-Vậy sao? Tỉ tỉ bị thương nặng à? Chúng tôi không trông thấy một điểm nào xuất hiện cả.
Tiểu long Nữ mỉm cười đáp:
-Đúng vậy! Tôi cố vận nội lực chống trả lại mỗi khi chất độc nổi lên hành hạ. Cho thương thế chưa tái phát ra ngoài. Đã mấy ngày nay... âu cũng là định mệnh!
Lục vô Song nói:
-Tỉ muội! Long nhi! ngươi trúng độc gì thế? Độc của loại tình hoa à?
Tiểu long Nữ đáp:
-Không phải. Chính độc khí này của Sư tỉ tôi, gọi là "Băng Phách ngân trâm".
Lục vô Song nói:
-Cũng do con ma đầu Lý mạc Thu gây ra nữa à. Dương đại ca! Đại ca nhìn xem, có phải là một trong "thiên ngũ độc thần chưởng" không? Nếu đúng vậy là "ngân phách băng trâm" vô cùng độc hại, khó mà cứu chữa được.
Dương Qua thở dài và nói:
-Hiện nay độc chất đã thâm nhập vào nội phủ ngũ tạng khó tìm được thuốc giải độc chữa trị. Chàng bèn kể lại vì sao mà Tiểu long Nữ bị trúng "Ngân phách băng trâm" cho hai người nghe. Lục vô Song phiền não vươn tay ra đập mạnh vào phiến đá và nói:
-Quách Phù ỷ thế cha mẹ, mà coi trên đời này không có phép nước, đất trời, ra sao ả? Biểu tỉ? Tôi sẽ làm việc nầy, chớ cha mẹ của nó là người nghĩa hiệp đương thời, đâu để con cái làm như vậy.
Tiểu long Nữ nói:
-Nàng này quái gở và lắm chuyện, đã chặt đứt cánh tay Dương đại ca, rồi gây thương tích cho tôi, để công bằng!
Trình Anh nói:
-Tỉ tỉ đừng phiền muộn. Sư phụ của ta có nói: "lấy nội lực mà chống chất độc". Tuy vậy có cũng chống trả một thời gian không tái phát, nếu để lâu ngày vào tạng phủ, chất độc sẽ lưu hành rất mạnh. Phải lúc đầu dùng "địch khí pháp" giải độc thì may ra cứu chữa được.
Tiểu long Nữ nói:
-Có chứ! Nhờ thế mà cơ thể chưa đến đỗi hủy diệt, chỉ còn trông chờ Thiên trúc Thần tăng hồi tỉnh, ông là tay thần y thánh thủ, có thể giải độc cho ta được.
Lục vô Song nói:
-Thiên Trúc thần tăng. Ông này là ai? Và làm sao tỉnh lại. Ông đã ngủ rồi à?
Dương Qua lại gượng gạo nói:
-Ông có ngủ ở đâu. Ông bị độc chất hành hạ bất tỉnh, phải hôn mê trong ba ngày đêm.
Và chàng lại nghĩ trong giờ phút này, ở trong hoàn cảnh hiểm nghèo, một nơi mà tay mắt kẻ địch luôn luôn dòm ngó, tuy việc Thiên Trúc Thần tăng đã liều thân, lấy gai tình hoa thí nghiệm chàng không muốn nói việc này cho Lục vô Song nghe rõ hơn được.
Lục- vô- Song lại hỏi:
-Hôn mê là ngủ hay sao? Nếu ngủ được ba ngày đêm thật là đại giác thần chí!
Bấy giờ thoạt nghe, có tiếng chân dẫm nhẹ lên đá, thoan thoát đã đến đây.
Dương Qua bảo khẽ:
-Đừng động đậy! Có người đến.
Mọi người đều lắng tai nghe, thì rõ ràng tiếng chân người từ xa đưa lại, rồi dùng chân nghĩ độ khoảnh khắc