. Đột nhiên tiếng chân chuyển động đi về hướng Hỏa hoàn thất ngay chỗ Châu tử Liễu và Thiên Trúc Thần tăng đang ẩn mình.
Tiểu Long Nữ "suỵt" một tiếng và bảo khẽ:
-Chết rồi! Chết chửa! tiếng chân kẻ địch đi vào chỗ ẩn của Châu đại thúc.
Dương Qua bảo nhỏ:
-Đừng động đậy! Để ta nom xem sao.
Lại lắng nghe tiếng động nhẹ trong lùm cây phía sau chính là tiếng chân người.
Lục- vô- Song nói qua hơi thở:
-Ôi a! Đất địa này toàn là hồ ly, lão thử!
Và nàng lượm một viên đá nhỏ ném vào bụi cây. Nhưng không nghe tiếng hòn đá rớt xuống đất.
Đúng rồi! Đúng rồi! Có bàn tay người lạ chụp bắt rồi!... Lục vô Song kề vai Tiểu long Nữ bảo nhỏ:
-Biểu tỉ tỉ! Hãy nom theo đây... coi ai kìa!
Trình- Anh và Lục- vô- Song ngồi lại, còn Dương Qua và Tiểu- long- Nữ nom theo tiếng động đi nhẹ tới, và đi được một khoảng khá xa, Trình Anh kéo tay Lục vô Song nói:
-Dương đại ca đã đi hơi xa đấy. Đường sá ở đây quanh co, khúc khuỷu, chúng ta hãy theo kẻo lạc họ mất.
Lục vô Song và Trình Anh đi nhẹ nhàng theo hai người.
Lục vô Song chỉ bụi cây ngoài sau nói:
-Không chừng trong bụi có người. Chỉ sợ Lý- mạc- Thu ở đấy thì nguy to!
Trình- Anh nói:
-Làm sao ngươi biết được?
Lục- vô- Song lại nói:
-Tôi đoán không nhầm đâu. Chúng ta hãy đi nhanh, kẻo nó nghe thấy được là khốn cả lũ. Trình- Anh cả kinh, giá tốn cước bộ kéo Lục- vô- Song đi nhanh vì nàng đã rõ Lýmạc- Thu là tay độc hại, khó mà cự đương cho được. Tuy rõ Lý- mạc- Thu đã trúng độc nặng, mạng số sống chẳng được bao lâu nữa, nhưng nếu nàng đã khùng lên thì khó mà trốn thoát.
Lục- vô- Song bị ốm hết một chân, cho nên kinh thân rất chậm chạp, không bằng Trình- Anh được. Trình- Anh phải đưa vai cho nàng vịn mà bước thật nhanh.
Phút chốc đã xa nơi này.
Bây giờ trên nền trời nhắp nhánh vài ánh sao sắp băng, trăng đã sắp tàn. Hai người đã theo kịp Dương, Long. Chỉ thấy Dương Qua và Tiểu- long- Nữ đuổi theo một bóng người đàn ông, bắt đầu từ hướng Đông chạy sang hướng Tây. Và người đó cóvẻ thành thuộc đường sá lắm nên chuyển người quanh qua lộn lại, đổi hướng đi về phía đại sảnh.
Dương Qua và Tiểu- long- Nữ sợ người lạ bắt gặp, nên dừng bước lại.
Đợi Trình Anh và Lục vô Song đến gần, Dương Qua mới nói:
-Công tôn Chỉ khi không trở về Tuyệt tình cốc, ác lão ta có đồ mưu thiết kế gì đây.
Trình Anh và Lục vô Song đâu rõ Công tôn Chỉ, nên nghe lời Dương Qua nói họ không hiểu ra sao cả.
Tiểu- long- Nữ tấm lòng ngay thật, và hiểu rõ Công tôn Chỉ là phường gian tặc, ác ma. Đối với nàng, Công tôn Chỉ rất điêu tình và đầy thèm khát, bởi vậy nàng không nói gì cả. Còn Trình, Lục thì không rõ Công tôn Chỉ là ai, nên chẳng đáp lời Dương Qua, và cả ba chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài...
Dương- Qua trầm ngâm giây lát đoạn nói:
-Nhứt Đăng đại sư với Quách phu nhơn bây giờ không biết đối phó với lão hòa thượng điêu ra sao? Không biết lành dữ thế nào nữa.
Chàng đã cùng Công tôn Chỉ có giao đấu một lần, suýt phải chết dưới tay của lão, nên chàng đã rõ võ công của lão cực cao cường, thâm hậu. Bây giờ đột nhiên Công tôn Chỉ trở về Tuyệt tình cốc, vốn không có ý tốt tất phải có một hành động nào. Rồi đây đại sảnh của Tuyệt tình cốc nổi lên một cơn phong ba bão táp, vì bàn tay của lão gian tặc. Chàng chỉ lo trong đại sảnh còn nhiều người bạn hữu, nên chàng cúi đầu suy nghĩ, và nhứt quyết cùng ba thiếu nữ trở về đại sảnh.
Bốn người rời đại sảnh rất xa, trên bốn năm chục trượng. Bấy giờ trở lại cũng hơi lâu.
Khi vừa đến gần đại sảnh bốn năm trượng, nhìn thấy trên nóc nhà đất ngói tung bay có một bóng người từ trên nóc nhảy xuống. Lại nghe bên trong có tiếng động "lách cách" của binh khí chạm nhau, thì Dương- Qua đã rõ Công tôn Chỉ phá nóc nhà xuống đây, nên chàng kêu to "nguy rồi".
Lại sợ Công tôn Chỉ phá nhà để bố trí "Ngư võng kim đao trận" sát hại hết những người có mặt trong cốc, nên chàng vung mạnh thanh thiết huyền kiếm phá vỡ thạch môn, và chui vào trong trước nhất.
Tiểu- long- Nữ, Trình- Anh, Lục vô Song theo sau.
Vào được bên trong đại sảnh, Dương- Qua quét đôi mắt nhìn xem thì thấy Công tôn- Chỉ tay cầm kim dao, tay cầm một cái bình nhỏ, đứng giữa, xung quanh có đủ mọi người bao vây. Chàng vui vẻ trở lại và mỉm cười.
Công- tôn- Chỉ chiếm được tuyệt tình đơn rồi, lấy làm mừng, tuy thấy HoàngDung và các tay cao võ lâm tụ tập, nhưng ông không để lo sợ họ... mà nghĩ rằng:
-" Ta chẳng đả động đến họ thì họ không có lý gì cản trở ta".
Lão toan phóng người ra ngoài, thì nghe tiếng động "ầm ầm" bọn Dương- Qua phá cửa đi vào. Nhớ lại oai lực của Dương- Qua trong tháng nào, đã cùng mình giao đấu, Côngtôn- Chỉ càng thêm lo sợ, chẳng dám đối mặt kình địch với Dương- Qua, ông toan phóng mình bay lên cao, ngay lỗ hổng nóc nhà và vượt ra ngoài. Nhưng lòng suy lại rốn ren về các việc trước mắt, nào là lấy được thuốc tuyệt tình đơn này, mang đến cho Lý- mạc- Thu uống để bình phục, kềm chế bớt độc tánh, sau này mới bỏ công ra bào chế thuốc trị liệu trừ căn, rồi đến việc giết chết Cừu- thiên- Xích đoạt lại Tuyệt- tình- Cốc. Tuy công chuyện khá dài, nhưng phải liệu toan cho gấp. Công- tôn- Chỉ nghĩ