XtGem Forum catalog
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3219254

Bình chọn: 7.5.00/10/1925 lượt.


- Tỉ tỉ ! Không rõ Thần Điêu của đại hiệp này có giống tí nào song điêu của nhà ta không ?

Thiếu phụ nói :

- Ta chưa có dịp trông thấy Thần Điêu này ! Nhưng ta nghĩ nó cũng như Song Điêu của ta chứ gì ? Trong đời này không thiếu gì chim điêu, chim ưng con, nếu được nuôi dưỡng thì cũng như cặp chim điêu của ta vậy.

Cô gái đẹp lại tiếp :

- Tôi chưa ngó thấy, nhưng có một lần nghe gia gia nói : "Theo nền võ học thì biết rằng thiên ngoại hữu thiên, người giỏi còn có người giỏi hơn, cốt ý dạy ta đừng tự cao tự mãn, cuộc đời đại để như thế. Ví như chim điêu còn nhỏ, là loài cầm điểu rất tốt nếu ta biết dạy dỗ nó theo ý ta.

Thiếu phụ nói :

- Nguơi còn con nít quá mà đem lý lẽ dạy đời hay sao ? Lúc ở nhà ra đi, cha mẹ đều dặn ngươi mọi việc phải nghe lời ta sai bảo, chẳng được trái ý !

Cô gái cười khì và nói :

- Tôi hãy nhìn chị nói và theo lời chị sai bảo ư ? Tiểu đệ nghe lời ta bảo không ? Tỉ tỉ kia ?

Nàng nép mình về phía chàng thiếu niên. Chàng thiếu niên này sức vóc mạnh bạo, con người to lớn, nhưng mặt mày có vẻ ôn nhu hòa nhả. Nghe cô gái nói thế, chàng trầm ngâm trong chốc lát rồi trả lời :

- Tôi không biết nói sao cho phải. Gia gia vẫn bảo hãy nghe lời đại tỉ, mà chẳ ng nên cãi lại điều gì .

Người thiếu phụ rất đắc ý, vênh mặt ngó về cô gái nói :

- Ngươi đã nghe rõ chưa, đúng hay không ?

Cô gái thấy cậu em trai đứng ra bên chị, xụ mặt cười khì, nói :

- Bây giờ tỉ tỉ muốn dạy gì đây ?

Nói dứt tiếng nàng quay sang tên đại hán nói :

- Đại thúc ! Hãy tiếp tục kể chuyện Thần Điêu Đại hiệp đi !

Gã đại hán điềm nhiên trả lời :

- Phải đấy ! Nếu co ânương muốn nghe, ta sẽ tiếp tục kể... Trước hết hãy nghe chuyện của tôi. Tôi họ Tống, thứ năm nên người ta gọi là Tống Ngũ. Mặc dù tôi là người hán tử phiêu linh, nhưng bình sinh tôi nói một là một, không bao giờ xảo ngữ hư ngôn. Cô nương chẳng tin thì chẳng cần phải nghe lời nói của tôi nữa.

Co ânhoẻn miệng cười, với tay cầm bình rượu rót ra một chén:

- Tôi bao giờ cũng tin cả ! Đại thúc hãy tiếp tục kể đi !

Và cô gái quay sang điếm tiểu nhị bảo :

- Điếm tiểu nhị ! Hãy đem lên cho ta 1 0 cân rượu, 20 cân thịt bò, để chị của ta mời quý vị thúc thúc, bá bá ở đây dùng cho ấm bụng, mau lên !

Tên điếm tiểu nhị vâng dạ liền miệng, vào trong hối thúc mọi nguời phụ lực mà làm món ăn và hâm rượu.

Mọi người ngồi trong phòng khách lộ vẻ vui cười, cất tiếng cảm ơn cô gái nhỏ hào phóng.

Trong phút chốc tiểu nhị mang ra rượu thịt ê hề. Người thiếu phụ cất giọng nghiêm trang nói :

- Ta đâu dám mời khách để nghe lời truyền giáo về bát đạo hay lý thuyết hồ mị ? Điếm tiểu nhị ! Ta không ăn uống gì vào đây, không được hỏi tiền ta nghe chưa ?

Cô gái sượng mặt vì đôi mắt của tiểu nhị nhìn nàng soi mói, lại nhìn về thiếu phụ, không biết nên nghe theo cô nào.

Cô gái cả giận đưa tay lên đầu rút ra cây trâm bằng vàng đưa cho tên tiểu nhị và nói :

- Cây trâm này bằng vàng ròng, nặng mười lượng, ta đổi món ăn thức uống với ngươi, vậy ngươi hãy đem thêm 1 0 cân rưọu và 20 cân thịt dê hầm ra đây mau để ta đãi mọi người.

Người thiếu nữ cau đôi mày liễu quát ầm lên :

- Muội muội ! Ngươi muốn kình chống ta có phải không ? Cây trâm trên đầu ngươi là minh châu bảo ngọc, đáng giá hai ba trăm lượng bạc, ngươi chết đi sống lại cũng không tìm ra nói để trả lại Chu Tử Liễu bá bá. Đâu phải của ngươi mà ngươi tùy tiện mang ra đổi rượu đãi người ? Chừng nào trở về thành, ngươi sẽ ăn nói thế nào khi mẹ bảo ngươi giao lại kim trâm ?

Cô gái mỉm cười và thè lưỡi ra chắt chắt nói :

- Tôi nói đã thất lạc lúc đi đường, không rõ mất nơi nào.

Người thiếu nữ đổi giọng xẵng :

- Thôi thôi ta đầu hàng ngươi, ta thua tài của ngươi !

Cô gái tỏ vẻ hí hởn gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng nhai ngồm ngòam và nói :

- ăn uống đi, đừng làm khách, mời quý vị hãy tự tiện! Mọi người thấy hai chị em đang đấu khẩu nghe cũng vui vui, lòng đều cả m mến cô em gái tuy còn nhỏ mà tính tình hào sảng vui vẻ cho nên mọi người đều ăn uống để tỏ ra bênh vực cô gái. Chén bát chạm nhau kêu loảng xoảng, hơi rượu bay ra nồng nặc.

Thiếu phụ hai tay bịt lỗ tai, đôi mắt nhắm khít rịt, tỏ ra không muốn thấy cả như này.

Cô gái liếc thấy chẳng chịu thua, cười và nói nhỏ :

- Tống đại thúc ! Tỉ tỉ của ta đã ngủ rồi, đại thúc có la bể nhà chị ấy cũng không thức dậy đâu !

Thiếu phụ nghe qua càng thêm tức tối quát to :

- Ai bảo với ngươi là ta đã ngủ say ?

Cô gái kêu lên :

- A ! Tôi tuởng tỉ tỉ ngủ rồi, tốt quá, tốt quá. Vậy tỉ tỉ hãy dùng với chúng tôi !

Thiếu phụ nói như hét :

- Tường nhi ! Không được hỗn láo ! Ngươi hãy theo ta trở về, ta không muốn dắt ngươi đi đâu một bước nữa !

Cô gái nói :

- Tôi không sợ, tôi sẽ đi với tam đệ mà không cần theo tỉ tỉ !

Thiếu phụ nói :

- Tam đệ theo ta !

Cô gái nói to :

- Tam đệ ! Ngươi phải thành thật mà nói, ngươi theo ta hay theo tỉ tỉ ?

Chàng thanh niên không biết phải trả lời thế nào cho ổn, bênh chị lớn thi mất lòng chị nhỏ, bênh chị nhỏ thì mất lòng chị lớn, nên chàng nói :

- Tôi không theo ai hết. Lúc ra đi mẹ có dặn kỹ, ba người phải đi chung một đường, khôn