Polaroid
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211884

Bình chọn: 8.00/10/1188 lượt.

? Tại sao có chuyện la ïvậy ? Tôi có nhiều điểm không tin được.

Thiếu phụ chị co âgái xen vào :

- Tôi đã nói Thần Điêu Đại hiệp tánh tình cổ quái, lúc vui thì cứu mạng người, lúc buồn thì giết người! Những lời ta nói chẳng sai đâu !

Cô gái liền nói :

- Tại sao tỉ tỉ biết rõ như vậy, và dám quyết đoán là Thần Điêu Đại hiệp việc làm đại, tiểu bất đồng ?

Chị cô bảo :

- Ta biết rõ !

Co âgái cứ hỏi hoài nhưng chị cô không đáp. Cô em gái lấy làm bực tức nên nói :

- Tốt lắm ! Tỉ tỉ chẳng nói và nhất định làm thinh thì tôi cũng chẳng cần nghe làm gì. Nếu tỉ tỉ có bằng lòng nói, tôi cũng không nghe nữa.

Cô gái liền quay sang người thiếu phụ trung niên hỏi :

- Đại tẩu ! Đại tẩu có thể kể lại chuyện cô em gái của đại tẩu vì trường hợp nào mà hội kiến với Thần Điêu Đại hiệp cho tôi nghe chăng ?

Người thiếu phụ nói :

- Tốt thay ! Cô em gái này gọi tôi bằng chị bà con, tuy tuổi của tôi lớn hơn tuổi của cô ấy rất nhiều. Mẹ của cô em này là cô ruột của tôi.

Cô gái hỏi tiếp :

- Vậy cha của cô gái này là dượng rể của bà ư ?

Người thiếu phụ cười nói :

- Phải đấy ! Muội muội hãy coi tôi như cha mẹ, thì đừng nên thắc mắc hay phiền hà gì câu chuyện của cô em gái tôi nhé. Dượng rể của tôi là người Hà nam, vào năm quân Mông Cổ xâm lăng nội địa, đã bắ t dượng tôi làm nô lệ, cô ruột của tôi mới dắt em gái tôi đi tìm kiếm, mang cơm theo dọc đường ăn uống, xuôi ngả Hà Nam để theo quân Mông Cổ. Đoàn quân này từ Hà nam đi xuống Sơn Tây. Cô tôi cũng đi theo đến đấy để hỏi thăm tin.

Tiểu Vương tưóng quân than :

- Nghìn dặm tìm chồng ! Thực muôn ngừoi ít có !

Người thiếu phụ lại tiếp lời :

- Chỉ vì cô ruột và em gái tôi nhan sắc mặn mà, tuy không sắc nước hương trời nhưng cũng vào hàng tài tử giai nhân, do đó trên đường bôn ba vạn dặm cũng là việc rất nguy hiểm. Hai mẹ con lấy bùn nhọ bôi vào mặt cho lem luốc, phòng kẻ tà tâm thấy sắc đẹp động lòng, sẽ xảy ra sự lôi thôi.

Cô gái rất ngây thơ hỏi :

- Tại sao có kẻ tà tâm thấy sắc động lòng, mà động lòng gì chứ ?

Mọi người nghe cô hỏi một câu quá ngây thơ nên buột miệng cười khúc khích.

Thiếu phụ chị cô gái gọi em bảo :

- Nhị muội! Ngươi chẳ ng biết gì cả mà ham ăn nói. Đại cô nương ! Nếu chẳng phải bà dạy em tôi làm trò cười cho mọi người sao ?

Cô gái ong óng cãi lại :

- Việc mình chẳng biết thì hỏi, chẳng sao cả !

Người thiếu phụ nói :

- Không nghe rõ thì phải hỏi lại ! Như vậy tiểu cô nương ngoan ngoãn chứ có sao ! Ôi, người cô và em gái tôi đã đi tìm ròng r ãbốn năm trời, vẫn chưa tìm ra dượng rể của tôi. Cho hay lòng trời chẳng phụ người có lòng, vào năm thứ tư , họ đã gặp dưọng rể của tôi tại Hoài Bắc, đang làm nô lệ cho một tên Mông Cổ Thiên hộ hầu.

Tên Thiên hộ hầu này vô cùng hung ác, khi co âtôi vừa gặp mặt người dượng rể, thì hắn trông thấy đánh đập đuổi ra. Cô của tôi vô cùng đau khổ, đã dùng hết lời van lạy hắn, xin phóng thích người dượng rể.

Tên Thiên hộ không bằng lòng, bảo :

- Đã xuất ra một trăm lượng bạc mua duợng rể tôi, bây giờ muốn chuộc thì phải có một ngàn lượng bạc mới được, nếu chẳng có tiền chuộc thì dượng rể của tôi phải bị đánh đến chết chứ không thả ra.

Lúc ấy người cô của tôi chỉ còn mười luợng bạc, chẳng dám nói gì, phải làm sao cho có đủ một ngàn lượng đây ?

Trong lòng suy nghĩ cùng cực, bấy giờ đâu có gì để cầm thế cho người ? Trừ phi cô tôi và em tôi đem bán luôn cho họ thì may ra ...

Cô gái nhỏ lại chẳ ng hiểu thiếu phụ này nói vậy là nghĩa gì, nhưng chẳ ng dám hỏi, sợ mọi người lại cười cho một trận nữa.

Người thiếu phụ lại nói tiếp :

- Cô tôi đành phải chịu, cho nguời dượng làm nô lệ cho lão Thiên hộ. Được vài năm qua, hai mẹ con cố gắng làm lụng và dành dụm tiền bạc cho đủ số một ngàn lượng. Điều này quả khó khăn không ít. Tuy vậy trong mấy năm, mọi người quan khách qua lại đều biết rõ mẹ con nàng làm lụng để kiếm tiền chuộc chồng, chuộc cha ! Bởi vậy có nhiều người giúp đỡ và trả tiền họ rất hào phóng.

Hai mẹ con cúi đầu nhẫn nhục, cam chịu cảnh khổ đủ điều. Trong một năm dài đen tối, họ gom góp đủ số bạc một ngàn lượng.

Hai mẹ con cả mừng liền đến nhà tên Thiên hộ, để giao số bạc, những mong một nhà đoàn tụ trùng phùng, nên cả hai hoan hỉ như ngày Tết.

Cô gái nghe đến đây thở dài khoan khoái, tưởng đâu giao tiền cho tên Thiên hộ là cả nhà trùng phùng thật.

Lại nghe thiếu phụ nói :

- Tên Thiên hộ đã thu đủ số bạc một ngàn lượng nên kêu dượng rể tôi ra gặp mặt vợ con. Cả ba hướng vào thiên hộ nói cảm ơn và cúi đầu từ biệt.

Ngờ đâu tên Thiên hộ nhìn thấy dung mạo của em gái tôi, lòng tà vạy nổi lên và cất tiếng bảo rằng :

- Tốt lắm ! Ngươi muốn chuộc tên nô lệ của ta, thì phải đưa đủ số tiền một ngàn lượng bạc ngay đây ! Ta sẽ cho ngươi về ngay tức khắc.

Cô tôi cả kinh, nói đã giao đủ số bạc cho tướng công thâu cả rồi, bây giờ còn tiền đâu nữa mà giao ?

Lão thiên hộ đổi sắc mặt hét to :

- Quân nô dịch đừng lếu láo ! Ta đây đường đường là một Thiên hộ lão gia, làm gì có chuyện tham tiền, cho chuộc đầy tớ ?

Cô của tôi thấy lão trở mặt, trong lòng chua xót đến cùng cực, cất tiếng khóc vang dậy trong phòng khá