Disneyland 1972 Love the old s
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212201

Bình chọn: 8.00/10/1220 lượt.

ch thiên hộ.

Tên Thiên Hộ Hầu giả bộ nhân đức nói :

- Thôi ! Hôm nay năm tàn tháng hết, ta cũng ra ơn bố đức cho vợ chồng ngươi được trở về sum họp, nhưng ta sợ các ngươi ra về không trở lại, hãy để cô gái nhỏ này ở lại đây làm tin.

Cô tôi biết lão Thiên hộ hầu có ý không tốt, nên chẳng bằ ng lòng trả lời. Nhưng tên Thiên hộ hầu này ác độc chưa từng thấy, sai quân lính đuổi cô và dượng tôi ra khỏi phủ.

Cô tôi chống cự không nổi và bị đẩy ra ngoài. Vì đã mất đứa con gái với ngàn lượng bạc, cô tôi đứng trước cửa nhà Thiên hộ hầu, đấm ngực dậm chân kêu trời đất, tỏ nỗi oan tình, khóc than thảm thiết.

Bá tánh ai cũng rõ sự oan ức của cô tôi. Nhưng khổ thay ! Non nước bị xâm chiếm, đất Hoài Bắc không thuộc về Đại Tống cai trị mà lại chịu quyền cai trị của bọn xâm lăng. Quan binh Mông Cổ giết một người Hán chẳng qua nhưiết một con kiến.

Cho nên không ai dám nói ra một câu có ý bình đẳng hay công tâm. Lúc ấy người dương của tôi lại nói :

- Theo ý Thiên hộ hầu lão gia sẽ để con gái mình vào nơi khue các, ít có người nào được phúc phận như vậy. Ngươi khóc mà làm gì chứ ?

Cũng vì người dượng tôi đã làm nô dịch quá lâu, nên ý chí đã nhuộm nặng màu nô lệ

Và dượng rể tôi lại hỏi số bạc một ngàn lượng từ đâu mà có. Cô tôi uất ức quá không trả lời, vì lòng dạ đang lo buồn quá đỗi, mặc dầu dượng tôi hỏi năm ba lần cô tôi cũng không nói ra lời.

Người dượng tôi nổi cơn giận dữ, nói cô tôi làm bại hoại danh tiết, chẳng giữ đạo làm vợ cam tâm làm điều trụy lạc, cố nhiên là một phường đê tiện không xứng đáng làm vợ lão nữa.

Người dượng rể tôi viết một tờ ly dị và trao cho côtôi !"

Mọi người nghe đến đây đều cất tiếng thở dài, thương hại cho một người đàn bà gặp phải cảnh vô cùng khó xử và số kiếp thật bất hạnh.

Người thiếu phụ tiếp lời :

- Cô tôi ngậm đắng nuốt cay, mười năm lặn lội nhọc nhằn để giờ này đổi được một tờ ly dị, không ai có thể ngờ được hoàn cảnh quá phũ phàng. Cô tôi uất ức nghẹn ngào không nói nên lời, chạy đên một khu rừng gần đó, dùng dây đay treo lên một cành cây định thắt cổ tự tử...

May sao gặp Thần Điêu Đại hiệp đi qua, cứu cô tôi tỉnh dậy và hỏi nguyên cớ vì đâu. Cô tôi kể lể đầu đuôi, đại hiệp nghe qua bừng bừng nổi giận, ngay đêm đó vào phủ Thiên hộ, thấy tên này sắp sửa bức nhục em gái tôi, dượng rể tôi cũng có mặt tại đây thốt lời khuyên nhủ em gái tôi để cho Thiên hộ tùy tiện. Thần Điêu Đại hiệp nổi nóng gián cho dượng rể tôi một quyền chết tức khắc, rồi trói tên Thiên hộ lại, cứu em gái tôi ra ngòai, rồi mới đem tên Thiên hộ liệng xuống dòng sông Hòai.

Bởi vậy mới có chuyện Thần Điêu Đại hiệp cứu cô tôi mà giết dượng là như vậy.

Bấy giờ mọi người ở ven sông Hòai đều biết việc cô tôi làm mướn để chuộc chồng, là một trang trung trinh tiết phụ mọi người đều mến phục.

Thế mới biết ở đời ai chẳng hận những kẻ phụ bạc, luồn cúi theo kẻ địch làm phường nô vong.

Dượng rể của tôi đã phạm hai điều lỗi này, đã bạc tình lại nô vong, tuy nhiên lấy cái chết mà trả lại, cũng không đắt lắm. Nếu người đời bạc ác, thì trời đất chẳng dung.

Cô gái đẹp nghe qua đã rõ đầu đuôi câu chuyện, hoan hỉ vô cùng, vươn tay ra cầm lấy bát rượu to uống một ngụm, đoạn nói :

- Hay quá !

Cô gái từ thủa nhỏ chưa bao giờ uống rượu, bây giờ cao hứng uống vào mặt mày đỏ hồng, vẻ đẹp càng tăng thêm phần diễm lệ yêu kiều.

Nàng cất tiếng bảo rằng :

- Tôi nghĩ rất nhiều người được biết qua Thần Điêu Đại hiệp, còn tôi lại chẳng có phần phước được gặp người. Thảng như có được gặp đại hiệp, nghe đại hiệp nói vài câu, dù tổn thọ ba năm tôi cũng cam đành.

Người chị của cô cười nhạt, cất tiếng nói :

- Nhị muội ! Thần Điêu Đại hiệp võ công tuy giỏi, nếu gặp gia gia tỉ thí thì Thần Điêu Đại hiệp còn thua kém rất xa. Tiểu muội còn quá nhỏ đâu hiểu chuyện đời, chỉ nghe người ta thêm dầu thêm mỡ, cho cốt truyện thêm hay. Ngưòi ta đã thọ ân người, ắt phải nói tốt cho người. Kỳ thật ngươi chẳ ng nghe phương ngôn có câu :" Hãy thấy chuyện người làm, đừng nghe chuyện người nói" hay sao ?

Nàng ta lại nói tiếp :

- Ngươi tin hay không là tùy ngươi ! Lúc trở về nhà hỏi lại cha mẹ xem ! Còn theo sự hiểu biết của ta thì Thần Điêu Đại hiệp họ Dương tên Qua, lúc nhỏ còn ở tại Đào hoa đảo. Cánh tay của y bị mất, là do.. do .. ngươi vừa sanh ra một ngày thì y đã bế bồng ngươi trên tay.

Ba chị em cô gái này thì thiếu phụ lớn tuổi là Quách Phù, cô gái nhỏ là Quách Tường, cậu thiếu niên em út tên là Quách Phá Lỗ. Ba chị em vâng lời cha mẹ đi đến Tấn Dương thành, triệu thỉnh Toàn Chân giáo chủ Khưu Xứ Cơđến thành Tương Dương khai mạc Anh hùng đại hội.

Một ngày nọ cả ba chị em từ Tấn Dương xuôi về Nam lại gặp băng tuyết cả n trở nơi bến đò Phong Lăng, nên ghé vào đây tạm trú. Mười năm qua, Quách Phù với Gia Luật Tề đã thành hôn, Quách Tường và Quách Phá Lỗ đã trưởng thành.

Quách Tường nghe Quách Phù kể chuyện được D ơng- Qua bế bồng lúc còn nhỏ, nên tỏ ra hớn hở vô cùng, nghĩ thầm :

- Ta sanh ra một ngày đã được Thần Điêu Đại hiệp bế bồng ư ?

Nàng quay đầu sang Quách Phù nói :

- Tỉ tỉ, Thần Điêu Đại hiệp lúc nhỏ đã ở tại đảo Đào hoa ư ? V