i đòi tôi lên thẩm vấn và buộc tội tôi liên kết với tên thổ hào và tôi là kẻ chủ mưu. Tôi quá uất ức mắng quan huyện : "Quân chó má ! Ngươi tham ô làm loạn phép nước, ngày sau ngươi chết chẳng toàn thây !"
Lão quan huyện cười hi hi nói : - Tống Ngũ ! Ngươi đừng cãi lẫy vo âích. Bổn quan đã tra xét rất rõ ràng, ngươi chẳng có oan uổng gì mà kêu ca ! Tên địa phổ chẳng phải do tay ngươi giết ư ? Bao nhiêu tội này chưa đủ sao ?
Nói xong quan huyện chỉ tay vào mặt tôi mắng nhiếc thậm tệ, đoạn sai lính bắt tôi đi về ngục.
Bấy giờ tôi hết sức rầu lo. Tên địa phổ thì đúng là do tay tôi giết, bây giờ lại gánh thêm va ïcho tên thổ hào.
Cô gái đẹp bỗng cười khúc khích và bảo :
- Huyện quan này xét việc thực là hồ đồ, không coi luật vua phép nước vào đâu!
Gã đại hán nói :
- Quan huyện xét việc không hồ đồ đâu ! Khi tôi trở về gia đình, vợ tôi có nói lại rằng tội của tôi giết chết tên địa phổ đáng khép vào tử tội. Cho nên vợ tôi mỗi ngày ra vệ đường, kêu gào thống thiết, khóc rất bi thảm. Cũng may gặp lúc Thần Điêu Đại hiệp đi ngang qua, dừng lại hỏi nguyên do. Vợ tôi kể lể lại đầu đuôi. Thần Điêu Đại hiệp nghe qua một hồi đã rõ ràng mọi uẩn khúc, đại hiệp lại nói mắc công việc gấp, không thể đến tra hỏi lão cẩu quan được, nhân tiện đại hiệp giao cho vợ tôi bốn ngàn lạng bạc bảo đến quan huyện mà chuộc tôi ra.
Qua ba tháng sau trong huyện có lời đồn đãi ra ngoài nói trong huyện có nhiều ma quỷ ăn cắp.
Nguyên vì có một đêm trong huyện nha bị trộm vào ăn cắp tám ngàn lượng bạc. Tôi đoán chắc là Thần Điêu Đại hiệp chứ chẳng ai vào đây, cho nên Thần Điêu Đại hiệp qua đây mà không ở lại, nên đi thẳng đến Lâm An.
Một năm sau có người gặp tôi nói rằng : ngoài biển có một người ra vẻ võ tướng, bị mất cánh tay hữu, cùng theo người này có một con quái điểu cực lớn, mỗi ngày ngây ngất nhìn theo sóng biển. Tôi nghe nói vậy liền chạy đến nơi để tìm. Quả nhiên gặp Thần Điêu Đại hiệp và cúi đầu lạy tạ ơn.
Người thiếu phụ bỗng nói :
- Ngươi tạ ơn gì ? Thần Điêu Đại hiệp đã thẩu vào tám ngàn lượng, cho ngươi bốn ngàn lượng cũng còn lời bốn ngàn lượng ! Gã họ Dương đó cũng lời thập bội, công việc được như thế ai chẳng thích !
Cô ái hỏi :
- Vị Thần Điêu Đại hiệp này họ Dưg sao ?
Thiếu phụ nói :
- Ta chỉ nghe người ta nói gãọ Dương, chứ ta có biết gì đâu ?
Cô gái nói :
- Tôi mới nghe tỉ tỉ nói lần thứ nhất đó, mà chẳng biết rõ ràng lắm.
Thiếu phụ nói :
- Trừ phi ngươi được nghe thì mới rõ ràng.
Côgái nói :
- Tốt lắm, tôi chẳng cần nghe tỉ tỉ nói nữa đâu. Thần Điêu Đại hiệp còn lại bốn ngàn lượng bạc, số tiền này chắc cũng dùng vào việc cứu khốn phò nguy, tế bần giúp nạn. Người ta đã nổi tiếng là xuất trần đại hiệp, cái thân vô định rày đây mai đó, thì có cần gì tiền bạc nữa chứ ?
Mọi người đều nhao nhao lên bênh cô gái và nói :
- Tiểu co ânương nói đúng đấy !
Cô gái liền nói :
- Tống đại thúc ! Thần Điêu Đại hiệp làm gì mà mỗi ngày nhìn theo từng đợt sóng thủy triều ? Chẳng lẽ cố ý chờ đợi ai hay sao ?
Gã đại hán lắc đầu nói :
- Tôi thật chẳng biết điều này.
Cô gái cầm lên hai thanh củi cho vào lò sưởi, các đốm lửa bay lên như muôn ngàn sao nhỏ. Nàng nhìn khung cảnh này, bỗng cảm xúc và nói :
- Thần Điêu Đại hiệp, giúp người trong lúc nguy cấp, cứu người trong lúc khốn cùng, việc của người điều gì cũng lo được, việc gì phải ngây ngất nhìn trời nước bao la, làm gì mà phải ngày ngày chờ đón ngọn thủy triều ?
Thiếu phụ lớn tuổi từ nãy giờ im lặng, ngồi tựa góc phòng, bỗng nhiên cất tiếng bảo to:
- Tôi có một co âem gái họ đã may mắn gặp Thần Điêu đại hiệp. Co âem gái này gặp Thần Điêu Đại hiệp tại bờ biển đang đứng ngây ngất nhìn từng đợt sóng triều, sắc diện rất kỳ dị. Do đó co âem gái tôi mới hỏi thăm qua, được Thần Điêu Đại hiệp trả lời :" Ta kết tóc xe duyên với một co âgái bên kia bờ biển, chẳng gặp được mặt nhau"/
Mọi người không hẹn đều kêu lên "a" như đã tìm thấy nguyên do việc này.
Cô gái đẹp nói :
- Nguyên là Thần Điêu Đại hiệp có một người vợ, không biết tại sao luân lạc bên kia bờ biển. Mà nhũng lối võ công chàng vừa thi thố giúp người công phu rất cao diệu, tại sao chàng không đi qua bờ biển bên kia để tìm nàng ?
Người thiếu phụ lại nói tiếp :
- Cô em gái của tôi hỏi về việc này, thì Thần Điêu Đại hiệp đáp : "Biển rộng mênh mông, biết phương nào tìm được ?"
Cô gái than nho nhỏ và nói :
- Ta liệu tưởng chỉ có một người hay có tính giúp dỡ mọi người, ít ai bì kịp.
Lại quay sang thiếu phụ hỏi :
- Em gái của bà sao được hân hạnh thế ? Và làm sao cô này biết rõ Thần Điêu Đại hiệp như vậy ?
Người thiếu phụ chị cô gái quay sang em bảo :
- Nhị muội ! Ngươi thật là giàu tưởng tượng.
Người thiếu phụ liền nói :
- Em gái họ của tôi, tướng mạo xem ra cũng khá đẹp. Thần Điêu Đại hiệp cứu mẹ của nó, lại giết chết cha của nó, cho nên nó mới biết rõ và hoan nghênh Thần Điêu Đại hiệp như thế. Hiện tại em gái tôi đã có chồng, mà người này rất trung hậu lại khá giả ! Cũng do Thần Điêu Đại hiệp giúp đỡ tiền nong, thật là ít có người như thế.
Co âgái lại hỏi :
- Thần Điêu Đại hiệp cứu mẹ và giết cha cô ta