à câu chuyện này sao tôi không nghe cha mẹ nói qua ?
Quách Phù nói :
- Ngươi biết gì đâu mà bảo cha mẹ nói cho ngươi nghe ?
Lời nói này Quách Phù đã nói ra để giấu hai em, chứ nguyên nhân thực thì không phải vậy.
Nguyên vì lúc Dương- Qua bị chặt tay, Tiểu Long nữ trúng độc, đều do hành động lỗ mãng của Quách Phù gây ra. Mỗi lần đề cập đến việc này là Quách Tỉnh nổi cơn giận dữ, dù con gái đã có chồng ông cũng dùng lời thống trách thậm tệ. Do đó Quách Phù và Gia Luật Tề ít khi dám gặp mặt ông. Chỉ vì câu chuyện này mà trong gia đình họ Quách không ai dám nhắc nhở tới Dương- Qua. Cũng do đó mà Quách Tường và Quách Phá Lỗ không bao giờ nghe được chuyện của chàng.
Quách Tường nói :
- Theo câu chuyện vừa nói, thì gia đình ta có tình cảm với Thần Điêu Đại hiệp rất tốt. Tại sao vị này chẳng qua lại lần nào cả ? ồ ! Ngày rằm tháng ba là ngày mở Anh hùng đại hội tại thành Tương Dương, sao không mời vị Thần Điêu Đại hiệp này đi phó hội ?
Quách Phù bảo :
- ối, Thần Điêu Đại hiệp còn những hành động rất quái gở, tính tình lại ngạo mạn tự cao thì chắc gì y chịu đi mà mời.
Quách Tường nói :
- Tỉ tỉ, theo tôi nghĩ chúng ta hãy gửi đến đại hiệp một thiếp mời cho đúng lệ chứ !
Nàng liền quay sang gã đại hán nói :
- Tống đại thúc ! Nếu không có gì trở ngại, đại thúc có thể nào mang đến cho Thần Điêu Đại hiệp một lá thiệp thông tin chăng ?
Gã đại hán lắc đầu nói :
- Thần Điêu Đại hiệp đi chu du khắp xứ, biết người ở tại nơi nào ? Khi có chuyện sai bảo anh em thì người mới hiện ra phân phó công việc rồi lại đi mất dạng, chúng tôi cứ theo công việc mà làm. Khi Thần Điêu Đại hiệp đi rồi thì chân trời góc biển biết đâu mà tìm ? Hơn nữa tôi là đàn em cũng khó gặp được .
Quách Tường đâm ra thất vọng. Từ lúc Quách Tường nghe mọi người kể chuyện nào là Dương- Qua đã cứu Vương Duy Trung, giết chết Trần Đại Phương, tra án Đinh Đại Toàn, chuộc mạng Tống Ngũ, giết cha cứu mẹ cho kẻ lạ, bao nhiêu nghĩa cử hào hiệp đều do bàn tay thần thông biến hóa của Dương- Qua, Quách Tường hận chẳng có dịp gặp mặt. Lại nghe Dương- Qua không có tham dự vào Anh hùng đại hội khiến nàng nao nao buồn và thở dài :
- Những người đến dự đại hội vị tất đã là chân anh hùng, còn kẻ đại anh hùng, đại hào kiệt chân chánh thì lại không chịu tham gia.
Bỗng nghe một tiếng ầm cực to, trên kèo nhà nhảy ra một người đứng sừng sựng, chính là người nằm co ro như con cuốn chiếu lúc nãy ngủ ngáy om sòm.
Mọi người ngạc nhiên vì tiếng nói của ông ta như sấm sét nổ rền, nhức nhối cả lỗ tai.
Ông mở miệng nói to :
- Tiểu cô nương muốn gặp Thần Điêu Đại hiệp à ? Không khó gì lắm đâu. Đêm nay ta sẽ đưa ngươi đến chỗ Thần Điêu Đại hiệp.
Mọi người nghe tiếng ông ta nói đều thất kinh hồn vía, nhìn kỹ tướng mạo ông ta thì còn dị hợm hơn.
Ông ta cao không đến chín tấc, mình mẩy vô cùng xấu xí, có một cái đầu to, tay chân cực lớn, cao gấp đôi người thường. Thật không tương xứng tí nào cả.
Mọi người có cả m tưởng là với khúc mình bé nhỏ đó không thể chịu đựng nổi cái đầu và tứ chi của lão ta ! Thực là một người xấu xí nhất trên đời.
Lúc nãy lão nằm co rút như con cuốn chiếu trên cao, nên chẳng ai chú ý, chừng lão đứng và nói oang oác làm cho mọi người cả sợ cho là một nhân vật khét tiếng giang hồ.
Quách Tường nghe nói cả mừng kêu lên :
- Hay quá ! Tốt quá ! Vì tôi chưa có dịp gặp Thần Điêu Đại hiệp lần nào, nên muốn gặp mặt. Tôn ông đã có dịp gặp ông ta lần nào chăng ?
Ông lùn cất tiếng rổn rảng bảo :
- Ngươi hôm nay không gặp được Thần Điêu Đại hiệp, ngày sau dễ gì có gặp ?
Quách Tường nghe rất lạ tai nên hỏi :
- Tại sao vậy ?
Quách Phù lập tức đứng dậy đi về phía ông lùn và nói :
- Xin lỗi, tôn giá cho biết quý tánh cao danh ?
Lão lùn cười hăng hắc và nói :
- Trong thiên hạ chỉ có ta là lùn đệ nhất, không có người lùn thứ hai nào cả. Ngươi không biết rõ ta sao ? Về nhà hỏi lại cha mẹ ngươi sẽ rõ.
Trong khoảng thời gian êm lặng, từ xa vọng lại một tiếng nho nhỏ như tiếng tơ, lời nói như sau :
- Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ, mười điều được hết chín. Tiếng sấm rền trời, bây giờ không đến, còn đợi bao giờ.
Tiếng nói này đứt quãng, lúc chậm lúc mau, như cố dùng sức tàn như hơi ma tiếng quỷ tận rừng sâu, mỗi chữmỗi câu mọi người đều nghe rõ ràng minh bạch, không giống giọng sấm rền của lão lùn đầu to, nhưng tiếng nói rõ ràng chắc nịch. Lão lùn đầu to ngây người ra nghe ngóng, bỗng ngước mặt lên trần nhà het to một tiếng, làm đất bụi tung bay, đá ngói đổ ào ào. Mọi người hỏang sợ nhắm khít mắt lại, đến lúc mở ra thì lão lùn đ đi mất từ lâu, không rõ lão bước ra hướng nào ?
Mọi người kêu lên một tiếng kinh ngạc, quay đầu tìm kiếm, chỉ nhìn thấy trên mái nhà một lỗ hổng to, do lão lùn đầu lớn tung mình theo lối này chạy ra ngoài.
Quách Phá Lỗ nói to :
- Tỉ tỉ ! Lão lùn này thật là lợi hại!
Quách Phù từng theo cha mẹ, nên biết nhiều nhân vật võ lâm, nhưng đến như lão lùn đầu đòng, trán sắt, thì lại chưa nghe qua, cho nên nàng ngây người ra nói không được tiếng nào.
Quách Tường nói :
- Gia gia thường bảo thủa nhỏ đã theo học võ với Giang Nam Thất Quái. Thất Quá