pacman, rainbows, and roller s
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211854

Bình chọn: 9.5.00/10/1185 lượt.

hưng chẳ ng có vẻ gì nặng nề cả.

Quách Tường cánh tay bị lão lùn nắm chặt, tựa hồ chiếc vòng sắt bao bọc, làm cho nàng đau vô cùng. Trong bụng nàng bắt đầu lo, không rõ lão đưa mình đến chỗ nào.

Nàng từ nhỏ đã nghe Quách Tỉnh, Hoàng Dung dạy bảo, cho nên võ công của nàng cũng khá lắm, lại thêm có óc thông minh. Lúc đầu còn vượt qua lão lùn vài bước nhưng sau càng chạy càng rơi lại xa lão chừng một hai trượng. Do đó hai người không đi song song với nhau.

Quách Tường và lão lùn đi cách xa nơi đây trên một dặm, bỗng nghe sau sườn núi có giọng nói hiền lành đưa vọng lại :

- Tiếng sấm rền trời .. chạy dưới đất có lâu chăng ? ... Ha ha... lại đem theo cô gái nhỏ, cô gái đẹp là ai ?

Lãlùn đáp :

- Con gái của Quách Tỉnh, nó muốn gặp mặt Thần Điêu Đại hiệp nên nhân tiện ta mang nó theo.

Giọng nói lại vọng đến :

- Con gái của Hoàng Dung, Quách Tỉnh ?

Tiếng nói sau núi lại vang đến nghe trầm trầm :

- Hay thay ! Quý thay ! Nhân tiện cả ba cùng đi ! Hãkhởi hành cho mau !

Lại nghe tiếng vó ngựa từ xa đưlại, sau l ng núi bỗng xuất hiện một đoàn ngựa mười con chạy như bay biến về lối trước Lúc bấy giờ tuyết đổ không dừng, mặt đất trải thành một thảm trắng xóa lung linh. Quách Tường thấy trên mười con ngựa từ sau vườn núi đi đến, con cao con thấp có chín người ngồi chễm chệ trên lưng, còn dư ra vài con đã đóng sẵn yên lạc.

Lão lùn đầu to kéo Quách Tường vượt qua đầu hai tuấn mã có đóng sẵn yên lạc, với tay chớp mạnh hai sợi dây cương và nhấc bổng Quách Tường để lên yên một con, còn lão ngồi một con, và hét to!

- Chạy mau! Trên mười con tuấn mã tranh nhau phóng vó mạnh, theo hướng Tây Bắc mà lướt tới.

Quách Tường để mắt quan sát thấy trong bọn chín người này khí thế rất hung hăng. Trong số chín người có hai lão phụ nhân, còn bảy người là nam nhân. Hai bà lão phụ, một bà vận áo đỏ quần hồng, toàn thân như ngọn đuốc đỏ rực trên nền tuyết trắng. Còn một bà sồn sồn vẻ mặt uy nghi.

Trong số bảy người đàn ông mặt mày không nhìn rõ, chỉ nhận thấy có người cao ốm như cây tre, có người lùn tịt. Họ ngồi im phăng phắc trên lưng ngựa, đôi mắt hướng về phía trước, tuyệt nhiên không để ý tới lão lùn đầu to và Quách Tường chút nào cả.

Đi được một quãng xa có người bị con ngựa què, phải dừng lại để đổi con tuấn mã khác, và tiếp tục đi về hướng Tây Bắc.

Quách Tường thấy mười người này, người nào cũng lộ vẻ đanh ác, không ai lương thiện tí nào nên nghĩ thầm:

- Lúc nãy ta nghe tiếng hô hét từ xa đưa lại ... Cái gì gọi là Tây Sơ n Nhất Khuất quỷ mười đã đến chín... Trước mặt ta chín người, nếu cả lão lùn đầu to vào, thì ra bọn này là Tây Sơ n nhất Khuất quỷ ư . Lẽ nào... Tống Ngũ bảo ta đừng đi.... Nừu đi sẽ xảy ra dữ nhiều lành ít... Tống đại thúc bị người đánh trọng thương trước mặt trước mặt ta mà ta chẳng tin, lại nghe lời lão lùn đầu to, dấn thân vào cuộc phiêu lưu vônghĩa! Giờ nhìn lại mới rõ bọn này quá dữ.

Còn lão lùn đầu to đã hứa mang ta đến gặp Thần Điêu Đại Hiệp, chẳng lẽ lão ta lại có tà ý, thì đâu tỏ ra thân thiện như vậy.

Thời gian trôi như chớp mắt, đoàn người ngựa đã lướt qua hơ n mười dặm đường, lại nghe phía trước có tiếng hô to:

- Dừng lại Trên mười con ngựa đều dừng bước. Nhìn về phía trước thấy người dẫn đầu đã gò ngựa đứng trên cái gò nhỏ. Gã quay đầu con ngựa đê dối diện với mọi người.

Quách Tường nhìn thấy lão này muốn xỉu, nhưng nhìn kĩ lại tức cười. Nguyên con người lão quá lùn và cực kỳ xấu xí. Lão có chòm râu dài rất quái dị, dài bằng thân hình của lão ta xuống bung ngựa, đôi mi xếch ngược, da mặt nhăn nheo, tướng mạo thật khắc khổ phong trần.

- Dừng lại!

Lão râu dài này cất tiếng cười bảo:

- Từ giờ đến Mã Bình phải vượt qua ba chục dặm đường nữa. Nghe nói Thần Điêu Đại Hiệp võ công chẳng kém, ta nên nghĩ cách mà hạ nó, và bảo thủ sanh mạng cho Tây Sơn Nhất Khuất quỷ của chúng ta!

Lão phụ nhân nói:

- Xin đại ca ra lệnh.

Lão râu dài nói:

- Theo ta nghĩ hãy dùng kế xa luân để gây chiến. Đấy là cái thế thượng phong của chúng ta! Có thể thắng Thần Điêu Đại Hiệp!

Quách Tường nghe nói cả kinh và ngẫm nghĩ:

- Theo lời bọn này nói chuyện thì chúng là kẻ thù của Thần Điêu Đại Hiệp!

Lão phụ nhân nói tiếp:

- Thần Điêu Đại Hiệp có một bản lãnh chân thật, chẳng phải người ta đồn nhảm đâu? Thất đệ! Trong bầy quỷ của chúng ta chỉ có ngươi là có gặp mặt gã . Vậy ngươi hãy nói ràng về võ công của Thần Điêu Đại Hiệp cho mọi người nghe.

Với một thân hình như trụ đồng, gã đại hán cất tiếng đáp:

- Tôi đã gặp Thần Điêu, nhưng chưa giao đấu với nó, theo như nhận xét của tôi... tôi thấy Thần Điêu Đại Hiệp có vài điểm tà vậy!

Lão thiếu phụ áo đỏ quần hồng thúc ngựa lên phía trước và nói:

- Thất cả! Ngươi đi đâu để gặp Thần Điêu Đại Hiệp mà kết oán, kết thù, hãy nói ra cho minh bạch, để chúng ta hội bàn xem, rồi động thủ không muộn!

Gã đại hán cả giận nói:

- Thề đồng sanh đồng tử với Tây Sơn Nhất Khuất quỷ, thì Thần Điêu Đại Hiệp dĩ nhiên là kẻ địch rồi, đừng nói là ta sẽ rút lui hay nhượng bộ?

Gã ốm nhom nh cây tre, giọng nói như người chết, cất tiếng bảo:

- Ai nói rút lui? Điều này Cửu muội có hỏi